Lời còn chưa dứt, nụ cười trên mặt Cố Lan Đình khoảnh khắc đã đông cứng lại.
Hắn tức giận đến cực điểm, vạt áo bào vung lên, sải bước đến bên giá kiếm bằng gỗ hoa lê dựng ven tường, tiện tay rút phăng thanh trường kiếm ra.
Kiếm vừa ra khỏi vỏ liền phát ra một tiếng “Keng” thanh thuý. Đợi đến khi Vụ Nguyệt kịp phản ứng, mũi kiếm đã chĩa thẳng vào yết hầu nàng ta.
Ánh sáng lạnh lẽo lưu chuyển trên thân kiếm, phản chiếu lại đôi mắt âm trầm của hắn.
“Ai cho ngươi cái gan dám tự tiện vào nơi này?”
Vụ Nguyệt nào đã từng thấy qua trận thế đáng sợ này?
Vẻ thẹn thùng vừa rồi nháy mắt hoá thành nỗi khiếp đảm tột độ, gương mặt xinh đẹp tái nhợt không còn chút máu, sợ tới mức cả người co rúm lại, lắp bắp nói năng lộn xộn: “Là... là Đại thái thái... là thái thái xót thương Gia không có ai thân thiết bên cạnh chăm sóc, nên đặc biệt sai nô tỳ tới... hầu... hầu hạ...”
“Đại thái thái?”
Cố Lan Đình lặp lại khe khẽ, điệu bộ cười như không cười, lệ khí trong mắt không ngừng lan tràn, thanh trường kiếm hung hăng vung mạnh xuống dưới.
Ánh kiếm sắc lẹm loé lên, Vụ Nguyệt sợ tới mức hồn bay phách lạc, ôm đầu thét lên một tiếng kinh hãi.
“Choang!”
Bình ngọc hồ xuân bằng gốm men xanh tễ đặt trên kỷ án đầu giường vỡ toang theo tiếng kiếm, mảnh sứ văng tung toé lẫn cùng những cánh hoa tàn tạ rơi lả tả khắp sàn, vệt nước đọng lại chảy uốn lượn.
Kỷ án cũng bị chẻ làm đôi, đổ sập xuống đánh rầm một tiếng.
Vụ Nguyệt sợ tới mức mặt cắt không còn một giọt máu, không dám tưởng tượng nếu nhát kiếm vừa rồi chém xuống người mình thì chắc chắn sẽ rơi vào cảnh thân thể đứt lìa.
Ngực Cố Lan Đình phập phồng, tay xách kiếm, đôi mắt rũ xuống nhìn nửa vời nữ nhân đang run như cầy sấy trên giường, chậm rãi thốt ra hai chữ.
“Cút đi.”
Vụ Nguyệt như được đại xá, cũng chẳng buồn để ý đến y phục xộc xệch, vội vàng vừa lăn vừa bò xuống giường bỏ chạy.
Vừa mới ra khỏi khung cửa chạm lộng ngăn cách với gian ngoài, liền nghe thấy một tiếng nói nhẹ bẫng truyền đến từ phía sau.
“Quỳ xuống.”
Hai chữ đó tựa như bùa định thân, khiến hai đầu gối nàng ta nhũn ra, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống nền đất lạnh lẽo, sợ tới mức nước mắt nước mũi tèm lem, cả người run rẩy không ngừng.
Cố Lan Đình không thèm nhìn nàng ta thêm lấy một cái, ngồi thẳng xuống mép giường, thanh kiếm vứt tuỳ tiện ngay tầm tay, trầm giọng nói: “Người đâu.”
Gã tiểu tư Thạch Đầu đang túc trực ở gian ngoài nghe tiếng liền bước vào, khoanh tay đứng chầu.
“Gọi hết đám hạ nhân đang trực trong viện này, từ quản sự mụ mụ cho đến sai vặt canh cửa, tất cả gọi tới cho Gia.”
Hắn cụp mắt, giọng nói bình thản, nhìn không ra chút cảm xúc nào, nhưng lại vô cớ khiến người ta phải rùng mình e sợ.
Thạch Đầu hoảng hốt trong lòng, luống cuống xoay người chạy ra ngoài gọi người.
Chỉ chốc lát sau, bên trong chính phòng của Trừng Tâm Viện đã có một đám người quỳ rạp dưới đất đen kịt.
Ánh nến sáng rực, chiếu rọi lên từng khuôn mặt thấp thỏm lo âu.
Đúng lúc này, ngoài cửa sổ bỗng vang lên một tràng sấm rền, những hạt mưa to bằng hạt đậu gõ lách tách trên song cửa, nháy mắt đã trút xuống thành một trận mưa to.
Tiền mụ mụ vừa bước vào, liếc thấy Vụ Nguyệt đang quỳ trên mặt đất với bộ y phục mỏng manh và sắc mặt trắng bệch, trong lòng liền đánh thót một cái. Chân cẳng bà ta bủn rủn, lập tức quỳ sụp xuống theo, trán dán sát xuống mặt đất, không dám ngẩng lên.
Cố Lan Đình ngồi bên mép giường, ánh mắt quét qua đám người bên dưới, khoé môi ngậm ý cười, từ từ cất lời: “Người đã đủ chưa?”
Môi Tiền mụ mụ run rẩy, cúi đầu lí nhí vâng.
Ánh mắt hắn chuyển về phía Tiểu Hòa đang quỳ trong góc: “Ngưng Tuyết đâu?”
Tiểu Hòa sợ hãi run lên bần bật, phục rạp xuống đất, giọng run rẩy: “Bẩm... bẩm Gia, cô nương dường như ngủ say quá, vẫn chưa thức dậy ạ.”
Tầm mắt Cố Lan Đình lại quay về hướng Tiền mụ mụ: “Tiền mụ mụ, chuyện này bà cũng biết tình hình chứ?”
Tiền mụ mụ run lẩy bẩy cả người, trán vẫn dán sát đất, giọng mếu máo: “Lão nô biết tội. Là Lưu mụ mụ bên cạnh Đại thái thái đích thân đưa người tới, lão nô... lão nô nào dám không nghe theo...”
“Không dám không nghe theo?”
Cố Lan Đình nghiến răng cười khẩy, nơi đáy mắt một mảng lạnh lẽo, “Giỏi, giỏi lắm.”
“Giỏi cho câu không dám không nghe theo.”
“Đều là những nô tài ngoan ngoãn.”
Hắn nói liên tiếp mấy chữ “giỏi”, mọi người nghe mà sợ đến khiếp vía, càng vùi đầu xuống thấp hơn nữa.
“Đi, mời Ngưng Tuyết tới đây cho Gia.”
Tiểu Hòa luống cuống bò dậy lui ra ngoài.
Trong phòng phụ, Thạch Uẩn Ngọc vẫn đang ngủ say sưa.
Những ngày qua đi đường xa mệt nhọc mệt nhọc, cộng thêm việc đêm qua phải hầu hạ trong gia yến khiến nàng rã rời, lúc này đang chìm sâu vào giấc mộng, tiếng ồn ào bên ngoài chẳng thể đánh thức nàng nổi.
Đột nhiên, một trận lay động dồn dập kéo nàng tỉnh dậy từ trong giấc mộng.
Nàng gượng mở đôi mắt ngái ngủ, chỉ thấy cả người đau nhức, đầu óc choáng váng.
Trong phòng tối om, chỉ có chút ánh sáng nhạt nhòa từ đèn lồng ngoài sân lọt qua lớp giấy dán cửa sổ, ngoài trời tiếng mưa rơi rào rào.
Giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở của Tiểu Hòa vang lên bên tai nàng: “Cô nương, mau tỉnh lại đi, Gia đang nổi trận lôi đình, người hầu trong viện đang quỳ la liệt ngoài kia, ngài ấy đích danh bắt ngài qua đó đấy!”
Nàng giật nảy mình, thầm rủa trong lòng giữa đêm hôm khuya khoắt lại lên cơn điên gì đây. Cau mày nhíu mặt, nàng đành ngậm đắng nuốt cay ngồi dậy, vội vàng khoác thêm chiếc áo ngoài, tóc tai cũng không kịp chải chuốt, chỉ dùng trâm cài quấn hờ rồi theo Tiểu Hòa đi về phía phòng chính.
Vừa đẩy cửa phòng phụ ra, những hạt mưa bị gió tạt nghiêng hắt vào dưới hiên nhà, tạt thẳng vào mặt lạnh buốt.
Ngước mắt nhìn, màn mưa ngoài sân dày đặc tạo thành lớp sương mờ mịt, dưới hành lang mấy chiếc đèn lồng lắc lư lay lắt trong gió bão, tỏa ra vầng sáng mờ nhạt.
Nàng kéo khép vạt áo, trong lòng mang theo nỗi bất an rảo bước về phía phòng chính.
Vừa bước qua ngạch cửa, đã thấy ánh nến trong phòng cháy rực rỡ sáng như ban ngày.
Xuyên qua khung cửa chạm trổ, Cố Lan Đình ngồi bên mép giường, tay vẫn đặt cạnh thanh kiếm đã rút khỏi vỏ. Gương mặt đẹp như ngọc của hắn chìm quá nửa trong bóng tối hắt xuống từ màn trướng, những đường nét ngũ quan vốn ôn nhuận thường ngày bỗng trở nên sắc bén lạ thường, khiến người nhìn phát sợ.
Thạch Uẩn Ngọc vẫn còn vương chút ngái ngủ, vừa ngẩng mắt lên đã chạm ngay ánh nhìn chằm chằm của Cố Lan Đình phóng tới.
Có lẽ do đã uống rượu nên đuôi mắt hơi xếch của hắn ửng hồng. Rõ ràng là một đôi mắt cười đa tình, nhưng lúc này lại u ám lạnh lẽo, hai tròng mắt đen kịt như khối hắc ngọc ngâm trong đầm nước buốt giá.
Lệ khí lan tràn trong đôi mắt ấy khiến nàng giật thót mình, cơn buồn ngủ lập tức bay sạch sành sanh.
Nàng vội vàng cụp mắt xuống, bước nhanh đến hàng đầu tiên, lặng lẽ quỳ xuống bên cạnh Tiền mụ mụ, tim đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực.
Bên dưới là la liệt gia nhân đang quỳ phục, ai nấy đều nín thở tập trung tinh thần.
Chói mắt nhất là Vụ Nguyệt đang quỳ ở ngay phía trước, trên mình mặc lớp áo sa mỏng tang, đang run rẩy như chiếc lá úa rụng chiều thu.
Thạch Uẩn Ngọc cúi gằm mặt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn lạnh toát kia đang ghim thẳng trên đỉnh đầu mình, khiến nàng rợn tóc gáy, theo bản năng phải thở nhẹ đi.
Cố Lan Đình nhìn Thạch Uẩn Ngọc đang quỳ bên dưới, thấy dáng vẻ ngái ngủ và mái tóc búi lỏng lẻo của nàng, rõ ràng là bị gọi dậy đột ngột từ trong giấc mộng.
Ánh mắt hắn khẽ dao động, nhớ lại cảnh tượng khi nãy vừa bước vào phòng, rồi lại nhìn Vụ Nguyệt đang quỳ trên nền nhà, ngọn lửa giận trong lòng lại bốc cao ngùn ngụt.
Cố Thiếu Du hắn rời nhà đi du học từ năm mười một tuổi, mười bảy tuổi thi đỗ Trạng Nguyên, quanh năm nhậm chức tại kinh thành, số ngày về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay, vậy nên chưa từng chấn chỉnh lại đám hạ nhân trong phủ.
Năm nay hiếm khi mới lưu lại lâu, không ngờ đám người trong phủ lại dám tùy tiện nhúng tay vào cả chuyện phòng the của hắn, đúng là chẳng coi hắn ra gì.
Chuyện đó thì cũng đành.
Còn nàng thì sao, thừa biết trên giường hắn có người khác mà vẫn có thể yên tâm thoải mái ngủ ngon lành!
Lửa giận cuồn cuộn trong lồng ngực, nhưng sắc mặt Cố Lan Đình càng thêm điềm nhiên.
“Tiền mụ mụ mang danh là quản sự của viện, nhưng lại bỏ bê bổn phận, làm việc không phân biệt trong ngoài, phạt đánh hai mươi trượng, đuổi khỏi Trừng Tâm Viện, vĩnh viễn không được thu nhận lại.”
Tiền mụ mụ xụi lơ trên mặt đất, nhưng cắn chặt răng không dám xin tha. Bà ta hiểu rõ tính tình của Gia, lúc này mà hé răng cầu xin thì chỉ chuốc lấy hình phạt nặng nề hơn.
Tầm mắt Cố Lan Đình chầm chậm dời đi, liếc sang Vụ Nguyệt, ánh mắt như đang nhìn một thứ dơ bẩn gớm ghiếc: “Còn ả này...”
“Tâm thuật bất chính, mang lòng trèo cao, lôi ra ngoài, bán đi.”
Vụ Nguyệt vừa nghe thấy, nhất thời hồn xiêu phách lạc.
Bị lôi đi bán, thì nàng ta còn đường sống nào nữa?
Nàng ta đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, nước mắt nước mũi đầm đìa, gào khóc: “Gia! Xin Gia khai ân! Nô tỳ là người được Đại thái thái ban thưởng xuống, là thái thái bảo rằng Ngưng Tuyết cô nương hầu hạ không chu đáo nên mới sai nô tỳ tới, nô tỳ oan uổng quá!”
Hai tên hộ vệ mang đao nghe lệnh liền bước vào, xốc nách hai bên định kéo nàng ta đi.
Chẳng biết Vụ Nguyệt lấy đâu ra sức lực, bất ngờ vùng thoát ra, chồm tới ôm chặt lấy chân Cố Lan Đình, khóc lóc van xin thảm thiết: “Gia! Ngài không thể đối xử với nô tỳ như vậy! Là Đại thái thái mệnh...”
Chữ “lệnh” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, sát khí nơi đáy mắt Cố Lan Đình bỗng bùng lên dữ dội, hắn vung chân đá mạnh một cú trời giáng thẳng vào giữa ngực nàng ta!
“Á!”
Vụ Nguyệt thét lên một tiếng thảm thiết, cả thân hình bay ngược ra phía sau, đập mạnh vào bức bình phong lưu ly ở góc phòng.
“Xoảng” một tiếng khô khốc, bình phong vỡ vụn, nàng ta ngã vật ra đất, hộc ra một búng máu tươi. Máu nhuộm đỏ vạt áo sa, chỉ thấy nàng ta thoi thóp thở vào thì ít mà hắt ra thì nhiều.
Đám hạ nhân quỳ la liệt dưới sàn im lặng như tờ, không một ai dám tiến lên đỡ, cũng chẳng ai dám mở miệng cầu xin.
Thạch Uẩn Ngọc hoảng sợ ngoái đầu nhìn, thấy tình cảnh thê thảm của Vụ Nguyệt thì mặt mày nhợt nhạt đi ngay tắp lự.
Nàng vốn biết Cố Lan Đình độc ác tàn nhẫn, nhưng không ngờ hắn lại coi mạng người như cỏ rác đến mức này.
Nhìn Vụ Nguyệt thoi thóp trên nền nhà, một nỗi xót xa và thương cảm mãnh liệt trào dâng trong lòng nàng.
Vụ Nguyệt thì có lỗi lầm gì chứ? Dung thị sắp xếp đưa nàng ta lên giường Cố Lan Đình, phận làm hạ nhân, nàng ta còn cách nào kháng cự được sao?
Cớ sao nàng ta lại phải chuốc lấy kết cục bi thảm đến này? Bị bán đi đã là vào đường cùng, nếu vì thế mà mất mạng...
Nàng có nên cầu xin giúp nàng ta không?
Đằng nào sắp ra khỏi phủ rồi, nàng có nên sinh sự làm Cố Lan Đình chướng mắt không?
Nỗi sợ hãi hắn và lương tri trong nàng đang giằng xé dữ dội.
Trong phòng tĩnh mịch như tờ, chỉ còn tiếng mưa quất vào khung cửa liên hồi không ngớt.
Nhắm mắt lại, nàng rốt cuộc cũng không nỡ nhìn một sinh mạng cứ thế bỏ mình ngay trước mắt.
Cố kìm nén cảm giác buồn nôn nơi cổ họng, nàng thu hết can đảm, lí nhí lên tiếng cầu xin: “Gia, tha mạng cho nàng ta đi.”
Cố Lan Đình cụp mắt lẳng lặng nhìn nàng, không ngắt lời.
Nàng nuốt nước bọt, không dám nhìn vào mắt hắn, cụp mắt xuống, giọng khẽ run rẩy: “Nàng ta... nàng ta cũng chỉ là thân bất do kỷ, tội không đáng chết.”
Cố Lan Đình hơi rũ mắt, hàng mi rậm dài rủ bóng râm trên mí mắt, che giấu những cảm xúc đang cuồn cuộn bên trong.
Đột nhiên, hắn bật cười trầm thấp.
Thạch Uẩn Ngọc nghe tiếng cười mà dựng tóc gáy, vội vàng cúi gằm mặt xuống thấp hơn nữa.
“Ngươi không lên tiếng, ta suýt nữa thì quên mất ngươi đấy.”
Hắn ngừng cười, khoé môi khẽ nhếch, ngoắc tay gọi Thạch Uẩn Ngọc: “Lại đây.”
Giọng nói dịu dàng tựa gió xuân lướt qua hoa, nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc.
Thạch Uẩn Ngọc đành đánh bạo, lồm cồm bò dậy đi về phía hắn.
Cảm giác lạnh lẽo truyền tới, Thạch Uẩn Ngọc như ngừng thở, thân kiếm trong veo như nước hồ thu, soi rõ rành rành ánh mắt hoảng loạn thất thần của nàng.
Nàng bị ép phải ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt đang cười mà sắc lạnh như băng.
Tựa như đoá hoa đào bị vùi lấp dưới lớp tuyết phủ, lạnh đến mức nàng không kiềm được mà rùng mình một cái.
Cố Lan Đình hơi khom người, vạt áo tay rộng tung bay trong cơn gió mưa tạt qua cửa sổ, gần như che lấp cả tầm nhìn của nàng.
Nàng ngửi thấy mùi đàn hương thoang thoảng quyện lẫn với mùi rượu.
Mũi kiếm lạnh buốt thấu xương nâng dưới cằm, nàng đứng sững không dám nhúc nhích, đôi mắt rũ xuống, hàng mi khẽ rung lên bần bật.
“Ngưng Tuyết, ngươi với tư cách là tỳ nữ bên cạnh Gia, quản lý chuyện phòng the của Trừng Tâm Viện, vậy mà lại để cho kẻ không liên quan xuất hiện cạnh giường ta lúc nửa đêm.”
Nghe xong lời này, Thạch Uẩn Ngọc lạnh toát cả người, đang định đắn đo xem nên bào chữa vài câu thế nào thì lại nghe thấy tiếng hắn bật cười trầm thấp, chậm rãi kéo dài âm cuối.
“Ngươi thử nói xem, Gia nên phạt ngươi thế nào đây, hử?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)