Lâm Tuệ bước vào nhà, liếc nhìn chiếc rương gỗ cũ nằm ở góc tường. Bên trong chứa đầy những mảnh chai lọ vỡ xen lẫn với mảnh ngói vụn, miếng nào miếng nấy đều nhọn hoắt và sắc lẹm.
Đây chính là đống đồ mà cô đã dặn chồng ra bãi rác tìm về.
Từ Đông Thăng thì lại cảm thấy vợ mình hơi chuyện bé xé ra to. Xây tường bao thì cũng thôi đi, nhà ít người nên cần một cái rào cho yên tâm là phải. Thế nhưng còn định cắm thêm chông lên mặt tường thì thật là... ở thôn này, có nhà ai mà phải đề phòng đến mức ấy cơ chứ?
Để người ngoài nhìn thấy chắc chắn sẽ bị cười cho thối mũi, người ta lại tưởng nhà mình có kho báu gì quý giá lắm không bằng.
Thế nhưng Lâm Tuệ mặc kệ suy nghĩ của người khác, đây đều là những kinh nghiệm xương máu mà cô đã đúc rút được.
Khi Từ Đông Thăng khệ nệ bê cái rương đó ra chỗ nhà mới và bảo thợ cắm lên tường lúc trát vữa, sắc mặt đám thợ không mấy dễ chịu. Dẫu sao cái thứ này cũng rất dễ cứa vào tay, nguy hiểm vô cùng.
Anh phải đi mượn mấy đôi găng tay của người trong thôn, lại hứa trả thêm cho mỗi người 3 đồng tiền công thì mặt mũi đám thợ mới giãn ra đôi chút.
Quả đúng như Từ Đông Thăng dự liệu, bố mẹ anh vừa nhìn thấy anh bày ra cái trò quái đản này đã suýt chút nữa tháo giày đuổi đánh cho một trận.
Suốt thời gian qua, nhà bọn họ đúng là tâm điểm bàn tán của cả thôn. Bởi vì nhà nằm ngay lối vào làng, ai đi ngang qua cũng đều trông thấy rõ mồn một. Bức tường bao cao lừng lững tới 3 mét, lại còn cắm chông nhọn hoắt bên trên.
Bố Từ ngày nào cũng sầm mặt lại vì bị mấy ông bạn già trêu chọc, ai cũng tìm đến hỏi dò xem có phải nhà ông mới phát tài nên mới phải phòng người như phòng cướp thế kia.
Mẹ Từ vốn là người rất thích đi buôn chuyện, nhưng từ khi nhà mình trở thành tâm điểm của những lời đàm tiếu, bà cũng chẳng thèm ra khỏi cửa nữa.
Bố mẹ không vui thì người chịu trận đương nhiên là Từ Đông Thăng. Ngày nào anh cũng bị nghe bài ca "đồ phá gia chi tử", "rỗi hơi sinh nông nổi", hay "tiền nhiều quá hóa rồ".
Đúng là tội nghiệp cho một mình anh phải gánh hết búa rìu dư luận…
May mắn là ba ngày sau mọi chuyện cũng xong xuôi.
Mẹ Từ đã sớm chọn được ngày lành tháng tốt, thế là nhà anh cả và anh hai cũng đợi nhà thằng ba để cùng nhau dọn sang nhà mới một thể.
Nhà cũ vốn chỉ có một chiếc xe rùa, luân phiên nhau dùng thì chẳng bõ bèn gì, thế là Cẩu Tử bèn đẩy thêm một chiếc từ nhà mình sang để giúp anh Đông chuyển đồ.
"Đông Tử, chú khách khí quá đấy! Chuyển nhà sao chẳng gọi anh em một tiếng qua giúp sức?"
Từ Đông Thăng ngước mắt nhìn lên, hóa ra là A Hạo với Tiểu Hổ vừa kéo đến.
"Hại! Ai thèm khách khí với các ông làm gì. Đồ đạc nhà tôi cũng chẳng có bao nhiêu, cứ thong thả mà dọn là xong, cần gì phải kéo cả đám qua đây. Ơ mà thôi, đằng nào các ông cũng tới rồi, mau vào tay một chút đi!"
Đúng là tự dưng có tráng đinh đưa chân đến cửa, không tận dụng thì phí của trời.
"Thế còn thằng Mập đâu rồi?"
"Lão già nhà nó bắt nó học nghề mổ lợn, lôi xềnh xệch sang làng bên rồi."
"Ừ, có cái nghề gia truyền giắt lưng thì tốt còn gì, thợ mổ lợn có khi lại kiếm bộn tiền ấy chứ." Từ Đông Thăng thuận miệng cảm thán một câu, rồi bắt đầu chỉ huy mấy anh em khiêng vác đồ nặng.
Tiểu Hổ cười hì hì, vỗ mạnh một phát vào lưng Đông Tử: "Đông Tử, nhà mới của chú xây được đấy! Vừa rộng vừa thoáng, lại chẳng lo có ai bên tai càm ràm. Tường bao cao thế này, sau này anh em mình qua đây uống rượu đánh bài thì tiện phải biết!"
Lâm Tuệ đang định rót nước mời khách, nghe vậy liền nhướn mày một cái. Cô xây tường cao cửa kín thế này đâu phải để tạo điều kiện cho cái đám du thủ du thực này tụ tập phá phách.
"Nào, mọi người uống miếng nước đã rồi hãy nói chuyện. Hôm nay vất vả cho các anh quá."
"Có gì mà vất vả đâu, làm việc này còn nhẹ chán so với xuống đồng."
"Cảm ơn em dâu nhé." A Hạo liếc nhìn gương mặt Lâm Tuệ, cười nói.
Từ Đông Thăng uống cạn bát nước rồi bỏ vào chậu, quẹt ngang miệng một cái: "Bàn ghế nhà tôi tận ngày mai mới chở tới cơ, để hôm khác tôi mời anh em một bữa cơm tại gia. Hay hôm nay mấy đứa mình ghé nhà ai làm vài ly đơn giản trước nhỉ?"
"Thế thì sang nhà Cẩu Tử đi, nhà tôi đông người quá, ồn ào lắm."
Nhà Tiểu Hổ trên có hai anh chị dâu, dưới còn hai cô em gái, đúng là tai mắt khắp nơi, chẳng lấy gì làm riêng tư.
Mà A Hạo thì chẳng cần lên tiếng, cũng không ai muốn bén mảng đến nhà nó, đơn giản vì bà già nhà nó sở hữu cái giọng oang oang kinh người.
Mẹ của Đông Tử cũng hay lải nhải, hở ra là mắng chửi thật đấy, nhưng ít nhất bà còn biết nói lý lẽ. Còn mẹ của A Hạo thì đúng kiểu chửi bới vô tội vạ, lại còn tính toán chi ly đến mức phát sợ.
Bà không biết chữ, nên cứ lấy cái que củi cháy dở gạch lên một tấm ván gỗ để làm dấu. Bà ghi chép rạch ròi xem đứa nào từng đến nhà ăn cơm, đứa nào từng qua uống rượu, rồi còn ngang nhiên bày ngay giữa nhà chính. Ai nhìn vào cũng thấy ngượng, nếu không mang theo đồ ăn thức uống gì đến thì đúng là chẳng dám vác mặt vào cửa.
Mẹ Từ mà biết mẹ Tiểu Hổ làm cái trò này để bớt được bao nhiêu phiền phức, chắc chắn bà cũng bắt chước làm theo ngay. Cái thời buổi nhà nào cũng thiếu ăn thiếu mặc, trừ cái đám không hiểu chuyện này ra, chẳng ai lại đi mặt dày tới cửa nhà người khác ăn chực uống chực cả!
Cẩu Tử cười ngây ngô: "Thế thì sang nhà em đi, nhà em yên tĩnh."
Lâm Tuệ nhìn cái bộ dạng khờ khạo của cậu mà cũng hiểu được phần nào lý do vì sao Từ Đông Thăng lại luôn dắt cậu theo cùng. Thằng nhóc này đúng là người hiền thì hay chịu thiệt mà.
"Đúng ra hôm nay vợ chồng tôi phải mời khách mới phải, nhưng nhà mới vẫn chưa thu dọn xong xuôi. Sang nhà Cẩu Tử ăn cũng được, coi như chúng em mượn chỗ nhà chú ấy vậy. Anh Đông, anh đi mua ít rượu thịt về đi, làm một bữa ngon."
Ăn xong bữa này rồi thì đừng có mà còn tơ tưởng đến chuyện sang nhà mình đánh bài nữa nhé...
Lâm Tuệ móc túi lấy ra ba đồng bạc đưa cho chồng. Mua con gà với ít rau cỏ nhà Cẩu Tử, lại ghé chỗ người ta nấu rượu trong thôn mua hai bầu rượu nữa là đủ rồi!
Từ Đông Thăng sướng nở hoa cả lòng, nhanh tay đón lấy tiền. Nếu không phải có đám bạn đang đứng lù lù ở đây, chắc chắn anh đã ôm lấy vợ mà hôn cho một cái thật kêu rồi.
Trong ánh mắt anh tràn đầy vẻ đắc ý, nhìn xem, vợ anh mới tâm lý làm sao, lời nói ra lại còn lọt tai đến thế!
Đúng là chẳng có nhà ai mà vợ lại chủ động đưa tiền cho chồng đi uống rượu cả. Vợ anh thật là số một!
A Hạo và Tiểu Hổ nhìn mà phát thèm, nhưng chúng chẳng thể nào chịu nổi cái bộ dạng khoe khoang của Đông Tử, thế là mỗi đứa một bên kẹp cổ anh lôi xềnh xệch ra cửa.
"Hôm nay cuối cùng trong túi cũng có tiền rồi à? Xem tao có uống cho mày gục tại chỗ không nhé. Đánh bài đánh không lại mày, chẳng lẽ uống rượu cũng thua mày sao?"
"Ha hả, bại tướng dưới tay tao mà cũng dám mạnh miệng? Tửu lượng của mày chỉ bằng một nửa của tôi thôi."
"......"
Đợi mọi người đi khuất, Lâm Tuệ đứng giữa sân nhìn quanh tổ ấm mới của mình, không kìm được mà nở nụ cười. Từ nay về sau, ngôi nhà này sẽ do một tay cô quán xuyến, làm chủ!
Hôm qua cô đã dọn dẹp qua một lượt rồi, chỉ có chút bụi bặm chứ không bẩn. Mấy thùng gỗ đầy nước phơi ngoài sân suốt hai tiếng đồng hồ, giờ đưa tay vào chạm thử đã thấy nước âm ấm, đủ để tiếp thêm nước cho lũ gà và thỏ.
Phía sân sau hiện giờ vẫn chưa cuốc đất trồng rau nên trông còn khá hoang vắng. Lũ gà con và thỏ vẫn đang được nhốt trong lồng đặt dưới hiên nhà. Sau một tháng chăm bẵm, lũ gà con nay đã có thể tự ăn, lớn bằng bàn tay, lông lá cũng bắt đầu mọc dày và đậm màu hơn.
Lúc này cô vẫn chưa phân biệt được có bao nhiêu con gà mái. Trừ những tay nuôi gà lão luyện như mẹ cô ra, người bình thường phải đợi ít nhất ba tháng sau khi gà nở mới có thể dựa vào các đặc điểm riêng biệt để nhận biết đâu là gà trống, đâu là gà mái.
Mẹ của Lâm Tuệ vốn mát tay, cứ ấp 10 trứng thì thường nở được 6 con gà mái. Đến lúc đó cô tính chỉ giữ lại hai con gà trống để làm giống, còn đâu thì đem đi thiến sạch cho chóng lớn.
Lâm Tuệ cho gà con ăn xong lại quay sang kiểm tra lũ thỏ.
Con thỏ cái mang thai đợt trước đã sinh được 6 chú thỏ con xinh xắn. Hai con thỏ cái khác cũng đã có tin vui, xem ra con thỏ đực giống nhà này "sức chiến đấu" thực sự không tồi chút nào.
Tâm trạng Lâm Tuệ đang cực kỳ tốt, nhìn cái gì cũng thấy thuận mắt.
Từ Đông Thăng đi uống rượu đến tận lúc trăng treo ngang đầu mới mò về nhà.
"Vợ ơi, em thật tốt... Chẳng có vợ nhà ai tốt bằng em cả..." Anh nói năng lộn xộn, miệng đầy mùi rượu cứ thế đòi sáp lại gần để hôn cô.
Lâm Tuệ "chậc" một tiếng đầy ghét bỏ, thẳng tay đẩy anh ra.
Nhìn người đàn ông nằm vật ra giường theo hình chữ "đại" (大), miệng lẩm bẩm không thôi, đôi mắt trừng trừng nhìn vợ nhưng ánh mắt đã sớm tan rã vì men say. Chờ anh bắt đầu yên tĩnh lại, mắt sắp díp vào nhau, cô mới đột ngột bồi thêm một câu:
"Nghe nói uống rượu nhiều dễ bị trúng gió lắm, lúc đó đầu vẹo mắt lác, đại tiểu tiện không tự chủ được đâu."
Sáng sớm hôm sau, Từ Đông Thăng ngủ dậy với cái đầu đau như búa bổ, hoa mắt chóng mặt. Anh xỏ đại đôi dép nhựa rách, lẹp xẹp đi ra sân sau rửa mặt.
Mẹ Từ sáng sớm đã ghé qua một chuyến để đưa ít rau cỏ cho nhà con trai út.
Lâm Tuệ đang cúi đầu chuẩn bị thức ăn cho gà, bỗng nghe thấy tiếng Từ Đông Thăng vang lên từ phía trên, giọng đầy hoang mang:
"Tối qua anh nằm mơ một giấc sợ lắm, mơ thấy mình nằm liệt giường không động đậy được, ị phân tiểu tiện ra quần cũng chẳng có ai thèm ngó ngàng."
"Mẹ kiếp, lúc đó sao mà không mở nổi mắt ra, anh cứ tưởng là thật cơ đấy. Hay là anh bị bóng đè nhỉ?"
Bàn tay đang lột bẹ cải già của Lâm Tuệ khựng lại một nhịp, cô nhìn anh bằng ánh mắt cười như không cười: "Đấy là dấu hiệu cho thấy uống rượu chẳng tốt đẹp gì, chắc là lão tổ tông đang báo mộng cảnh cáo anh đấy."
Từ Đông Thăng ngẩn người ra: "Ơ, thật à? Vậy từ giờ anh không được uống rượu nữa sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)