"Bịch bịch bịch..." Một trận tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, Lâm Minh Duyệt đang ngủ say sưa nhíu chặt mày, giữa hai lông mày đều là vẻ không vui vì bị người ta quấy rầy.
Cô kéo chăn trùm kín đầu, đang chuẩn bị ngủ tiếp, tiếng gõ cửa lại vang lên, còn kèm theo tiếng người nói chuyện: "Minh Duyệt, Lâm Minh Duyệt, tỉnh lại đi! Mở cửa!"
Người gõ cửa dường như có ý nghĩ không mở cửa sẽ không chịu thôi.
Ồn ào đến mức Lâm Minh Duyệt hoàn toàn không ngủ được, cô bật dậy khỏi giường, đang chuẩn bị chửi ầm lên, lời đến khóe miệng lại sinh sinh rẽ ngang: "Mẹ kiếp!"
Cuối cùng cô sống một mình, hai người kia ngoài việc định kỳ cho cô sinh hoạt phí, còn đưa trước cho cô di sản mà người lớn hai bên để lại.
Lâm Minh Duyệt sau khi tốt nghiệp đại học liền sống buông thả.
Dù sao cô cũng không có mục tiêu nhân sinh gì, ăn no chờ chết rất tốt, thế là cũng không làm việc, cả ngày cày phim, đọc tiểu thuyết, dạo phố, không có việc gì liền quyên chút tiền làm từ thiện.
Cũng vì nhàm chán, cô đến nông trại nhà mình ở ngoại ô chơi, ai ngờ lại xui xẻo như vậy, thế mà trượt chân, cắm đầu xuống ruộng, lúc tỉnh lại, liền trở thành Lâm Minh Duyệt của thập niên bảy mươi.
"Lâm Minh Duyệt, mày mà không mở cửa lão tử xông vào đấy!" Người ngoài cửa vẫn đang gào thét nhưng có chút thiếu tự tin.
Vừa nghe liền biết không dám xông vào.
Lâm Minh Duyệt trợn trắng mắt, tạm thời dừng suy nghĩ, gãi gãi tóc, đứng dậy mở cửa.
Vừa mở cửa, liền đối diện với một đôi mắt tràn ngập lửa giận, Lâm Minh Duyệt uể oải nói: "Làm gì? Sáng sớm đã quấy rầy giấc mộng của người ta."
"Sáng sớm?" Người đàn ông trừng mắt.
Lâm Minh Duyệt liếc nhìn mặt trời đã lên cao ngoài cửa sổ...
"Có việc gì thì nói đi."
"Mày thái độ gì đấy? Tao dù sao cũng là lão tử của mày!" Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cho cô hai cái tát.
Nhưng ông ta không dám, con ranh chết tiệt này giống như một quả pháo, châm lửa là nổ, chắc chắn sẽ làm ầm ĩ đến mức ai cũng biết.
"Nếu ông không phải lão tử của tôi, ông đã không thể đứng yên ở đây rồi." Lâm Minh Duyệt đầy thâm ý liếc nhìn ông ta một cái.
Đây là cha của nguyên chủ nhưng lại bị nguyên chủ dạy dỗ đến mức ngoan ngoãn phục tùng.
Nguyên chủ ỷ vào việc mình lực đại vô cùng, xưng vương xưng bá trong nhà, chỉ cần có người dám lải nhải, xông lên là tẩn luôn.
Mỗi người trong nhà đều từng bị ăn đòn.
Lâm Minh Duyệt tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ, cũng biết những chuyện này không thể trách nguyên chủ.
Nguyên chủ từ nhỏ đã mất mẹ, nhà ông ngoại cũng không quan tâm hỏi han đến cô, người cha cũng chẳng tốt đẹp gì, mẹ cô qua đời ba tháng, ông ta liền không kịp chờ đợi mà rước người mới vào cửa.
Người phụ nữ kia còn mang theo hai đứa con riêng, một cặp long phượng thai.
Người ngoài không biết nhưng Lâm Minh Duyệt rất rõ ràng, hai đứa này, chính là cốt nhục ruột thịt của cha Lâm.
Khá khen cho bọn họ, bọn họ trở thành một gia đình, Lâm Minh Duyệt vốn đã không được yêu thương liền trở thành "kẻ đáng thương".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
