Nhưng lần này xem ra vận may của cô đến đây là hết. Vì ngay trước kỳ kiểm tra, ban giám khảo bỗng dưng bị thay toàn bộ. Có vẻ anh trai làm Cục trưởng cũng bó tay không xoay chuyển được gì nữa rồi.
Nghe nói trong đội còn có một sĩ quan trẻ mới nổi gần đây, nổi tiếng là nghiêm khắc và kỷ luật, mà cấp bậc của anh thậm chí còn cao hơn cả anh trai của Khương Thanh Nhu hồi còn trong quân ngũ. Hoàn toàn không thể bị anh của cô tác động.
Vậy nên nếu không mù thì ai lại để Khương Thanh Nhu qua được vòng kiểm tra chứ?
Hơn nữa, cô ả còn có cách vạch trần chuyện cô dùng quan hệ chiếm chỗ của người khác. Một hành vi vừa tồi tệ vừa vô liêm sỉ.
Đến lúc đó Khương Thanh Nhu chắc chắn không còn chốn dung thân trong Đoàn Văn công nữa, e là phải lặng lẽ khăn gói đi vùng sâu vùng xa.
Nếu chuyện nghiêm trọng, đến anh trai cô cũng có thể bị liên lụy. Ai chẳng đồn đại rằng chính anh cả của cô đã giúp chiếm vị trí vốn thuộc về Khương Phi để đưa cô em này vào thi.
Nghĩ đến đây, cô ả lại liếc mắt nhìn về phía Khương Thanh Nhu.
Cô gái bên cạnh Triệu Tiểu Chi, người vừa nãy còn cùng cô ả nói xấu Khương Thanh Nhu, chứng kiến màn “trở mặt còn nhanh hơn lật sách” này, chỉ lắc đầu ngán ngẩm rồi bỏ đi.
Dù gì cô ấy cũng chẳng ưa gì kiểu người như Khương Thanh Nhu chỉ biết đi cửa sau nhưng càng không ưa nổi Tần Lộ Lộ. Cái kiểu trước mặt thì nịnh, sau lưng thì chửi.
Khương Thanh Nhu đã sớm thấy rõ ánh mắt đánh giá của hai người họ. Ánh nhìn đó, làm gì có chút gì giống đang khen ngợi?
Cô mỉm cười có phần ngại ngùng, giọng nhẹ nhàng mà dứt khoát: "Lộ Lộ à, không phải mình không muốn cho cậu mượn đâu.”
“Chỉ là màu son này không hợp với làn da ngăm như cậu, tô lên lại chẳng tôn da. Lỡ mà trông như người ốm thì phiền lắm..."
Nói đến đây, như chợt nhớ ra điều gì cô che miệng cười khẽ rồi tiếp lời: "Nhưng mà cũng chưa biết chừng, lãnh đạo thấy cậu cố gắng biểu diễn dù đang “bệnh” thế, lại cảm động vì tinh thần vượt khó, biết đâu còn chọn cậu luôn ấy chứ?"
Lời vừa dứt, cả phòng trang điểm liền bật cười.
Phải rồi làn da của Tần Lộ Lộ đen thế kia, dùng son màu nhạt thì còn ra thể thống gì?
Hơn nữa son môi là đồ cá nhân. Mấy cô khác dù có thèm muốn đến mấy cũng chẳng ai dám mặt dày đi mượn như cô ả.
Tần Lộ Lộ bị Khương Thanh Nhu châm chọc thẳng mặt, gương mặt vốn đã đen lại càng đen hơn.
Dù vậy, cô ả vẫn cố nhịn, nhanh chóng lấy lại nét mặt, cười gượng: "Thanh Nhu nói cũng có lý. Nhưng bây giờ lao động mới là vinh quang, mình đen là vì chăm chỉ làm việc thôi mà."
Câu nói đó rõ ràng đang ám chỉ rằng Khương Thanh Nhu trắng là vì chẳng bao giờ lao động chân tay. Đúng kiểu tiểu thư nhà giàu, tầng lớp đang bị xã hội lên án gay gắt nhất hiện nay.
Khương Thanh Nhu cũng không để tâm, vừa kẻ chân mày vừa điềm nhiên đáp: "Thế sao cậu còn thi làm gì? Sao không ngoan ngoãn đi vùng sâu vùng xa mà lao động?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)