Nhưng Khương Khê lại có ân với nhà của bọn họ
Năm đó Khương mẫu bị bệnh nặng, Khương Hà đi giết heo bán thịt để lấy tiền mua thuốc, những người khác trong Khương gia không ai thèm quan tâm chỉ có Khương Khê là hàng ngày bôn ba từ trấn trên về thôn để nấu cơm bón nước cho em dâu.
Vì thế không ít lần bị Tào bà tử đánh chửi.
Nếu không như vậy thì Khương Xuân cũng không thèm tới động vào cái vũng nước đục Vương gia này làm gì.
Vương Ngân Nhi tiến lên kéo tay Khương Xuân vội vàng khuyên nhủ; “Bà nội muội nhiều tuổi rồi, nếu tỷ đánh xảy ra chuyện gì thì còn phải đền tiền mua thuốc đó”
Khương Xuân đẩy cô ấy ra, lạnh lùng nói; “Mua thuốc gì chứ, đơn giản là đánh chết là xong, trực tiếp trả tiền lo ma chôn cất là được, vừa lúc giảm bớt miệng ăn của nhà các ngươi.”
Vương Ngân Nhi vừa bị đẩy ra ngoài lại chạy về
Khương Xuân trừng mắt nhìn cô ấy: “Nếu muội lại làm vướng chân ta thì ta đánh cả muội đấy, đánh thẳng vào mặt muội luôn”
Vương Ngân Nhi lập tức dừng bước chân lại
Biểu tỷ này của cô ấy có sức lực rất lớn, lại không biết nặng nhẹ, ngày mai cô còn phải đến trước mặt tiểu thư để hầu hạ, nếu mà trên mặt có vết thương thì bị tiểu thư nhìn thấy cũng không biết trả lời sao.
Khương Khê vốn định chạy lên can ngăn nghe vậy thì rụt cổ lại không dám tiến lên nữa
Tào bà tử nghe được Khương Xuân nảy ra ý tưởng ác độc muốn đánh chết mình thì lại thấy cháu gái bị Khương Xuân họa không dám lên, hảo hán phải biết tránh cái thiệt trước mắt lập tức xin tha
“Dừng tay, mau dừng tay, ta sai rồi, ta bảo mẹ của Ngân Nhi lên bàn ăn cơm có được không?”
Khương Xuân nghe xong không những không dừng tay mà còn tận dụng mọi thứ véo thịt non bên hông của bà ta, làm cho bà ta kêu lên thảm thiết như heo bị chọc tiết vậy.
Cô cười lạnh nói; “Đừng lừa gạt ta, không có cửa đâu nhé, ngoài miệng thì cho phép cô ta lên bàn ăn cơm nhưng sợ là chờ sau khi ta rời khỏi đây lại bắt đầu tra tấn bà ấy chứ gì”
Tào bà tử lớn tiếng nói; “Đừng véo đừng véo ta, ta không tra tấn nó nữa, ta không tra tấn nữa đâu, đừng đánh nữa, sắp ra mạng người rồi đấy”
Khương Xuân nói với Tào bà tử bằng giọng điệu ác ma nói;
“Từ nay về sau không được tra tấn cô của ta nữa, phải cho bà ấy lên bàn ăn cơm cùng, nhớ chưa?”
Tào bà tử không muốn đồng ý nhưng mà da thịt đang chịu đau dưới tay của Khương Xuân nên chỉ có thể vội vàng gật đầu;
“Được, được được, ta đồng ý, ta đồng ý rồi mà”
Cứ đồng ý đã rồi tính sau, dù sao không có khả năng con bé lại vào nhà mình được nữa, đến lúc đó làm gì thì không phải do chính mình định đoạt à?
Khương Xuân xem tròng mắt chuyển động như rang lạc của bà ta thừa biết bà ta nghĩ gì rồi, lập tức lại đấm cho bà ta một phát
Lạnh lùng nói; “Dám lừa ta à, ta mà biết bà lừa ta thì thi thoảng vào thành ta lại đến Vương gia đánh cho bà một trận, nhà ta có sạp thịt ở trong thành, chỉ cần bỏ chút tiền ra thuê người theo dõi nhà bà là chuyện gì ta cũng biết hết”
Tào bà tử không còn cách nào nữa, kêu khóc như ngày chồng bà ta chết vậy;
“Không dám lừa đâu, không dám lừa cô đâu”
Cháu gái của Khương thị này chính là đồ ma quỷ mà
Lúc này Khương Xuân thấy bà ta thành thật mới buông bà ta ra
Hôm nay đến đây gây náo loạn trận này tuy rằng không thấy được sự thay đổi rõ rệt tình cảnh của Khương Khê nhưng mà sau khi ăn đánh thì chắc chắn sau này Tào bà tử có tra tấn Khương Khê thì cũng e dè hơn
À, đúng rồi, Tống Thời An đâu?
Từ lúc Tào bà tử ném giày tứ tung lúc ăn cơm là Tống Thời An đã vội vàng đứng dậy chạy ra sau cửa tránh khỏi hiện trường rồi
Lấy tính tình táo bạo của Khương Xuân thì sao có thể chịu được cơn tức này, chuyển sang trình diễn võ thuật là tất yếu rồi
Để tránh bị bắn cả người máu me thì hắn quyết định tránh xa hiện trường
Sự thật chứng minh rằng suy đoán của hắn hoàn toàn đúng đắn
Chính là thời gian đánh người hơi dài chút, đến nối hắn không chống đỡ tự đứng được mà phải dám tay vào cửa để ổn định thân mình
Khương Xuân nhìn quanh sân vài vòng mới tìm được Tống Thời An, thấy hắn bám chặt cửa, bộ dáng lung lay như sắp đổ, nhìn như bông hoa sen trắng trọc người thương tiếc
Cô vội vàng tiến lên vãn lấy tay của hắn
“Bị tức no rồi, bữa cơm này chúng ta không ăn nữa”
Khương Xuân ném lại một câu như vậy rồi đỡ Tống Thời An ra bên ngoài
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)