Ôn Lý: “Đệt.”
Niềm vui bất ngờ khiến cô không kịp trở tay.
Chẳng lẽ đây chính là câu chuyện cá mặn đổi đời trong truyền thuyết?
Cầu được ước thấy?
Đúng là cầu được ước thấy!
“Tiểu Lý, ăn cơm thôi.”
Nghe Thi Hảo gọi, Ôn Lý chẳng kịp vui mừng nữa. Cô vội vàng rửa mặt qua loa rồi đến ngồi trước bàn ăn trong gian nhà chính.
Bữa sáng không mấy thịnh soạn, chỉ có dưa muối ăn kèm cháo ngũ cốc và bánh màn thầu lớn, nhưng vẫn thơm ngon hơn cháo bột ngô của nhà họ Ôn gấp vạn lần.
Hai anh em Mạnh Dự Anh và Mạnh Dự Tư sắp muộn học nên mỗi người cầm một chiếc bánh màn thầu kẹp dưa muối rồi chạy đi.
Trong đĩa dưa muối còn có thêm một quả trứng ốp vàng óng.
“Tiểu Lý, quả trứng này là dành cho em.”
Trên mặt trứng được rắc một chút muối. Lòng trắng trứng chín trong dầu, tỏa ra mùi thơm nức mũi.
Trong thời đại này, trứng gà là thứ rất đắt đỏ, bình thường chỉ dành để bồi bổ cho người bệnh hoặc phụ nữ mới sinh, coi như được ăn một bữa mặn.
Huống chi bên cạnh còn có một bé mèo tham ăn đang ngồi.
Thái Thái còn nhỏ, một đứa trẻ hai, ba tuổi không biết che giấu ham muốn. Cô bé nhìn chằm chằm vào quả trứng, liên tục nuốt nước miếng.
Ôn Lý nói: “Chị Tiểu Thi, hay là để quả trứng này cho Thái Thái ăn đi.”
Thi Hảo còn chưa kịp nói gì, Thái Thái đã lên tiếng từ chối trước.
Cô bé ép mình nhắm mắt lại, không nhìn quả trứng tội lỗi kia nữa, nghiêm túc nói bằng giọng non nớt: “Trứng này là cho dì ăn, Thái Thái không thể giành đồ ăn của dì!”
Miệng nói vậy, nước miếng vẫn chảy ra ngoài. Cô bé nhíu đôi mày, nghiêm túc thúc giục: “Dì mau ăn quả trứng xấu xa này đi! Không thôi Thái Thái sẽ phạm sai lầm mất!”
Thi Hảo nhìn hai người rồi nói với Thái Thái: “Đây là trứng của dì. Thái Thái có thể nhịn được, đúng không?”
Thái Thái nghiêm nghị gật đầu.
Ôn Lý sắp bị bé con đáng yêu này làm tan chảy.
Cô suy nghĩ giây lát, sau đó vô cùng nghiêm túc ghé sát tai cô bé nói: “Quả trứng này xấu xa quá, một mình dì ăn không hết. Thái Thái giúp dì được không?”
“Được ạ.”
Bé con nghiêm túc vô cùng, như thể vừa nhận được một nhiệm vụ gián điệp quan trọng.
Ôn Lý cầm thìa trong bát, xúc một miếng trứng đưa vào miệng Thái Thái: “Thái Thái một miếng.”
“A… ùm!”
Thái Thái hung dữ cắn một miếng.
Ôn Lý lén nhìn cô bé đang nghiêm túc đối phó với quả trứng. Thấy con bé không nhìn mình, cô nói: “Dì một miếng.”
Một động tác giả hoàn hảo.
Cô há miệng ăn một ngụm không khí.
Ngay sau đó, cô lại xúc một miếng trứng: “Thái Thái thêm một miếng.”
“A… ùm!”
...
Cứ như vậy vài lượt, quả trứng đã bị ăn hết.
Thái Thái vẫn còn ngơ ngác. Cô bé vỗ bụng mình rồi hỏi Thi Hảo: “Mẹ ơi, quả trứng hôm nay lớn quá. Con mới ăn nửa quả mà đã no rồi.”
Thi Hảo xoa đầu con gái. Cô bị cách Ôn Lý dỗ trẻ chọc cho chỉ muốn bật cười, trong lòng càng yên tâm giao Thái Thái cho cô chăm sóc.
...
Ăn sáng xong, Thi Hảo đi làm. Trước khi rời khỏi nhà, cô dặn Ôn Lý nếu không tìm thấy cung tiêu thì cứ sang hỏi bác gái Vương ở nhà bên cạnh.
Sau khi mọi người trong nhà đều đi hết, Ôn Lý thu dọn bát đũa, mang chậu ra vòi nước ngoài sân rửa bát.
Căn nhà này được Mạnh Văn mua trước khi bị đưa xuống nông trường. Mặc dù nằm trong một khu nhà tập thể, nó vẫn có đủ ba gian, tương đối rộng rãi.
Trong sân có nhiều người sinh sống, khó tránh khỏi lắm lời nhiều chuyện.
Thím Lâm ở gian nhà phía đông vừa đưa con đi học trở về. Cô vừa cắn hạt dưa vừa đi vòng quanh quan sát Ôn Lý, sau đó bắt đầu buôn chuyện với bác gái Lưu ở gian nhà phía tây: “Con gái nhà ai vậy? Sao trước giờ chưa từng thấy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)