Ai cũng có thể giẫm lên hai cước.
Lúc đầu Lâm Minh Duyệt còn không dám làm gì, cho đến một lần bị cặp long phượng thai đè xuống đánh suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng còn bị nhốt ngoài ban công bỏ đói ba ngày, lúc thóp tép thở cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, chết tử tế không bằng sống ngắc ngoải, từ nay về sau, ai tàn nhẫn với cô, cô sẽ trả lại gấp đôi.
Từ đó về sau, nhà họ Lâm bắt đầu gà bay chó sủa.
Lúc đầu Lâm Minh Duyệt vẫn sẽ chịu thiệt, hai bên cùng thiệt hại nhưng theo việc cô lớn lên, sức lực lớn hơn, tất cả mọi người trong nhà cộng lại cũng không phải đối thủ của cô.
Bị đánh đến sợ, cũng liền ngoan ngoãn.
Cha Lâm liếc nhìn Lâm Minh Duyệt sắc mặt không ngừng thay đổi: "... Lần này mày quá đáng lắm rồi, đẩy Như Như xuống sông, nó suýt chút nữa là mất mạng, bây giờ vẫn còn ở bệnh viện, tao bên này vẫn chưa phát lương, mày đưa chút tiền đây, bên bệnh viện vẫn còn thiếu một ít."
Một hơi nói xong, cha Lâm trừng mắt nhìn Lâm Minh Duyệt.
Lâm Minh Duyệt trào phúng cười một tiếng: "Tôi không có tiền, ông thích tìm ai thì tìm."
Nói xong, rầm một tiếng lại đóng sầm cửa lại.
Cha Lâm suýt chút nữa bị đụng trúng: "..."
Ở chỗ Lâm Minh Duyệt không moi ra được tiền, ông ta đành phải chửi rủa rời đi.
Trong nhà không có tiền, Lâm Minh Duyệt sẽ tin sao?
Cô ngồi trên giường cười lạnh, hôm qua nguyên chủ và Lâm Tâm Như cùng nhau rơi xuống sông nhưng không phải là đẩy, mà là lúc Lâm Tâm Như nhảy xuống, cố ý kéo cô một cái.
Lâm Tâm Như biết bơi, tự nhiên không sợ.
Nguyên chủ lại là một con vịt cạn, sặc không ít nước, may mà cô kịp thời xuyên qua, tốn sức chín trâu hai hổ mới bò được từ dưới sông lên.
Nhìn mặt sông tĩnh lặng, cô không quan tâm Lâm Tâm Như, về đến nhà uống một bát canh gừng, ngủ một giấc đến tận bây giờ.
Xoa xoa trán, Lâm Minh Duyệt thở dài.
Thập niên bảy mươi thiếu ăn thiếu mặc này, cô đã sống quen những ngày tháng thoải mái thì phải làm sao đây.
Nằm ườn một lúc, cô cam chịu ngồi dậy, đang chuẩn bị ra ngoài tìm chút đồ ăn, ngay giây tiếp theo, trời đất quay cuồng, người liền biến mất trong phòng.
Nhìn nơi xa lạ, Lâm Minh Duyệt trừng lớn mắt, chậm chạp phản ứng lại!
Lâm Minh Duyệt bình bịch chạy tới đẩy cổng lớn nhà kho ra, quả nhiên, đây là nhà kho nhà cô.
Còn chất đầy ắp lương thực.
Nông trại này là tài sản riêng của cô, không chỉ trồng lúa nước lúa mì, còn có không ít trái cây, lại nuôi một số lợn, cừu, bò, gà các loại, trong kho là lúa nước và lúa mì vừa thu hoạch năm nay, đều đã tuốt vỏ, lúa mì còn được xay thành bột.
Gạo ước chừng có hơn tám vạn cân, bột mì cũng tầm đó.
Nông trại này không lớn, chỉ có tám mươi mẫu ruộng, sản lượng một vụ cũng xấp xỉ chừng này.
Vườn cây ăn quả và khu vực chăn nuôi bên cạnh Lâm Minh Duyệt cũng đi xem, đều vẫn còn, cô kích động đi tuần tra lãnh địa của mình.
Khác với nông trại, đất đai trong không gian của cô ít đi, ngay trước mặt nhà kho, chỉ có khoảng hai mẫu.
Bên trên vẫn chưa trồng thứ gì, bên cạnh có một cái giếng, nghĩ đến linh tuyền trong tiểu thuyết.
Lâm Minh Duyệt vội vàng chạy tới.
Đến bên giếng, nước này liền tự động hiện lên trong đầu cô, không phải linh tuyền cải tử hoàn sinh, tẩy kinh phạt tủy nhưng uống lâu dài, có thể cường thân kiện thể, làm đẹp dung nhan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
