Đường Mãn Ngân càng nghĩ càng thấy kế hoạch này có thể thực hiện được, thậm chí còn muốn lập tức đi nói chuyện với vợ giám đốc nhà máy. Con trai giám đốc điều kiện khá tốt, bề ngoài ưa nhìn, làm việc chắc chắn, chỉ là hơi kiêu ngạo một chút.
Nhưng thân là con trai giám đốc, có chút kiêu ngạo cũng là chuyện bình thường. Nếu ba ông làm giám đốc, chắc chắn ông chẳng buồn nhìn xuống đất đâu.
"Chú hai, đừng giới thiệu đối tượng cho cháu, mấy người đó không xứng với cháu!"
Đường Niệm Niệm lên tiếng cảnh báo trước, tránh để ông chú thực dụng này dở trò mai mối bậy bạ, chọc tức cô, cô chẳng nể nang tình thân đâu.
Cứ giơ nắm đấm ra mà tiếp đãi thôi!
Đường Mãn Ngân sững lại một chút, vừa rồi không biết có phải ảo giác không mà ông cảm thấy trên người cháu gái có sát khí. Loại sát khí này trước đây ông từng thấy ở ba mình.
Nhưng đó là vì ba ông từng giết lính Nhật, có sát khí là điều bình thường. Còn cháu gái ông chỉ là một cô nhóc mềm mại yếu ớt, lấy đâu ra sát khí?
Đường Mãn Ngân rùng mình một cái, sau cổ chợt thấy lạnh căm căm. Ông không dám nhắc đến chuyện này nữa.
Niệm Niệm có vị trí đặc biệt trong gia đình. Trước đây, ba ông đã từng nói rõ, trong nhà không ai được ép buộc Niệm Niệm, chỉ cần con bé không phạm pháp, muốn làm gì cũng được.
Ông biết vì sao ba lại nói như vậy. Bởi vì mười bảy năm trước, nhà họ Đường nghèo đến mức không có gì ăn, chị dâu cả của ông lúc đó đang mang thai, chưa từng được ăn một bữa cơm no. Đến lúc sinh, đứa bé vừa ra đời đã chết, là một bé gái.
Ba ông tự tay đem đứa bé lên núi chôn cất. Vậy mà ngay ngày hôm sau, ông ấy ôm về một bé gái trắng trẻo mũm mĩm — chính là Đường Niệm Niệm, cùng với rất nhiều tiền và phiếu lương thực. Cụ thể bao nhiêu thì ông không biết, và nhờ số tiền và phiếu lương thực đó, cả gia đình họ Đường vượt qua được nạn đói khủng khiếp năm đó.
Ba ông là người có ân tất báo. Cả nhà đã nhận đại ân từ ba mẹ ruột của Đường Niệm Niệm, từ nhỏ ông đã cưng chiều con bé còn hơn cháu trai ruột. Ba anh em họ mà nói nặng con bé một câu thôi là ông nội trừng mắt cảnh cáo ngay.
Vì cháu gái không muốn tìm đối tượng trong nhà máy, nên Đường Mãn Ngân không nhắc nữa. Mùi thịt thỏ trong nồi càng lúc càng thơm, khiến ông chảy nước miếng, bụng càng réo to hơn.
Đường Niệm Niệm xào thêm một đĩa rau xanh, còn hấp cả một nồi cơm đầy. Những người khác vừa tan làm, ngửi thấy mùi thịt trong không khí, ai nấy đều chảy nước miếng.
Có người còn hít hà vài hơi thật mạnh rồi lớn tiếng hỏi: "Nhà ai nấu thịt vậy ta?"
"Đường Mãn Ngân, nhà cậu nấu thịt à?"
Có người tinh mắt phát hiện mùi thơm phát ra từ nhà họ Đường, trong lòng vô cùng ghen tị. Không ngờ một công nhân tạm thời như Đường Mãn Ngân có thịt ăn, trong khi đến công nhân chính thức như họ còn chẳng có miếng thịt nào.
"Cháu gái tôi mang thịt thỏ hoang từ quê lên."
Đường Mãn Ngân cười ngốc nghếch, càng khiến những người kia ghen tị hơn. Đúng là sống ở nông thôn vẫn sướng hơn, trên núi có thịt thú rừng, dưới sông có cá tôm, chỉ cần chịu khó thì không lo chết đói. Còn như bọn họ ở thành phố, đến cọng hành cũng phải mua, đúng là khổ quá mà!
Đường Mãn Ngân vội vã bưng thức ăn vào trong nhà. Nếu để ngoài lâu hơn chút nữa, chắc chắn sẽ có người đỏ mắt ghen tị mà tìm cách phá đám.
Hai chú cháu ăn hết cả một nồi thịt lớn, cơm cũng không còn lại hạt nào. Đường Mãn Ngân ăn no đến mức nấc liên tục, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
"Chú hai, ở đây có miếng vải, chú cầm may quần áo cho Đan Đan đi."
Đường Niệm Niệm lấy từ gùi ra một miếng vải hoa dệt từ sợi tổng hợp, dài khoảng bảy tám thước, đủ để may một bộ quần áo. Cô không lấy nhiều hơn.
Đan Đan là con gái của Đường Mãn Ngân, năm nay mười ba tuổi, đang học lớp tám. Ngoài ra, ông còn có một cậu con trai tên Đường Đông Cường, sinh cùng năm, cùng tháng với Đường Lục Cân, chỉ cách nhau mấy ngày, hai anh em họ học cùng một lớp.
"Cháu lấy đâu ra nhiều vải thế này?"
Đường Mãn Ngân giật mình kinh hãi. Một thước vải phải bảy tám hào, còn phải cần có phiếu vải nữa. Một miếng vải lớn thế này tốn ít nhất nửa tháng lương của ông.
"Có bạn học nhà có quan hệ, lấy được vải lỗi."
Đường Niệm Niệm lại bịa ra một người bạn học. Cô học cấp ba ở huyện, mà thời này tiểu học học năm năm, cấp hai và cấp ba mỗi bậc hai năm, tổng cộng là chín năm. Cô mười sáu tuổi đã tốt nghiệp cấp ba rồi.
Đường Mãn Ngân không nghi ngờ gì. Cháu gái ông xinh đẹp, ăn mặc không thua kém gì con gái thành phố, thành tích học tập lại tốt. Hồi học cấp ba trên huyện, con bé chơi rất thân với bạn cùng lớp, còn có nhiều bạn ở thành phố đến nhà chơi.
Người có điều kiện học cấp ba thì gia đình không tệ, ba mẹ phần lớn làm ở cung tiêu xã hoặc nhà máy quốc doanh. Nên lời cháu gái nói rất hợp lý.
"Niệm Niệm, cháu còn miếng vải nào dư không?"
Đường Mãn Ngân tính toán, vải sợi tổng hợp là đồ tốt, ông muốn đem đi biếu cho quản đốc phân xưởng.
"Hết rồi!"
Đường Niệm Niệm nghĩ một chút, rồi nghiêm mặt nói: "Chú hai, miếng vải này là để may đồ cho Đan Đan. Chú đừng có mang đi biếu xén nữa!"
Chú hai cô rất thích tặng quà, trong nhà có gì tốt đều đem đi biếu. Tuy đôi khi có chút tác dụng, cơ mà không đáng kể lắm.
Bởi vì Đường Mãn Ngân chỉ là một công nhân tạm thời, kỹ thuật không xuất sắc, còn không có chỗ dựa. Dù ông có tặng bao nhiêu quà, địa vị thấp kém của ông không thể thay đổi được. Mấy ông lãnh đạo không rảnh mà đi ban phát ân huệ cho loại người như ông ấy đâu. Nhiều lắm chỉ là mỉm cười xã giao khi gặp mặt, còn lợi ích thực tế thì đừng có mơ mộng hão huyền.
Nguyên nhân ư? Cô có thực lực, chẳng cần phải nịnh bợ ai cả.
Bị cháu gái nhìn thấu tâm tư, Đường Mãn Ngân lúng túng, gượng gạo nói: "Đan Đan chỉ là một con nhóc, mặc đẹp làm gì? Quản đốc phân xưởng rất nghe lời vợ, nếu chú mang miếng vải này đi biếu, có khi năm nay được xét lên chính thức."
Năm nay, nhà máy cơ khí có hai suất chuyển chính thức, khoảng tháng bảy, tháng tám sẽ công bố danh sách. Bây giờ mới tháng ba, vẫn còn nhiều thời gian để chạy chọt quan hệ.
"Năm ngoái, năm kia, năm kìa, năm kìa của năm kìa, năm nào chú cũng nói vậy hết á."
Đường Niệm Niệm không nể nang gì mà vạch trần, năm nào cũng nhịn ăn nhịn mặc để biếu quà, năm nào cũng tay trắng.
Ông chú này đúng là chẳng nhìn thấu vấn đề gì cả, phí công có cái đầu trên cổ.
Sắc mặt Đường Mãn Ngân thay đổi, có chút ấm ức, cố vớt vát: "Cạnh tranh gay gắt lắm, con nít như cháu thì hiểu cái gì!"
"Chú hai, chú nên tập trung nâng cao tay nghề, đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện biếu xén nữa!"
Đường Niệm Niệm chân thành góp ý. Với một công nhân tạm thời không có chỗ dựa như Đường Mãn Ngân, cách nhanh nhất để được lên chính thức là nâng cao năng lực của mình.
Nếu Đường Mãn Ngân đạt trình độ thợ nguội bậc sáu, nhà máy cơ khí sẽ phải tranh nhau giữ ông lại.
"Thôi thôi, con nít thì biết gì mà nói!"
Mặt Đường Mãn Ngân càng khó coi hơn. Chẳng lẽ ông không muốn nâng cao tay nghề sao?
Ông còn muốn vào Đại học Công Nông Binh nữa kia!
Nhưng đây là chuyện ông có thể tự quyết định được chắc?
Con nhóc này nói mà chẳng suy nghĩ. Ông đâu có muốn đi biếu quà, đó là mồ hôi nước mắt, là tiền ông nhịn ăn nhịn uống mới dành dụm được. Ném từng đồng từng đồng ra ngoài, ông cũng xót lắm chứ!
Vì suất chính thức, ông không còn cách nào khác. Chỉ cần được chuyển sang biên chế, sau này mấy thứ biếu ra có thể kiếm lại được. Con trai con gái ông sau này còn có thể kế tục công việc của ông nữa.
Đường Niệm Niệm không nói thêm gì nữa. Dù sao số tiền đó không phải của cô.
Quan hệ của nguyên chủ với cô em họ Đan Đan khá tốt nên cô mới lấy ra một miếng vải.
Đường Mãn Ngân thu dọn chén đũa rồi ra ngoài rửa, chẳng buồn gọi Đường Niệm Niệm.
Ở nhà, cháu gái ông chưa bao giờ phải làm việc nhà, mọi người đều quen rồi, có việc thì ai nấy tự làm.
"Thợ Đường, sao anh lại tự rửa bát vậy? Cháu gái anh không rửa à?"
"Cháu gái tôi không phải làm mấy việc này, mẹ tôi cưng cháu gái lắm."
Đường Mãn Ngân cười giải thích, đổ chút nước nóng vào thau nước vo gạo, bắt đầu rửa bát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)