Hiện giờ Vương Ngân Nhi được gia chủ yêu thích mặc vàng đeo bạc. còn tìm được việc làm trong huyện cho anh trai chị dâu, lập tức trở thành bảo bối cục cưng của Tào bà tử.
Khương Xuân và Tống Thời An được Khương Khê dẫn vào nhà chính của Vương gia ngồi xuống
Khương Khê muốn đứng dậy pha trà thì bị Tào bà tử gọi lại, bảo bà ấy mang ấm trà mà bà ta và Vương Ngân Nhi vừa dùng mang lại đây
Nhìn nước trà nhạt nhẽo trong chén, Khương Khê xấu hổ với cháu gái và cháu rể nói; “Trong nhà không có trà, Xuân Nương và cháu rể dùng tạm nhé”.
Khương Xuân biết tình cảnh của Khương Khê ở nhà họ Vương nên cũng không khó xử bà, không nói thêm cái gì nữa.
Chờ Khương Khê bưng cơm trưa lên thì Tào bà tử và Vương Ngân Nhi ngồi vào bàn ăn, lại bảo hai người khách bọn họ ngồi vào bàn, khách nghe theo chủ, Khương Xuân không quá so đo, kính già yêu trẻ thôi.Nhưng Tào bà tử lại không cho Khương khê, người vất vả nấu cơm ngồi vào bàn ăn cơm, lần này tính tình của Khương Xuân không áp chế được nữa.
Nàng đập mạnh chiếc đũa xuống bàn, lạnh lùng nói;
“Hôm nay chúng tôi thay mặt cha tôi đến thăm cô tôi, vậy mà bà lại không cho cô tôi ngồi vào bàn ăn cơm. Định ra oai phủ đầu trước bên nhà mẹ đẻ bọn ta à? Hay cố ý làm mất mặt mũi bọn ta?”
Tào bà tử duỗi chiếc đũa kẹp thịt, bị tiếng đũa đập xuống bàn của Khương Xuân làm giật mình, run tay một chút.
Định mở miệng nói chuyện thì nha đầu Vương Ngân Nhi lẩm bẩm nói một câu;
“Có gì kỳ quái đâu, bình thường mẹ muội cũng không được ngồi vào bàn ăn m”"
Khương Xuân tức giận bật cười; “Muội bị bà ta bán cho mẹ mìn, hiện tại có thể xuất hiện ở đây là bản lĩnh của muội, muội có thể giúp đỡ anh trai chị dâu của muội, sao muội lại không giúp đỡ mẹ của muội? Ít nhất cũng làm cho bà ấy được ngồi vào bàn ăn cơm chứ?”
Dừng một chút, nàng đánh giá Vương Ngân Nhi một lát rồi nói;
“Hay là muội cảm thấy , trong mắt muội không coi mẹ muội ra gì, khinh thường bà ấy nên cảm thấy bà ấy không đáng được ngồi vào bàn ăn cơm?”
Đột nhiên Khương Khê nhìn về phía Vương Ngân Nhi, vẻ mặt khẩn trương mà nhìn cô, sợ cô ấy đưa ra đáp án khẳng định nào đó.
Vương Ngân Nhi khẽ cắn môi, lảng tránh đề tài này chỉ rầm rì nói;
“Nhà này là do bà nội muội định đoạt, muội có cách nào đâu?”
Bà ta lại cởi giày ném về phía Khương Khê;
“Ngươi chính là đồ sao chổi, ta chính là không cho ngươi ngồi vào bàn ăn cơm đấy, có bản lĩnh mày bảo người nhà mẹ đẻ mày đánh lão bà tử này đi”
Chiếc giày thối của Tào bà tử bay linh tinh ra ngoài, bữa cơm hôm nay là không ăn yên lành được rồi
“Hắc, thế mà lại có người chủ động xin được đánh, đã như vậy thì ta không khách khí nữa.”
Khương Xuân đứng dậy, bắt đầu vén tay áo
Nguyên chủ đã muốn đánh bà già này lâu rồi, ngại với mặt mũi của Khương Hà không đồng ý và sợ tình cảnh của Khương Khê càng khổ sở hơn nên vẫn luôn nghẹn.
Khương Xuân mới mặc kệ những cái đó, xông lên nắm lấy búi tóc của bà ta sau đó nhắm thẳng nơi nhiều thịt là mông của bà ta bắt đầu đánh
Đánh cho bà ta kêu cha gọi mẹ thì thôi;
“Giết người, giết người, cứu mạng, có ai không, vào cứu đi không lão bà tử này bị đánh chết mất”
Kỳ thật Khương Xuân không chỉ muốn đánh Tào bà tử, mà còn muốn đánh bà nội của nguyên chủ Lý thị, thậm chí ngay cả đại cô Khương Khê cô cũng muốn đánh cho một trận.
Năm đó lúc Khương Khê làm mai, Lý thị công phu sư tử ngoạm muốn sính lễ 10 lượng bạc, đã nói trước là của hồi môn 5 lượng bạc rôi kết quả là lúc thành thân không có một văn của hồi môn nào, ngay cả một bộ quần áo cưới cũng không có.
Khương Khê mặc một bộ quần áo đen xám thô sơ lủi thủi lên xe bò với mấy bộ quần áo cũ đầy mảnh vá
Tào bà tử là người thích thể hiện nên đã bị làm tức giận đến ngất đi
Từ đây về sau không coi Khương Khê là con dâu mà coi như người hầu trong nhà, bắt bà ở Vương gia làm trâu làm ngựa, ngay cả ăn cơm cũng không được ngồi vào bàn ăn chỉ được ăn cơm thừa canh cặn mà thôi.
Mà Khương Khê cũng là người không có cốt khí, bị mẹ ruột đôí xử như vậy mà không hề oán hận, mỗi khi gặp Khương Hà đều khuyên ông ấy đừng so đo với bà ta, còn bảo phải nghe lời hiếu thuận linh tinh.
Làm cho Khương Hà bực đến mức không muốn nhìn thầy bà có chuyện gì thì sai con gái Khương Xuân đi gặp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

