Ôn Lý liếc nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền kia.
Mặt đồng hồ sáng lấp lánh, kim đồng hồ đang nhích từng chút một.
Cô quyết định tìm dịp tới đại học Thanh Hoa trả lại không thì lỡ bị người ta xem là trộm rồi bắt lại thì khổ.
Sau khi xếp hàng nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng tới lượt Ôn Lý.
Cô ngồi xuống chiếc bàn ở góc phòng, nhìn thực đơn rồi đưa tiền và phiếu lương thực cho nhân viên phục vụ.
“Cho tôi một bát mì thịt sợi sốt.”
Nhân viên phục vụ nhận tiền, đếm qua loa rồi hỏi: “Ba hào tám, hai lạng phiếu mì, còn gọi gì nữa không?”
Ôn Lý lịch sự từ chối, nói không cần.
Ai ngờ cô nhân viên trẻ tuổi kia trợn mắt, nhún vai, bật ra một tiếng cười khẩy đầy khinh thường: “Đồ nghèo kiết xác.”
Ôn Lý: “...”
Lần đầu tiên trong đời bị gọi là đồ nghèo kiết xác.
Được lắm.
Cô chẳng nói gì.
Đúng lúc ấy ngoài cửa bỗng xảy ra cãi vã, cô tò mò nhìn sang.
Thì ra là khách hàng đang chờ ở cửa cãi nhau với nhân viên phục vụ.
“Chúng tôi chờ lâu như vậy rồi, cô bảo hết là hết sao? Không được, hôm nay tôi nhất định phải ăn được món đó.”
Người phục vụ ngoài ba mươi tuổi càng tỏ ra hống hách.
Bà ta trực tiếp đặt phịch tấm bảng ghi món ăn hôm nay xuống đất, chống nạnh chỉ vào người đàn ông kia mà mắng.
“Tôi nói hết là hết! Thích ăn thì ăn, không ăn thì cút!”
Người đàn ông tức đến đỏ bừng mặt mà chẳng làm được gì.
Chỉ có thể nhổ nước bọt mấy cái rồi chửi vài câu xui xẻo, sau đó bỏ đi.
Những người xếp hàng phía sau thấy nhân viên phục vụ hung dữ như vậy cũng chẳng dám nói gì, lần lượt lủi thủi giải tán.
Bên này, nhân viên phục vụ bưng bát mì thịt sợi sốt của Ôn Lý tới, đặt mạnh xuống bàn: “Mì thịt sợi sốt của cô đây.”
Nước canh trong bát suýt nữa bắn lên người cô.
Đúng là xui xẻo.
Thôi không trách người phục vụ này được.
Nhân viên tiệm cơm quốc doanh thời này khác hẳn nhân viên phục vụ đời sau.
Không chỉ ăn lương nhà nước mà còn có địa vị rất cao.
Công việc nhẹ nhàng còn có thể mang đồ ăn thừa về nhà.
Đương nhiên ai cũng cứng cựa.
Ôn Lý thở dài, ai bảo cô không vào được tiệm cơm quốc doanh làm việc chứ.
[Biểu cảm đau lòng húp một ngụm nước mì.jpg]
Nước mì vừa vào miệng, mắt Ôn Lý lập tức sáng lên.
Cô không chờ nổi mà cầm đũa gắp mì bỏ vào miệng.
Ngay tức khắc bị hương vị làm kinh ngạc.
Bảo sao người thời này luôn lấy việc được ăn một bữa ở tiệm cơm quốc doanh làm vinh dự.
Ngon thật sự.
Thịt sợi có lẽ đã được chiên qua rồi mới nấu cùng nước dùng làm thành sốt.
Sợi mì được cán hoàn toàn thủ công.
Mềm dai, đàn hồi vừa đủ.
Có lẽ đối với Ôn Lý của kiếp trước, người đã ăn đủ sơn hào hải vị cảm thấy món này chỉ khá thôi.
Nhưng đối với Ôn Lý đã uống cháo ngũ cốc ở nhà họ Ôn suốt nhiều ngày nay thì đây là mỹ vị mà thần tiên trên trời mới được ăn.
Hiện nay dầu ăn vô cùng đắt đỏ, người dân bình thường nấu ăn không nỡ cho dầu.
Ăn no đã là tốt lắm rồi, ai còn để ý mùi vị.
Nhưng bát mì này dầu mỡ rất đầy đủ, thịt sợi phủ kín gần nửa miệng bát, lượng mì cũng cực kỳ nhiều.
Ăn xong, Ôn Lý hận không thể ôm đầu khóc lớn.
Thơm quá đi mất!
Cô chẳng buồn nghĩ gì khác, ăn xong còn uống sạch cả nước mì.
Trong bát sạch bóng không còn sót lại thứ gì.
...
Sau khi ăn no uống đủ, Ôn Lý rời khỏi tiệm cơm quốc doanh bất giác suy nghĩ: tối nay ở đâu đây?
Muốn ở nhà khách quốc doanh phải có giấy tờ chứng minh.
Nếu là kiếp trước ít nhất nửa con phố này đều là của Ôn Lý cô.
Suy đi tính lại hồi lâu.
“Ôn Lý”, nữ đại gia giàu nhất thành phố Hoài, tìm được cho mình một chỗ ở cực tốt.
Gầm cầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
