Cô lập tức giơ giơ tay lên: “Anh Sâm!”
Lý Sâm từ rất xa nhìn cô gái ở trên bờ đang dương tay về phía mình, trong ánh mắt tỏa ra ánh sáng.
Trần Cường cũng thấy được bóng người trên bờ, kỳ quái nói: “Sâm ca, đó là Thẩm Y…”
“Gọi chị dâu!” Lý Sâm vốn đang nhìn Thẩm Y Y quay đầu liếc mắt nhìn anh ấy.
“Đúng, đúng, chị dâu”, Trần Cường vội vàng đáp, thấy điệu bộ bao che của Lý Sâm, vốn muốn nói là [có phải Thẩm Y Y lại tới đánh chủ ý gì hay không] bị anh ấy nuốt xuống.
Lý Sâm đã ném xuống lưỡi hái, ngữ khí mang theo ý mừng không dễ phát hiện, “Vợ tôi đang gọi tôi, tôi đi trước một chuyến.”
Vợ vợ, cũng không thấy được vợ của anh có bao nhiêu thích anh!
Trần Cường bĩu môi, anh đang vì Sâm ca của anh mà bênh vực kẻ yếu mà.
Vừa suy nghĩ như vậy, liền nghe được…
“Cường Tử, cậu cũng lại đây đi.”
“???”
Trong khi Trần Cường đang suy nghĩ mình có phải nghe lầm hay không, Sâm ca của anh quay đầu lại liếc mắt nhìn anh: “Chị dâu cậu đang gọi cậu, nhanh lên đi qua một chuyến với tôi!”
Trần Cường vội vàng đuổi kịp, anh thật muốn nhìn xem người phụ nữ Thẩm Y Y này rốt cuộc muốn làm gì! Hừ!
Thẩm Y Y thấy hai bọn họ đều lại đây, vừa định quay trở lại lấy cháo, chỉ thấy cha Lý mẹ Lý bưng cháo đậu xanh ngây ngốc nhìn mình.
“Cha mẹ, làm sao vậy?” Thẩm Y Y nói, “Cháo đậu xanh giải nhiệt, mau uống đi, thời tiết này quá nóng, bị cảm nắng sẽ không tốt.”
Ba bảo cũng nhảy ra phụ họa, “Ông bà nội, ông bà mau uống đi, ngọt ngào, uống rất ngon.”
“Haizz”, dưới sự thúc giục của ba bảo, cha Lý mẹ Lý vội vàng uống một ngụm, lúc bưng cháo dù cách chén đều có thể cảm giác được mát lạnh.
Sau khi vào miệng, cảm giác lạnh lạnh ngọt ngào càng là tràn ngập toàn bộ khoang miệng, vốn dĩ tâm trạng bởi vì nóng bức, mệt nhọc mà không kiên nhẫn tựa như gặp được suối nước ngọt, trong nháy mắt cả người được thoải mái không ít.
Cha Lý và mẹ Lý thích ý mà nheo nheo mắt.
“Uống rất ngon!” mẹ Lý nói, nhưng cũng có chút thẹn thùng, “Y Y, con bỏ đường vào sao?”
“Đúng vậy”, Thẩm Y Y thuận miệng nói, mắt thấy Lý Sâm cùng Trần Cường càng ngày càng gần, quay trở lại lấy cháo.
“Vậy, vậy thật quý”, mẹ Lý bưng chén, uống cũng không được mà không uống cũng không được.
Thời buổi này, đường đỏ trân quý như vậy, nhà người ta đều là nhà người nào sinh con hoặc là bị bệnh mới có thể uống một chén.
Này… chỉ nấu cháo đậu xanh còn bỏ thêm đường đỏ, hình như còn bỏ không ít, việc này ở mẹ Lý xem ra, thật sự quá lãng phí.
Thẩm Y Y kỳ thật cũng không có bỏ quá nhiều đường, bởi vì Lý Sâm không thích ăn ngọt, nhưng mà ba đứa nhỏ thích, nên cô chỉ bỏ vừa vừa lượng trung bình của hai bên mà thôi.
Bất quá, đối với mẹ Lý thì cháo đậu xanh không cần bỏ đường, cho nên bỏ nhiều hay ít bà đều sẽ cảm thấy nhiều.
Đương nhiên, bà cũng không phải đang trách cứ Thẩm Y Y, bà biết tiền mà Thẩm Y Y dùng là cha mẹ của cô cho cô, cho nên bà ngượng ngùng.
Thẩm Y Y hiểu nội tâm của mẹ Lý, nhưng cũng không muốn giải thích gì, nói, “Mẹ, con làm cho anh Sâm với ba bảo ăn, nấu nhiều lắm nên cũng mang lại đây cho cha mẹ luôn, không uống cũng là lãng phí, mau uống đi.”
Mẹ Lý tất nhiên nhìn ra Thẩm Y Y đang lấy cớ, còn muốn nói thêm, bị cha Lý quát lớn nói, “Mau uống đi.”
Mẹ Lý lúc này mới uống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)