Nghe vậy, sắc mặt Dung thị lập tức khó coi, bà ném mạnh chén trà xuống bàn đánh 'choang' một tiếng, cười lạnh: “Một con nha đầu nhóm lửa mà cũng dám làm bộ làm tịch sao!”
Lão phu nhân sắc mặt cũng lộ vẻ không vui, một hồi lâu sau mới thở dài: “Thôi, Đình nhi xưa nay luôn có chủ kiến riêng, chúng ta cứ chờ xem sao đã.”
Dung thị ngoài miệng vâng, nhưng trong lòng thì đang sông cuộn sóng gầm.
Ngay từ đầu khi nhi tử thu nhận con nha đầu đó làm thông phòng, bà đã chẳng hề hài lòng. Nay thấy cảnh nhi tử nhà mình cứ mãi si tình mù quáng thế này, bà lại càng thêm sốt ruột.
Đang mải miết suy nghĩ, bỗng nghe ngoài hiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập, rèm châu bị xốc lên kêu 'xoảng' một tiếng vang rền.
Ngẩng lên nhìn, thấy Vương thị vẻ mặt đầy hốt hoảng lao vào, chẳng màng đến phép tắc lễ nghi, bà vội vã hành lễ với lão phu nhân rồi đưa khăn tay lên lau nước mắt, khóc lóc nỉ non: “Lão thái thái, người phải làm chủ cho Hiên ca nhi nhà chúng ta!”
Lão phu nhân cau mày chặt, khó chịu quát: “Vội vã hấp tấp thế này thì còn ra thể thống gì nữa? Có chuyện gì thì từ từ mà nói.”
Vương thị lúc này mới miễn cưỡng nén được nước mắt, nức nở kể lể: “Hôm nay Hiên ca nhi đi ra ngoại thành câu cá giải khuây, ai dè gặp phải bọn côn đồ, chúng đánh gãy luôn tay phải của nó! Giờ đang mời đại phu về nắn xương, đau đến chết đi sống lại.”
Tay lão phu nhân cầm chén trà bỗng khựng lại, sắc mặt lạnh toát, bà đặt mạnh chén trà xuống bàn: “Giữa thanh thiên bạch nhật mà lại xảy ra chuyện thế này ư? Có biết là do kẻ nào làm không?”
“Mấy tên trời đánh đó chuồn nhanh lắm, phủ nha bên kia cũng bảo nhất thời khó mà truy bắt được,” Vương thị nói, ánh mắt liếc xéo Dung thị một cái đầy ẩn ý, “Con dâu thiết nghĩ, Hiên ca nhi ngày thường tuy có chút bướng bỉnh, nhưng cũng chưa từng gây thù chuốc oán sâu nặng với ai, có khi nào là do kẻ quen biết nào đó cậy quyền cậy thế đứng sau giật dây cũng nên.”
Dung thị nghe đến đây, trong lòng cười nhạt, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ hiền hòa quan tâm, nhỏ nhẹ đáp lời: “Đệ muội chớ nên nóng ruột. Chỉ là gần đây Hiên ca nhi đi ra ngoài có đắc tội với ai không?”
“Ta có loáng thoáng nghe phong phanh rằng mấy bữa trước nó còn tranh giành tình nhân với ai đó vì một ả đào Dương Châu trên thuyền hoa, rồi còn động tay động chân nữa.”
Sắc mặt Vương thị bỗng sa sầm lại, bà ta đang định lên tiếng cãi lại thì đã nghe lão phu nhân trầm giọng quở trách: “Đã bị thương ở tay thì cứ ở yên trong nhà tĩnh dưỡng một thời gian, cấm tiệt cái thói suốt ngày chạy ra ngoài gây chuyện.”
Bà hướng ánh mắt nghiêm khắc về phía Vương thị, “Hiên ca nhi tuổi cũng không nhỏ, ngươi làm mẫu thân thì không thể chỉ biết chiều chuộng, cũng phải biết bề dạy dỗ nó cho tử tế. Cứ cái đà này, nhà ai dám gả nữ nhi cho nó nữa?”
Vương thị mách lẻo không thành mà còn bị mắng cho một trận, đành sụt sùi vâng dạ, hậm hực lui ra ngoài.
Dung thị nán lại nói chuyện thêm một lát, dỗ dành vài câu, thấy nét mặt lão phu nhân đã lộ vẻ mỏi mệt liền đứng dậy cáo lui.
Trở lại viện của mình, Dung thị một mình ngồi cạnh cửa sổ, uống cạn hai chén trà nguội mà trong lòng vẫn thấy bức bối.
Tiếng ve râm ran kêu ngoài cửa sổ càng khiến bà thêm phần phiền muộn.
Lưu mụ mụ - người hầu thân cận đang hầu hạ bên cạnh thấy vậy, bèn nhỏ giọng khuyên nhủ: “Thái thái cớ sao phải nhọc lòng phí sức vì thứ chuyện cỏn con này chứ? Lão nô đứng ngoài quan sát, thấy Ngưng Tuyết kia chung quy xuất thân từ chốn sơn dã, sao xứng đứng trên mặt bàn. Bốn nha đầu Xuân, Hoa, Thu, Nguyệt trong viện chúng ta đều nổi trội, dung nhan tính nết đều tốt, không bằng chọn ra đứa lanh lợi, ngoan ngoãn nhất đưa qua hầu hạ đại gia?”
Dung thị hơi nhấc mí mắt, lướt một cái nhìn sắc lạnh về phía Lưu mụ mụ, khiến bà ta chột dạ, vội vã cúi gằm mặt xuống.
Bà sao lại không biết rõ bốn nha đầu Xuân, Hoa, Thu, Nguyệt kia đều là cháu gái ruột của Lưu mụ mụ, mụ già này rõ ràng muốn mượn gió bẻ măng, nhân cơ hội leo cao.
Tuy nhiên, ngẫm lại thì lời này cũng chẳng phải hoàn toàn vô lý.
Dung thị thu ánh mắt lại, nhàn nhạt nói: “Nói tiếp đi.”
Lưu mụ mụ bớt sợ đôi chút, bèn hạ thấp giọng: “Ngưng Tuyết kia đến một chữ bẻ đôi cũng chẳng biết, lại còn không biết điều, một người như đại gia làm sao mà nhẫn nhịn lâu dài được? Nếu đổi lấy một người rõ lai lịch, tính tình lại dịu dàng ngoan ngoãn đưa qua đó, biết đâu đại gia lại thuận nước đẩy thuyền mà thu nhận cũng nên.”
“Chỉ cần thu nhận, nếm thử chút mật ngọt rồi, chuyện hôn sự này tự nhiên cũng sẽ thành...”
Ý tứ bên ngoài của lời nói này quá rõ ràng: Chỉ cần giải quyết được rắc rối trước mắt này, lo gì chuyện hôn sự không thành?
Dung thị im lặng không đáp, tay vẫn khẽ phe phẩy chiếc quạt tròn.
Sự tình vốn dĩ chẳng phải do bà vội vã đòi nhét người vào phòng nhi tử cho bằng được, mà thực chất trong hai năm qua, trong lòng bà luôn vướng mắc một nỗi lo thầm kín.
Nhi tử đã qua tuổi nhị tuần mà vẫn chẳng đoái hoài đến chuyện chăn gối, thậm chí với cả những nữ nhi chủ động dâng hiến cũng chẳng buồn để mắt. Bà thầm sinh nghi, không hiểu nó có mắc phải bệnh kín gì hay chăng, hoặc là... mang cái chứng Long Dương chi hảo (đồng tính luyến ái nam)?
Trước đây vốn cho rằng rằng việc thu nhận Ngưng Tuyết là xong chuyện, ngờ đâu hai đứa chúng nó căn bản không chung phòng!
Bà không tin lời Tiền mụ mụ, cái gì mà Ngưng Tuyết không bằng lòng.
Đình nhi nhà bà là quan to tam phẩm, dung mạo lại đẹp tựa Phan An, một tỳ nữ như nó sao lại không muốn? Chắc hẳn bên trong còn ẩn chứa gì đó.
Càng nghĩ, Dung thị lại càng thêm bồn chồn lo lắng, thầm nhủ nếu quả đúng như thế, thì phái một người đáng tin đi thăm dò một phen cũng tốt.
Nếu thực sự có bệnh kín, thì cứ âm thầm giải quyết tỳ nữ đó, rồi bí mật mời danh y về chữa trị là được.
Sau một hồi suy nghĩ, Dung thị cuối cùng cũng hạ quyết tâm, trầm giọng nói: “Đi gọi Vụ Nguyệt đến đây.”
...
Buổi chiều ngày hôm đó, Lưu mụ mụ dắt Vụ Nguyệt đã được trang điểm kỹ lưỡng, đi thẳng đến Trừng Tâm Viện.
Vừa vặn lúc ấy Cố Lan Đình không có nhà, trong viện chỉ có lác đác vài bà tử đang vẩy nước quét sân.
Vụ Nguyệt diện chiếc áo khoác ngắn màu hồng nhạt, khuôn mặt có đôi mắt hạnh và gò má ửng hồng, thân hình yểu điệu.
Thạch Uẩn Ngọc từ trong phòng bước ra, tình cờ chạm mặt Vụ Nguyệt.
Cả hai vốn đã biết mặt nhau từ trước, lúc này bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Vụ Nguyệt lóe lên vẻ đắc ý.
Thạch Uẩn Ngọc liếc nhìn đối phương một thoáng, lập tức hiểu ngay ý đồ.
Nàng mỉm cười chào Lưu mụ mụ rồi quay gót trở về phòng, chẳng thèm bận tâm đến sự xuất hiện của Vụ Nguyệt.
Lưu mụ mụ tìm đến Tiền mụ mụ, nở nụ cười giả lả: “Lão tỷ tỷ à, đây là ý của Thái thái, đêm nay hãy cho Vụ Nguyệt cô nương được tắm gội sạch sẽ, chải chuốt gọn gàng rồi đưa vào phòng hầu hạ đại gia. Ngươi nhớ sắp xếp cho ổn thỏa.”
Tiền mụ mụ lộ vẻ khó xử: “Chuyện này... ngươi cũng biết đấy, đại gia ghét nhất là kẻ tự ý sắp đặt. Nếu chọc giận đại gia, lão thân này e rằng gánh không nổi trách nhiệm đâu...”
Mặt Lưu mụ mụ sầm lại: “Sao nào? Ngươi định chống lệnh Thái thái?”
Tiền mụ mụ cười khổ: “Lão nô đâu dám. Chỉ là chuyện này... haiz...”
Lưu mụ mụ dịu nét mặt lại, nhẹ nhàng trấn an: “Ngươi cứ yên tâm mà làm, có gì sơ suất Thái thái sẽ chống lưng cho, không đến lượt ngươi chịu phạt đâu. Chuyện tốt thế này, lỡ như thành công, ngươi cũng là công thần.”
Tiền mụ mụ hết cách, đành thở dài đồng ý.
Thân nô tài, lấy đâu ra quyền từ chối cơ chứ?
Màn đêm buông xuống, Tiền mụ mụ không còn lựa chọn nào khác, đành nghe theo sự sắp xếp, đưa Vụ Nguyệt đã tắm rửa và trang điểm kỹ lưỡng vào phòng của Cố Lan Đình.
Thạch Uẩn Ngọc dĩ nhiên hiểu rõ những chuyện này.
Suốt cả buổi chiều, mọi người trong viện cứ dùng ánh mắt đầy vẻ thương xót mà nhìn nàng, tựa như muốn nói lại thôi.
Nàng vờ như không thấy.
Đêm hè oi ả, ánh nến trong phòng mờ nhạt, hắt những bóng hoa nhảy múa lên lớp giấy dán cửa sổ.
Thạch Uẩn Ngọc ngả người trên sạp giường, tay phe phẩy quạt ngắm nhìn cảnh vật ngoài sân, dáng vẻ ung dung tự tại.
Tiểu Hòa gõ cửa bước vào, báo nước ấm đã đun xong.
Thạch Uẩn Ngọc đứng dậy đi tới trước bàn trang điểm để gỡ búi tóc.
Tiểu Hòa vừa giúp nàng tháo tóc, vừa ngập ngừng lên tiếng an ủi: “Cô nương đừng để trong lòng chuyện này, bất kể ai có bước vào đi nữa thì gia vẫn là người thương người nhất.”
Thạch Uẩn Ngọc nhìn khuôn mặt bình thản không chút gợn sóng của chính mình trong gương đồng, trong lòng chỉ thấy nực cười.
Nàng còn mong Cố Lan Đình có mới nới cũ, để sớm cho nàng ra khỏi phủ này.
Dù sao thì Tiểu Hòa cũng có ý tốt, nàng qua tấm gương mà nở một nụ cười nhạt nhòa đáp lại: “Ta hiểu mà, cảm ơn ngươi.”
Thấy nàng quả thật không hề đau buồn, Tiểu Hòa cũng mỉm cười: “Cô nương tắm rửa xong hãy nghỉ ngơi sớm đi, có cần gì cứ gọi nô tỳ.”
Thạch Uẩn Ngọc gật đầu mỉm cười: “Ở đây không cần ngươi hầu hạ đâu, ngươi đi nghỉ đi.”
Tự mình tắm rửa xong, nàng tắt đèn đi ngủ, lòng bình tĩnh, chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ đã kéo đến và nàng chìm vào giấc nồng.
...
Trăng lạnh lẽo tựa dòng nước, những vì sao thưa thớt vương vãi trên mái hiên, lác đác vài điểm đom đóm lập lòe.
Khi Cố Lan Đình kết thúc buổi tiệc cùng đồng liêu trở về Trừng Tâm Viện thì đã điểm canh ba.
Đám gia nhân, nha hoàn tấp nập ùa ra đón tiếp, hắn chỉ phẩy tay ra hiệu chuẩn bị nước rửa mặt, không cần ai hầu hạ thêm rồi cho lui hết.
Hôm nay hắn uống hơi nhiều, đầu óc váng vất, hắn đẩy cửa phòng bước vào, bên trong chỉ thắp một ngọn đèn leo lét.
Ánh sáng lờ mờ, hắn cởi áo ngoài vứt bừa xuống đất, rồi bước qua chiếc đèn lồng đặt trên sàn.
Hương thơm thoang thoảng bay khắp phòng, bước chân Cố Lan Đình hơi khựng lại, hắn đảo mắt nhìn quanh.
Đôi mắt hắn nhuốm men say lâng lâng, tầm nhìn mờ ảo không rõ ràng.
Chỉ thấy trên giường, lớp rèm lụa mỏng màu xanh nhạt buông hờ hững, trong màn sương mờ ảo, bóng dáng một nữ tử yểu điệu đang quay lưng lại với hắn, nằm nghiêng trên tấm đệm thêu hoa tinh xảo.
Lớp váy áo trên người nàng, giống hệt với đêm hắn định giúp Ngưng Tuyết se mặt.
Chỉ tiếc là đêm đó chuyện không thành.
Cố Lan Đình nhắm mắt lại rồi mở ra, tầm nhìn vẫn lờ mờ, bóng người trên giường vẫn ở đó.
Bóng lưng nữ tử kia nhòa đi, chồng chéo lên hình ảnh của Ngưng Tuyết.
Hơi men say hòa quyện cùng cơn nóng dâng trào.
Phải chăng khối ngọc lạnh lùng kia cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, chịu rũ bỏ vẻ rụt rè mà chủ động đến dâng hiến thân mình?
Dưới ánh nến lung linh, chỉ thấy nàng ta mang một khuôn mặt thanh tú như hoa phù dung soi bóng nước, làn da trắng ngần hơn tuyết, quả là một mỹ nhân hiếm có.
Nàng ta chớp đôi mắt long lanh, cất giọng thỏ thẻ đầy e ấp: “Gia...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)