Lâm Tuệ cho gà và thỏ ăn xong, liền đi xào đĩa rau xanh rồi múc cháo ăn tạm.
Dựa theo cái tính khí của Từ Đông Thăng, nếu cứ ngồi đợi anh tự tay dựng bếp thì chẳng biết phải chờ đến bao giờ. Thế là Lâm Tuệ dứt khoát bỏ thêm 20 đồng tiền nhờ đám thợ xây làm luôn cho một cái bếp nhỏ. Lúc này trong nhà vẫn chưa có bàn ghế gì, hai vợ chồng cứ thế đứng ngay cạnh bệ bếp mà ăn cho xong bữa.
"Lát nữa nhớ qua gọi chú hai Ngưu một tiếng đấy, không được quên đâu nhé?"
Ăn xong, Lâm Tuệ móc ra 100 đồng đưa cho chồng. Cô nhẩm tính số tiền này chắc chắn sẽ còn dư, dặn anh cứ tùy ý mà trả, miễn sao đôi bên đều không thấy thiệt là được.
Hai ngày trước, cô đã đánh tiếng nhờ chú hai Ngưu hôm nay đánh máy kéo sang nhà ngoại để chở đồ gỗ về, đi đi về về một chuyến là xong xuôi. Từ Đông Thăng cũng phải đi theo, ngồi ở thùng xe phía sau mà canh chừng, kẻo đi đường xóc nảy lại rơi mất miếng gỗ nào thì phí.
"Anh biết rồi."
Anh cầm xấp tiền vo vo lại thành một cục, rồi nhét tọt vào cái túi nhỏ may ngầm ở thắt lưng quần. Đây là cái túi Lâm Tuệ mới khâu cho anh, tuy lúc lôi tiền ra trông hơi luộm thuộm một chút nhưng được cái chắc chắn, chẳng lo rơi rớt hay bị móc túi.
Đợi chồng đi rồi, Lâm Tuệ liền đem cổng rào đóng chặt lại. Trong nhà giờ chỉ có mình cô đang lúi húi xới đất ở sân sau, ngộ nhỡ có ai lẻn vào thì cũng chẳng hay biết gì.
Mẹ Từ vốn chẳng hay biết chuyện nhà thằng út đặt đóng cả một bộ đồ gỗ mới tinh hoàn toàn. Bà cứ đinh ninh là nó cũng giống nhà anh cả, anh hai, lên chỗ ban quản lý thôn bỏ ra vài đồng là mua lại được mấy bộ bàn ghế cũ của đám thanh niên tri thức để lại sau khi họ về thành phố.
Đến buổi chiều lúc bà ghé qua, vừa vặn bắt gặp một đám người đang túm tụm ngay trước cổng nhà thằng ba.
Tiếng máy kéo nổ rình rình vang trời, lũ trẻ con hàng xóm thính tai như tai thính, lao ra như đạn pháo. Thấy chú út từ trên máy kéo nhảy xuống, chúng gào lên: "Chú ba! Chú lại được ngồi máy kéo kìa!"
Từ Quốc Siêu chạy vọt tới ôm chầm lấy đùi chú: "Chú ba, chú bế cháu lên ngồi thử một tí được không?"
Đi suốt quãng đường bụi bặm đầy đầu, Từ Đông Thăng vừa vỗ vỗ tóc tai vừa nhìn cái "quả cân" đang treo lủng lẳng dưới chân mình mà chẳng nhích đi đâu được.
"Ngồi cái gì mà ngồi, còn phải dọn đồ xuống đây này. Mau tránh ra, đừng có đứng chắn đường kẻo lát nữa va quệt vào người bây giờ!"
"Đông Tử, mấy cái này là đồ gì thế?" Hai anh em Từ Quang Tông và Từ Diệu Tổ vừa vác cuốc từ ruộng về, thấy cảnh tượng náo nhiệt liền tò mò ghé sát lại xem.
"Đồ gỗ gia dụng nhà em mới đống."
"Ở đâu ra thế này?"
"Thì bỏ tiền ra nhờ nhà ngoại A Tuệ đóng giúp cho."
"Anh nói cái gì cơ?!" Mẹ Từ vừa nghe thấy thế, liền vứt ngay cái sọt trên tay xuống đất, chẳng nói chẳng rằng lao tới túm chặt lấy lỗ tai thằng út mà vặn một vòng, bắt đầu chửi ầm lên.
"Mày đúng là thừa tiền hóa rồ rồi! Cả ngày mua cái này sắm cái kia, cái mông mày dát vàng chắc? Mà còn phải đóng ghế mới! Thế này thì định ăn cám mà sống qua ngày à?! Tức chết tôi mất thôi! Cái đồ phá gia chi tử này! ~%?…,# *'☆&c$︿★?"
"Á á á á mẹ ơi đừng vặn, đừng vặn nữa! Đau chết con rồi!" Từ Đông Thăng nãy giờ đứng quay lưng về phía đường làng nên không để ý, bị đánh úp bất ngờ, cái lỗ tai bị vặn cho đỏ ửng, nóng rát như lửa đốt!
Thấy tình hình căng thẳng, Từ Quốc Siêu nhanh chân chuồn lẹ, tránh để bà nội giận lây sang mình.
Ngược lại, Từ Quốc Hoa và Từ Quốc Cường – vốn là hai đứa ngày nào cũng bị mẹ lôi ra đánh– nay thấy chú út bị bà nội đánh thì trong lòng sướng âm ỉ, đúng là cảm giác hả hê không gì bằng!
Nhân lúc người lớn không để ý, hai đứa lén bám vào bánh xe bò rồi leo tót lên thùng xe máy kéo hóng chuyện.
Từ Đông Thăng vẫn đang kêu oai oái: "Mẹ ơi, mẹ ruột của con ơi, đừng vặn nữa, lỗ tai con sắp đứt lìa ra rồi đây này!"
"Đứt đi cho rảnh nợ! Để cái tai đấy làm gì cho chật chỗ? Lần nào dặn cũng vâng vâng dạ dạ, quay lưng đi một cái là quên sạch sành sanh! Mày có hứa là từ giờ sẽ tu chí làm ăn không? Tu chí kiểu này đấy hả? Trong túi có mấy đồng bạc là đem nướng sạch sành sanh!"
"Dù sao mẹ có mắng nữa cũng vô ích thôi, đồ đã đóng rồi không trả lại được đâu!"
"Cái thằng nghịch tử này!"
Bố Từ thấy vợ đi mãi không về cũng lững thững ra xem thử. Nhìn thấy bộ đồ gỗ, huyết áp ông tăng xông ngay tức khắc, liền giơ cái tẩu thuốc trong tay định nện thẳng vào lưng thằng út một trận.
May mà Từ Quang Tông và Từ Diệu Tổ kịp thời can ngăn, chứ cú này mà giáng xuống thì có mà nằm liệt giường thật chứ chẳng chơi.
Ngoài cổng một trận "binh hoang mã loạn". Lâm Tuệ nghe tiếng động liền chạy ra, đập vào mắt cô là cảnh chồng mình đang bị hai ông bà đè xuống đánh, còn hai anh trai thì ra sức can ngăn, xin tha...
Cô đứng đó, chẳng biết nên nói gì cho phải trong tình cảnh dở khóc dở cười này.
Cuối cùng, chính chú hai Ngưu lại là người giải vây cho anh.
"Này ông Từ ơi, nếu nhà ông không định trả hàng thì mau mau phụ một tay dọn xuống đi, tôi còn phải đánh máy kéo về trả."
Bố Từ lúc này mới dừng tay, quắc mắt nhìn thằng con phá gia chi tử: "Còn đứng đực ra đấy làm gì? Mau dọn đi chứ còn đợi hai thân già này phục vụ mày nữa à?"
Từ Đông Thăng k gỡ cái lỗ tai tội nghiệp đang nằm trong tay mẹ ra, nhăn mày nhe răng: "Dạ, đâu dám làm phiền nhị vị phụ mẫu ạ."
Anh vừa xoay người đã thấy hai chị em Từ Quyên Quyên đang xốc nách đẩy Từ Quốc Siêu lên thùng xe, còn Từ Quốc Hoa thì đứng trên xe thò tay xuống kéo.
"Đi đi đi, lũ tiểu quỷ này đừng có mà quấy rầy, không sợ kẹp tay à?"
Đông người nên việc dọn dẹp cũng nhanh, chẳng mấy chốc đồ đạc đã yên vị trong sân.
Lũ trẻ con tiếc nuối nhìn theo chiếc máy kéo đang xả khói đen kịt rời đi. Đầu giường và khung giường đều là đồ tháo rời nên lắp ráp cũng rất đơn giản.
Lâm Tuệ tiến lại gần, nói nhỏ vào tai chồng: "Trả tiền chưa anh?"
Từ Đông Thăng gật đầu: "Xong rồi, nhưng bố mẹ chỉ lấy có 60 đồng thôi."
Chị dâu cả đứng bên cạnh nghe thấy mà líu cả lưỡi. Nhà chị mua lại đồ cũ của đám thanh niên tri thức tính ra cả bàn cả giường mới hết có 6 đồng, tuy hơi lung lay một chút nhưng sửa sang lại vẫn dùng tốt. Hai vợ chồng nhà này đúng là bạo tay, đã thế còn dám nói cái câu "chỉ lấy 60 đồng".
Chị dâu hai không nghe rõ, liền ghé tai sát lại hỏi hóng hớt: "Thế tổng cộng hết bao nhiêu tiền thế?"
Lâm Tuệ nhẩm tính rồi đáp: "Một cái bàn lớn kèm bốn cái ghế, thêm một bộ khung giường và một đôi tủ quần áo, tổng cộng hết 60 đồng. Tính cả tiền thuê máy kéo vận chuyển là 6 đồng nữa ạ."
Chị dâu hai kinh hô lên: "Trời đất, hai vợ chồng chú thím thật là có tiền quá đi!"
Trong bụng chị dâu cả cũng nghĩ y như vậy, thầm bảo chắc mẩm đây là đem hồi môn ra "đốt" rồi chứ gì nữa?
Để xoa dịu tình hình, Lâm Tuệ giải thích thêm: "Cũng tại nhà ngoại em trên núi trồng được không ít gỗ, tiện dịp này hạ xuống làm đồ luôn. Cái giá này so với cửa hàng đồ gỗ trên thị trấn thì rẻ hơn nhiều rồi đấy ạ."
Thực tế thì loại gỗ này cũng không phải hàng thượng hạng, nhưng được cái cực kỳ bền chắc. Nhà họ Lâm làm ăn rất tỉ mỉ, các góc cạnh đều được bào nhẵn, còn quét thêm một lớp dầu bóng. Bàn ghế đặt xuống là vững như bàn thạch, không hề lung lay, giường nằm chắc chắn lại còn chạm trổ hoa văn đơn giản mà tinh tế, ăn đứt cái giường đóng vội trong thôn ở phòng bên kia.
Nghe đến đây, Lâm Tuệ nhận thấy sắc mặt mẹ Từ có phần dịu đi đôi chút, nhưng bà vẫn chẳng thốt ra được lời nào tốt đẹp. Cô biết bà đang có thành kiến, cho rằng cô đang tìm cách đưa tiền về giúp đỡ nhà đẻ.
Cô cũng chẳng bận tâm, cô đúng là muốn giúp nhà ngoại thật, nhưng tiền đó là tiền của riêng cô, chẳng chiếm đoạt của ai một xu một cắc nào cả.
"Chuyện bàn ghế tôi không thèm nói nữa, nhưng hai vợ chồng mới có hai mống người, sao phải vội vàng đóng thêm giường cho cái phòng bên kia làm gì? Tiền nong không giữ được trong tay à? Nếu thấy nó 'nóng túi quá thì đưa đây tôi giữ hộ cho!" Mẹ Từ gắt gỏng.
Từ Đông Thăng vội vàng nhảy vào ôm vai mẹ mà nịnh nọt: "Mẹ ơi là mẹ, chẳng lẽ chúng con không tính chuyện sinh con đẻ cái sao? Biết đâu năm sau mẹ đã có cháu bế rồi ấy chứ. Mẹ xem, hai đứa con thì vụng về chẳng biết gì, lúc đó chẳng phải lại cậy nhờ mẹ sang đây chăm nom giúp sao? Giờ chuẩn bị sẵn phòng ốc thế này, để lúc nào mẹ thích là có chỗ sang ở với chúng con ngay."
"Thế thì cũng chẳng cần làm xịn thế này, tốn kém quá. Nhà ai mà chẳng biết tí nghề mộc, bàn ghế tự đóng lấy cũng được, nếu mày không biết thì nhờ bố mày. Đã biết là phải nuôi con mà cái tay vẫn còn phóng khoáng thế hả?"
"Thì cũng là muốn để mẹ được ngủ ngon giấc chứ. Chẳng lẽ con lại để mẹ sang đây mà phải nằm cái giường cũ lung la lung lay sao?"
"Chỉ có cái miệng mày là dẻo, chuyện xấu cỡ nào vào tay mày cũng hóa thành hay được!"
"Hì hì, thì con đã bảo đây rõ ràng là chuyện tốt mà lại."
Lâm Tuệ đứng bên cạnh khẽ mỉm cười. Cô mới không mình đóng thêm cái giường kia là để tống lão chồng say xỉn sang phòng bên mỗi khi đi nhậu về đâu.
Bất quá, lời Từ Đông Thăng nói cũng chẳng sai. Sang năm, đứa con đầu lòng của cô sẽ chào đời. Nếu bây giờ không lo sắm sửa đồ đạc cho xong xuôi, đến lúc đó vừa bận con mọn vừa lo việc nhà thì đúng là ba đầu sáu tay cũng không xuể. Tiện thể bây giờ cứ đóng sẵn để đó cho bay bớt mùi gỗ mới đi là vừa.
Sau khi chỉnh đốn xong cái đồ phá gia chi tử kia, bố Từ và mẹ Từ lững thững đi bộ về nhà cũ, trên đường đi bà không nhịn được mà lẩm bẩm:
"Ông bảo xem, chắc tiền nong trong túi tụi nó cũng cạn sạch rồi chứ?" Mẹ Từ vốn không biết nhà họ Lâm đã đưa toàn bộ tiền sính lễ cho Lâm Tuệ mang về nhà chồng, bà nghĩ nhà gái trả lại được một nửa đã là hào phóng lắm rồi.
Bố Từ cũng phỏng đoán: "Chắc cũng chẳng còn là bao. Thằng út nhà mình vốn chẳng biết lo xa, hai thân già này vẫn phải để mắt tới chúng nó thường xuyên, thỉnh thoảng còn qua mà đỡ đần một tay."
"Tôi vốn dĩ cứ tưởng con dâu út là đứa biết điều, có thể quản được thằng ba. Nhưng sao tôi thấy nó tiêu tiền cũng vung tay quá trán thế nhỉ? Hay là tôi bị lão bà mối lừa rồi không biết nữa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)