Tiếng gọi ông bà nội trong trẻo của trẻ nhỏ đã hấp dẫn lực chú ý của rất nhiều người, sôi nổi nhìn về phía bên này.
Mẹ Lý buông bó lúa đã cắt xong xuống, híp mắt nhìn qua, lập tức nhìn thấy ba đứa cháu trai đáng yêu của mình và vợ thằng hai đang ở trên bờ vẫy tay với bọn họ.
Bà vội kéo kéo tay bạn già, “Ông này, đó có phải là vợ thằng hai với ba đứa nhỏ hay không?”
Cha Lý nghe vậy cũng nhìn qua, “Đúng, vợ thằng hai lại đây làm gì? Còn mang theo mấy đứa nhỏ?”
Vương Yến nổi danh bà ba hoa nhiều chuyện trong thôn nghe được, không có ý tốt cười nói: “Có phải lại muốn giao mấy đứa nhỏ cho hai người chăm không? Bác gái Lý? Không phải tôi nói chứ, thằng hai của nhà hai người cưới người vợ này là thật không được, ngoại trừ lớn lên xinh đẹp chút thì lười đến muốn mạng, ngay cả con cái cũng không chăm…”
Vương Yến bị chửi, mặt tức khắc lúc đỏ lúc trắng.
“Ông nội! Bà nội! Ông bà mau lên đây!”
Trên bờ lại truyền đến giọng nói trẻ con của ba đứa nhỏ.
“Bà mau đi lên xem bọn nó có chuyện gì”, cha Lý nói.
Mẹ Lý cũng sợ thực sự có việc gì gấp tìm bọn họ, thuận miệng nói: “Ông cũng đi đi, bọn nó cũng kêu ông, thuận tiện nghỉ ngơi, uống miếng nước lại làm tiếp.”
“Tôi không khát”, lão Lý nói, ông cầm mười công điểm, bằng với đám thanh niên trai tráng, nhưng thể lực của ông lại không theo kịp những người đó, chỉ có thể nắm chặt thời gian mà làm việc.
Mẹ Lý vừa thấy đã lập tức nhìn ra suy nghĩ của ông, biết mình có kéo ông cũng không nhúc nhích, nên đi lên rồi.
Vương Yến bên cạnh thấy vậy, cũng theo đi lên, bà ta thật muốn nhìn xem, Thẩm Y Y có phải thật sự định muốn chung sống hòa thuận với Lý Sâm hay không.
Cách đó không xa, Giang Ái Linh cũng ở đây, cô ta bởi vì hôm nay lôi kéo Thiết Trụ đi tìm Thẩm Y Y gây phiền toái, nên bị mẹ Lý kéo tới làm việc.
Cô ta cùng Vương Yến có ý tưởng giống nhau, cho rằng Thẩm Y Y lại đây chính là muốn ném ba bảo cho mẹ Lý.
Như vậy sao được? Hôm nay mẹ Lý lãnh công điểm, nếu mẹ Lý trở về sớm để trông con cho Thẩm Y Y, vậy phần việc của bà cho ai làm? Đến lúc đó còn không phải áp bức người đàn ông của cô ta sao!
Nghĩ vậy, cô ta cũng mặc kệ Lý Tam Hoành bảo cô ta đừng xen vào việc người khác, ném lưỡi hái liền đi qua.
Nhị Bảo thấy chỉ có mẹ Lý lại đây, lại kêu: “Ông nội! Ông cũng lại đây đi!”
Cha Lý nghe được tiếng gọi, rốt cuộc không nỡ để cháu trai cứ kêu như vậy, bèn buông lưỡi hái, rửa rửa tay, cũng đi theo lại đây.
Mẹ Lý dẫn đầu lên bờ, cười tủm tỉm hỏi ba bảo: “Sao? Kêu nội làm gì?”
“Bà nội, uống cháo đậu xanh!” Tiểu Bảo lạch bạch chạy tới, chỉ vào bên chỗ mẹ nhóc.
Mẹ Lý theo ánh mắt của nó nhìn sang, Thẩm Y Y tìm một nơi râm mát, đặt hai cái chén ở trên mặt đất, từ hộp cơm đổ ra hai chén cháo đậu xanh, cười khanh khách mà nói: “Mẹ, lại đây uống cháo cho mát.”
Mẹ Lý cùng Vương Yến, Giang Ái Linh, cha Lý đi theo phía sau bà cả kinh nói không ra lời, thẳng đến khi Thẩm Y Y đem chén đặt trên tay mẹ Lý và cha Lý, mọi người mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt giống như thấy quỷ mà nhìn chằm chằm Thẩm Y Y.
Thẩm Y Y cũng mặc kệ biểu tình của bọn họ thế nào, nhìn quanh bốn phía, hỏi: “Cha, mẹ, hai người có biết anh Sâm làm việc ở đâu không?”
Mẹ Lý đã phục hồi tinh thần lại, cười đến mức nếp nhăn ở đuôi mắt đều hiện ra, “Ở kia.”
Thẩm Y Y thuận theo ánh mắt của bà nhìn sang, chỉ nhìn thấy ở trong đám lúa cao gần 1 mét, một người đàn ông tráng kiện đang nhìn về phía bên này từ xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
