Quả nhiên lái phó sau khi chứng kiến thứ gì, đột nhiên quát to: "Có lũ quét!"
Hầu như đồng thời, lái tàu kéo cầu dao xuống.
Đoàn tàu trượt đi một đoạn ngắn trong mồ hôi lạnh của hai người, cuối cùng dừng lại.
Triệu Uyển Hương còn đang lo lắng, liền nghe thấy một tiếng vang thật lớn, đồng thời thân thể ngã về phía sau theo quán tính, đập mạnh vào ghế ngồi.
Mọi người trong khoang đều hoảng hốt, la lên: "Xảy ra chuyện gì? Sao xe lửa lại dừng?"
Loa thông báo vang lên ngay sau đó, báo mọi người xuống xe!
Triệu Uyển Hương đoán không phải là gặp lũ quét thì là sạt lở rồi. Cô thừa dịp bên cạnh không có ai chú ý, lấy từ trong không gian cá nhân ra hai cái áo mưa đơn giản.
Tự mặc một bộ, một bộ khác đưa cho chị gái, sau đó ôm một đứa nhỏ trong tay chị. "Chị à, em ôm Đại Hoa, chị ôm Tiểu Hổ Tử. Chúng ta xuống xe đi. Hành lý để nguyên không cần mang theo."
Chị gái mang theo hai đứa con trai, đang lo lắng không biết làm sao, vừa nghe lời này liền cảm kích đáp: "Được được, cám ơn em gái!"
Triệu Uyển Hương ôm Đại Hoa xuống xe, muốn nhìn một chút xem phía trước rốt cục xảy ra chuyện gì, kết quả đừng nói là nhìn, trong mưa to, dù mở mắt cũng rất khó khăn.
Chỉ nghe thấy người bên cạn hô to, xe lửa không di chuyển được rồi. Mọi người mau di chuyển rồi đẩy đi--"
Đại đội 3, trung đoàn 1, nông trường trung đoàn sản xuất và xây dựng Vân Cảnh.
Lúa trong ruộng vừa mới xanh trở lại thì bị ngập trong mưa to. Thẩm Phụng nhanh chóng dẫn công nhân viên chức nông trường và thanh niên tri thức đi cứu lúa.
Anh vừa ôm lúa, kéo hai đùi đầy bùn, ướt đẫm ra khỏi ruộng thì lại có hai thanh niên trí thức bộ thông tin chạy tới vây quanh, có chuyện cần báo cáo.
"Đại đội trưởng, phía nhà ga gọi điện tới--"
Mưa to bên tai nghe không rõ.
Thẩm Phụng lau nước mưa trên mặt, đáp: "Nói lớn một chút."
"Trên xe có hơn ngàn người đấy!"
Thẩm Phụng gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Mưa to, tạt ngang trên mặt, mấy người cũng không mở được mắt, vất vả lắm mới tới được sân của đại đội. Vào phòng mới nhìn thấy bên ngoài đang mưa to, bên trong cũng đang mưa nhỏ, có người vội vàng tìm chậu hứng nước xung quanh. Chính trị viên đại đội là lão Trương đang đứng trong vũng bùn gọi điện thoại.
Lão Trương thấy Thẩm Phụng trở về liền ngắt điện thoại, chào đón: "Ký túc xá thanh niên bị sập một mảnh rồi. Tôi phải dẫn người nhanh chóng qua sửa gấp. Cậu thì sao? Cậu đi phía nhà ga nhé? Vậy phải gọi điện thoại cho bộ phận hiện trưởng mượn xe chở lương thực tới mới được. Để tôi đi tập hợp người cho cậu đã nhé?"
Thẩm Phụng gật đầu vâng dạ, tránh nước mưa nhỏ xuống từ mái nhà, đưa tay ra lấy điện thoại.
Trước khi lão Trương đi, đột nhiên nhớ tới chuyện gì, ghé lỗ tai nói với anh: "Đúng rồi. Chị dâu cậu mang Đại Hoa và Tiểu Hổ Tử cùng đi chuyến tàu kia. Nếu cậu đi mà gặp được thì mang bọn họ về nhé."
"Vâng."
Thẩm Phụng nói xong, liền đặt điện thoại đang lóe xóe lên tai.
Triệu Uyển Hương nghe mọi người bàn tán mới biết được tin nước lũ từ trên núi tràn xuống đã phá hủy sườn núi, còn phá hủy luôn một nửa nền đường đường ray tàu hỏa. Phía trước đã bị nước lũ bao phủ như một đại dương mênh mông, mà đoàn tàu bị trật đường ray đang dừng ở không nhúc nhích được, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nước lũ nhấn chìm, vô cùng nguy hiểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


