Hoàng hôn mùa hè vẫn rất đẹp, màn đêm buông xuống.
Cái nóng oi ả ban ngày dần tan đi, gió mát nhè nhẹ thổi qua mặt.
Dễ chịu vô cùng.
Cô đi trên đường, tò mò quan sát khắp nơi cô đột nhiên phát hiện một bóng người vô cùng quen thuộc giữa dòng người qua lại.
Khoảnh khắc nhìn thấy người đó đồng tử Ôn Lý lập tức co rút lại.
Biểu cảm ngay tức khắc chuyển thành không thể tin nổi.
Sao có thể.
Sao có thể được.
...
Trong lòng không ngừng phủ nhận.
Bước chân lại bất giác nhanh hơn.
Cô siết chặt hành lý trên lưng, bất chấp tất cả đuổi theo.
Không thể nào.
Sao người ấy lại xuất hiện ở đây được.
Chắc là nhìn nhầm rồi.
“Đợi đã.”
“Đợi đã.”
Cô gọi với theo.
Hai bím tóc đung đưa trong ánh chiều tà, Ôn Lý đuổi kịp đưa tay vỗ lên vai người đó.
Người kia quay đầu lại, có chút kinh ngạc nhìn cô rồi nở nụ cười: “Cô bé, có chuyện gì vậy?”
Khi nhìn rõ gương mặt ấy Ôn Lý đứng sững.
Từ đầu đến chân cô đều bị cảm giác mất trọng lượng bao phủ.
Màng nhĩ rung động nhưng lại không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Cô muốn nói điều gì đó mà như mất tiếng, không thể phát ra nổi một âm tiết.
Gương mặt xinh đẹp này đã rất lâu rồi không xuất hiện.
Quá lâu.
Lâu đến mức Ôn Lý gần như quên mất dáng vẻ của bà ấy.
Dáng vẻ ấy chỉ còn tồn tại trong ký ức mơ hồ.
Hết lần này tới lần khác bị năm tháng mài mòn.
Hết lần này tới lần khác bị ký ức làm phai nhạt.
Bà ấy từng hái hoa trong vườn cài lên tóc cô.
Từng dạy cô nhận biết các vì sao.
Cũng từng nhẫn tâm bỏ rơi cô.
Dưới ánh chiều tà, gương mặt bà ấy phủ một lớp ánh sáng mềm mại ấm áp, nụ cười nhàn nhạt dần dần chồng khít với hình ảnh người phụ nữ mặc váy trắng mười sáu năm trước.
Trong mắt Ôn Lý dâng lên màn sương mỏng.
Cuối cùng hóa thành một giọt nước mắt trong suốt, chậm rãi lăn xuống gò má, để lại một vệt nước dài.
“Thi Hảo... là chị sao?”
Thi Hảo qua đời khi Ôn Lý chín tuổi, bà đã tự sát.
Ngày hạ táng, Ôn Lý còn đang ở nước ngoài, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra. Đến khi cô trở về nhà, thứ chờ đợi cô không phải vòng tay mềm mại, ấm áp của mẹ, mà là một tấm bia mộ lạnh lẽo, thê lương.
Khi ấy Thi Hảo còn chưa đầy ba mươi tuổi. Trong bức ảnh đen trắng trên bia mộ, bà nở nụ cười nhàn nhạt. Hình ảnh ấy mãi mãi in sâu trong mắt Ôn Lý.
Cuộc đời bà vĩnh viễn dừng lại ở tuổi hai mươi chín.
Có lẽ vì tình cảm vợ chồng không hòa thuận. Cũng có lẽ vì người chồng nhất quyết đưa con gái ra nước ngoài, khiến hai mẹ con phải chia lìa. Tóm lại, mọi chuyện không như ý cùng những cuộc cãi vã vụn vặt hằng ngày đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà.
Nó cướp đi một sinh mệnh còn trẻ, cũng nghiền nát cả một gia đình.
Ước nguyện của cô trong đời này là được gặp lại mẹ một lần nữa.
...
Người phụ nữ trước mặt có dung mạo giống Thi Hảo như đúc. Cô ấy mặc áo sơ mi ngắn tay, mái tóc buộc gọn sau đầu, trông vẫn trẻ trung xinh đẹp y như mười sáu năm trước.
Cô ấy hơi kinh ngạc nhìn Ôn Lý, vẻ mặt vẫn vô cùng dịu dàng: “Chúng ta quen nhau sao? Sao em biết tên tôi?”
Sau đó, nhìn thấy nước mắt lăn xuống từ khóe mắt Ôn Lý, cô ấy vội lấy một tờ khăn giấy đưa cho cô: “Em làm sao vậy?”
Ôn Lý lắc đầu, nhận lấy khăn giấy: “Xin lỗi đã làm phiền chị, em nhận nhầm người.”
“Em chắc chứ? Em biết cả tên tôi mà.” Thi Hảo áy náy nói: “Trí nhớ của tôi không được tốt lắm, nhưng... tôi nhìn em cũng thấy khá quen.”
Mặc dù không biết vì sao trong cuốn sách này lại xuất hiện một người có cả diện mạo lẫn tên gọi giống hệt mẹ mình, nhưng Ôn Lý hiểu, nếu cô xông lên gọi người ta là mẹ, chắc chắn sẽ bị xem như kẻ điên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)