Nói rồi cô đặt bút kẻ mày xuống, ngắm lại gương mặt mình trong gương, có vẻ khá hài lòng.
Giọng cô bỗng trở nên tinh nghịch: "Dù sao lao động là vinh quang mà, hay là cậu làm tấm gương đi đầu, rút khỏi cuộc thi cho rồi. Như vậy tụi này còn bớt được một đối thủ, đúng là lợi cả đôi đường, ha?"
Câu nói vừa dứt, lại là một trận cười rộ lên trong phòng.
May mà lúc này lớp trưởng Bạch Trân Châu đi ra hòa giải: "Thôi nào, đừng nói qua nói lại nữa. Lát nữa mà để cô Mạt nghe được chúng ta cười đùa ầm ĩ thế này, thể nào cũng bị mắng cho xem."
Tần Lộ Lộ vừa bị Khương Thanh Nhu chặn họng hai lần, đang bực bội không nói nên lời, nhưng lớp trưởng đã lên tiếng rồi thì cô ả cũng đành nén giận. Chỉ trừng mắt lườm Khương Thanh Nhu một cái sắc lẹm.
Ai ngờ Khương Thanh Nhu cũng vừa hay nhìn lại. Cô còn nhướng mày, nhếch môi cười đầy mỉa mai.
Tần Lộ Lộ tức tối, đập mạnh tay lên bàn rồi bật dậy: "Mình đi luyện tập đây! Bây giờ nói gì cũng vô ích, có thực lực mới nắm được bát cơm sắt!"
Dứt lời, cô ả quay người đi thẳng về phía phòng tập. Dù sao lúc này vẫn còn kha khá thời gian trước khi bắt đầu buổi kiểm tra.
Một vài cô gái khác thấy vậy cũng bắt đầu đứng ngồi không yên, lo lắng.
Bạch Trân Châu liền lên tiếng trấn an: "Không đáng phải nôn nóng thế đâu. Mười năm khổ luyện trên sân khấu, mấy phút này có đáng gì.”
“Nhỡ đâu vì hấp tấp mà trật chân, sai động tác, ảnh hưởng tới buổi kiểm tra thì lỗ to đấy."
Câu nói ấy khiến mọi người bình tĩnh lại, cũng khiến Khương Thanh Nhu phải nhìn Bạch Trân Châu thêm vài lần.
Vị lớp trưởng này xem ra là người ngay thẳng.
Chỉ là... giờ đến lượt cô cũng bắt đầu thấy hồi hộp.
Bài thi múa hôm nay chính là thử thách đầu tiên kể từ khi cô xuyên không đến thế giới này.
Nghĩ đến đây, Khương Thanh Nhu khẽ thở dài trong lòng.
Cô đã sống ở thế giới này được mấy ngày, cũng bắt đầu dần thích nghi. Những chuẩn bị về mặt tâm lý cơ bản đều đã làm xong.
Dù thời đại này không thể so với thế kỷ 21 hiện đại đầy đủ vật chất, ăn ngon mặc đẹp nhưng điều khiến cô mừng là... gia đình cô xuyên đến cũng không phải hạng xoàng.
Hơn nữa thế giới này dường như đã bù đắp cho cô điều tiếc nuối lớn nhất của kiếp trước đó là một mái ấm gia đình.
Cô trở thành con gái út trong một đại gia đình. Bố mẹ đều còn sống, lại có hai người anh trai luôn yêu thương cô hết mực.
Bố cô tuy có chút keo kiệt nhưng đối với đứa con gái duy nhất là cô thì chưa từng tính toán.
Mẹ thì miệng lưỡi đanh đá, với ai cũng không nể nang. Duy chỉ có với Khương Thanh Nhu là hết mực nhẹ nhàng, kiên nhẫn.
Anh cả bên ngoài là một Cục trưởng nghiêm nghị, đạo mạo nhưng về đến nhà lại luôn nghe lời em gái, chiều cô hết mực.
Anh hai cũng giống bố, tính toán chi li từng đồng nhưng mỗi ngày tan làm đều không quên mua cho cô món ngon, đồ chơi nhỏ xinh để cô vui.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)