Bác gái Lưu đáp: “Thi Hảo đưa về chứ ai. Cô nhìn Thái Thái đi theo nó kìa, thân thiết lắm.”
Thím Lâm cắn môi, hít hà hai tiếng rồi tò mò hỏi: “Con bé ấy có quan hệ gì với Thi Hảo vậy?”
Bác gái Lưu lắc đầu, quay vào bếp chuẩn bị bữa trưa cho cháu trai.
Ôn Lý đun một nồi nước nóng để rửa bát.
Thời đại này không có nước rửa chén. Trước đây ở nhà họ Ôn, cô thường dùng nước nóng tráng sạch hoặc lấy bồ kết rửa qua.
Nhưng trong nhà không có bồ kết. Chiếc đĩa dùng để đựng trứng ốp sáng nay hơi dính dầu nên cô cắt một ít xà phòng để tẩy sạch dầu mỡ.
Bọt xà phòng nổi trên mặt nước. Thái Thái ngồi xổm xuống, tò mò dùng ngón tay chọc thử. Khi bong bóng vỡ tan, cô bé cười khanh khách.
Ôn Lý dứt khoát dùng một chút xà phòng tạo ra thật nhiều bọt, đặt lên tay cô bé để con bé sang bên cạnh chơi cho thỏa thích.
Thím Lâm nheo mắt nhìn từ phía sau hồi lâu, trong lòng khinh thường nghĩ: Con bé này vừa nhìn đã biết chưa từng lo liệu việc nhà. Lấy xà phòng ra chơi, đúng là phá của!
Rửa xong nồi bát thì đã hơn tám giờ.
Ôn Lý lau sạch tay cho bé con, sau đó đổi từ hệ thống một chai kem chống nắng màu vàng. Trên chai ghi không gây kích ứng, trẻ sơ sinh có thể sử dụng.
“Thái Thái đứng yên nhé, dì bôi thơm cho con.”
Chuẩn bị xong, hai người nắm tay nhau ra khỏi nhà.
Thật ra lo lắng của Thi Hảo hoàn toàn dư thừa. Mặc dù hôm qua là lần đầu tiên Ôn Lý tới thành phố Hoài, nhưng sau cả ngày đi lang thang, cô đã biết rõ cung tiêu xã nằm ở đâu.
Thời gian không sớm cũng chẳng muộn, trước cửa cung tiêu xã chật kín người đang xếp hàng mua đồ.
Buổi trưa, hai anh em Mạnh Dự Anh và Mạnh Dự Tư còn trở về nhà.
Ôn Lý hồi tưởng lại những món mình biết nấu ở kiếp trước, quả thật chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Đành tạm thời nấu qua loa vậy.
Cô nhìn chằm chằm vào rau củ trong quầy, phát hiện những thứ có thể mua được ở đây mà cô biết nấu dường như chỉ có khoai tây xào sợi. Cô miễn cưỡng nấu được một món canh.
Ôn Lý nhanh chóng suy tính trong đầu, đại khái xác định thực đơn bữa trưa hôm nay: khoai tây xào sợi, canh mướp trứng và cơm trắng chan canh.
Hàng người xếp rất dài. Ôn Lý nhìn đồng hồ đến ngẩn người, chợt nhớ đến chiếc đồng hồ đeo tay và thẻ công tác của Lạc Ngọc Châu.
Thật ra cô rất biết ơn Lạc Ngọc Châu. Không có anh, chắc chắn cô đã bị đuổi khỏi chiếc xe khách ấy.
Ôn Lý mở quyển “Từ nhập môn đến tinh thông” trong đầu, phát hiện một món bánh ngọt mà mình có thể học được, nguyên liệu cũng có thể mua được.
Bánh hoa quế.
“Ngẩn ra đó làm gì? Cô muốn mua thứ gì?”
Một giọng nói hung dữ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Ôn Lý.
Những lời thiếu tôn trọng như vậy khiến Ôn Lý nghe vô cùng chói tai.
Sao nào, bán hàng trong cung tiêu xã thì cao quý hơn người khác chắc?
Nhưng vì đang dẫn theo Thái Thái, Ôn Lý không nói gì. Côchỉ siết chặt tay cô bé, giấu em ra sau mình rồi khẽ nhíu đôi mày thanh tú, vẫn ôn tồn nói: “Tôi mua nửa cân mướp, nửa cân khoai tây, một cân bột nếp, bột gạo tẻ và đường. Khoai tây, mướp và mấy thứ phía sau tính tem phiếu riêng giúp tôi.”
“Đúng là xui xẻo, phiền chết đi được, rảnh rỗi sinh chuyện.”
Người phụ nữ lẩm bẩm vài câu rồi vẫn đứng dậy đi cân hàng.
Lúc quay lại, cô ta ném mấy túi đồ đã gói xuống trước mặt Ôn Lý rồi bắt đầu tính tiền thừa.
Chỉ là một phép tính mấy hào, vậy mà cô ta suy nghĩ hồi lâu vẫn không biết phải trả lại bao nhiêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)