Người nọ cười đáp: "Nghe không hiểu à? Tiền sính lễ và lễ hỏi chỉ có đem đi, làm gì có chuyện trả lại?"
Giọng hai người nói chuyện mặc dù không lớn, nhưng trong đêm yên tĩnh lại truyền tới rõ ràng vào phòng Triệu Đức Đệ và Triệu Mai Mai.
Hai người trong chăn liền bò dậy trong bóng tối, nhìn về phía cửa.
Vẻ mặt Triệu Mai Mai lo lắng: "Chị xác định cuối cùng mẹ sẽ đồng ý gả chị đi chứ?"
Triệu Đức Đệ đáp: "Nếu không thì sao? Triệu Uyển Hương chạy trốn dứt khoát như vậy, còn tố cáo mẹ. Ngày mai cho dù mẹ có tìm được nó trở về, nhiều lắm mắng mỏ cho đỡ tức, còn dám ép gả nó ấy đi à? Nhưng Tưởng xưởng trưởng lại mặc kệ, nói không chừng người ta coi là mẹ mình thiếu nợ người ta một người vợ, nhất định đòi người. Em nói ngoài trừ mẹ gả chị đi thì còn làm sao được? Không phải em không biết mẹ chúng ta là loại người gì. Bà ấy cũng chỉ dám nổi nóng trong nhà thôi. Triệu Uyển Hương chả sợ gì cả, bị ép nóng lên còn dám tố cáo mẹ, mà mẹ dám tố cáo Tưởng xưởng trưởng không?"
Cô hừ hừ hai tiếng, thoải mái trở lại chỗ nằm, không quên hứa hẹn lợi ích cho Triệu Mai Mai. "Chị được gả đi còn tốt hơn Triệu Uyển Hương nhiều. Ít nhất chị biết em không muốn bị mẹ sắp đặt, mơ ước mặc quân phục công tác tại binh đoàn. Nhưng thứ nhất tuyệt đối mẹ sẽ không đồng ý, thứ hai là có được thì phía binh đoàn người ta cũng tuyệt đối không cần em. Cho nên chuyện này em chỉ có nghe chị. Đến lúc đó chị cưới Tưởng xưởng trưởng rồi, để hắn nghĩ cách cho em đạt được ước mơ."
Cô ta nói xong liền ngủ thiếp đi, không có bất cứ gánh nặng tâm lý nào.
Tâm tình Triệu Mai Mai rối như tơ vò, mãi tới khi nghe tiếng Lý Phượng Hoa lảo đảo đi vào mới vội vàng nhắm mắt lại.
Đến trưa, mưa càng lúc càng to.
Mới đầu Triệu Uyển Hương còn không để ý, lúc ăn cơm mua một phần cơm hộp, chia cho hai đứa nhỏ con chị gái một nửa, bản thân cô ăn một nửa. Sau đó cô thấy bên ngoài đột nhiên biến thành đen kịt như trời tối, sau đó là tiếng sấm sét vang đội, mưa to tầm tã trút xuống.
Trong xe trở nên ồn ảo hẳn. Không ít người chỉ vào bên ngoài vẻ lo lắng: "Hoa màu mới nảy mầu, mưa to vậy sẽ không hỏng hết chứ?"
"Đội chúng tôi vừa mới sửa xong đập chứa nước mấy hôm..."
"Nơi này năm năm thì có ba năm mưa cực kỳ tò, khô hạn lại ngập lụt. Thôi thì cứ mưa đi, ông trời không cho cơm ăn, còn có cách nào nữa."
...
Vẻ mặt chị cả cũng lo lắng.
Triệu Uyển Hương trấn an cô: "Không chừng lát nữa mưa sẽ ngừng thôi."
Bà chị lắc đầu, đáp: "Giờ đang vào mùa mưa. Mưa thế này rồi, sợ chốc lát không ngừng được đâu."
Không ngoài dự đoán của bà chị, mưa to trút xuống tới tối cũng chưa có dấu hiệu tạnh bớt. Mà xe lửa lại giảm tốc độ lần nữa, đến tối trễ mất hai giờ.
Triệu Uyển Hương nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên tấm sắt, trái tim không kìm được muốn vọt lên cổ. Địa hình ven đường sắt phức tạp, nơi nơi đều là vách đá dựng đứng, chẳng may mưa to gây nên...
Lúc này trong khoang lái của xe lửa, hai bác lái tàu đang nhìn chăm chú về phía trước.
Dưới thời tiết khắc nghiệt thế này, tầm nhìn của con đường phía trước vô cùng thấp. Cho dù bọn họ dựa vào nhiều năm kinh nghiệm, lại rất quen thuộc với tuyến đường vận hành của xe lửa cũng không dám lơ là.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



