Ở thời kỳ này, công nhân chính thức gần như tương đương với tước vị thời phong kiến, có thể cha truyền con nối.
Khi cha mẹ nghỉ hưu, con cái sẽ được vào thế chỗ, hoặc có thể bán lại suất công nhân cho người khác.
Vì vậy, làm công nhân ở xí nghiệp quốc doanh là niềm tự hào, là một nghề vinh quang và cao quý.
Mười một rưỡi trưa, công nhân tan ca.
Đường Niệm Niệm đi thẳng đến xưởng tìm chú hai.
Lúc này, cô đã cởi áo khoác đen, cũng tháo khăn quàng, để lộ gương mặt xinh đẹp và dáng người thon thả.
Chỉ vừa đứng ở cửa xưởng thôi, cô đã khiến một loạt nam thanh niên đổ dồn ánh mắt về phía mình.
Ánh mắt hệt như bầy sói thấy miếng thịt tươi.
"Ê, cô gái kia tìm ai vậy?"
"Ai có phước có đối tượng xinh thế?"
Trong nhà máy cơ khí có không ít đàn ông độc thân.
Không phải họ không tìm được vợ, mà là kén chọn quá mức. Dù gì cũng đang cầm bát cơm vàng trong tay, mấy cô gái bình thường họ chẳng thèm để mắt đến.
"Chào đồng chí, phiền anh gọi giúp tôi chú hai Đường Mãn Ngân với."
Đường Niệm Niệm nhờ một người thợ lớn tuổi đứng trước cổng xưởng.
"Mãn Ngân, cháu gái cậu đến này!"
Người thợ chẳng thèm di chuyển, chỉ đứng tại chỗ hét lớn.
Giọng ông át cả tiếng máy móc trong xưởng.
Đám nam công nhân trong xưởng mắt sáng rực.
Không ngờ lại là cháu gái của Đường Mãn Ngân!
Từ đó về sau, Đường Mãn Ngân trở nên nổi tiếng trong nhà máy cơ khí.
Ông được mọi người niềm nở chào đón, đến mức suýt nữa còn tưởng cấp trên đánh giá cao, chuẩn bị cho ông chuyển công nhân chính thức!
Nhưng đó là chuyện sau này.
Còn bây giờ, Đường Mãn Ngân vẫn đang vất vả mài ốc vít, mặt mũi lấm lem đầy dầu mỡ.
Nghe nói cháu gái đến, ông vội chạy ra.
Thấy là Đường Niệm Niệm, ông thoáng ngạc nhiên.
Từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên cháu gái đến tìm ông.
Bình thường, Ngũ Cân và Lục Cân mới hay đến đây.
Lục Cân đang học trên thị trấn, thỉnh thoảng còn ghé qua.
Còn Đường Niệm Niệm trước giờ chê nhà máy cơ khí bẩn, chẳng thèm tới bao giờ.
"Niệm Niệm, sao cháu lại đến đây? Nhà có chuyện gì à?"
Đường Mãn Ngân hơi lo lắng.
Không phải mẹ ông xảy ra chuyện đấy chứ?
"Không có gì đâu ạ, cháu mang đồ cho chú đây."
Đường Niệm Niệm xách một con thỏ rừng từ trong gùi ra, lắc lắc trước mặt ông.
Hai mắt Đường Mãn Ngân sáng rực, nước miếng suýt nữa nhỏ xuống đất.
"Thỏ ở đâu ra thế?"
Từ sau khi ba ông mất, nhà ông chẳng được ăn thịt thú rừng nữa.
Ông thèm lắm rồi!
"Cháu săn được đấy. Chú hai, cháu đói rồi, mình về nhà nấu cơm đi!"
Bụng Đường Niệm Niệm réo ùng ục.
Trên đường, cô đã ăn mấy cái bánh mì nhỏ mà vẫn không đủ no.
“Chú vào xin phép một lát.”
Đường Mãn Ngân quay lại báo với tổ trưởng một tiếng.
"Chú Mãn Ngân, để cháu làm giúp phần việc của chú!"
Đám công nhân trẻ tranh nhau giúp ông làm việc, đồng thời hí hửng dò hỏi: "Chú Mãn Ngân, cháu gái chú năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
"Mới 17 thôi, đã đính hôn rồi."
Đường Mãn Ngân vừa nhìn đã hiểu ý đồ của bọn họ, nên vội vàng đính chính.
Đường Mãn Ngân vẫn chưa biết chuyện cháu gái đã hủy hôn.
Đám thanh niên ai nấy tiu nghỉu, chẳng bao lâu sau lại phấn chấn trở lại.
Dù sao mới chỉ là đính hôn, đâu phải đã kết hôn.
Họ vẫn còn cơ hội mà!
Đường Mãn Ngân không để tâm đến bọn họ nữa.
Sau khi rửa tay sạch sẽ, ông dẫn Đường Niệm Niệm về khu tập thể của nhà máy.
Khu tập thể của nhà máy cơ khí có bốn tầng, được xây theo mô hình "tòa nhà ống".
Ở giữa là hành lang, hai bên là phòng ở.
Kiểu nhà này du nhập từ Liên Xô.
Cả gia đình Đường Mãn Ngân ở trong một căn phòng 15 mét vuông.
Căn phòng nhỏ được ngăn đôi bằng rèm vải.
Bên trong là giường tầng, nơi ở của hai đứa con.
Bên ngoài là giường của hai vợ chồng, đồng thời cũng là phòng ăn và phòng khách.
Đồ đạc chật kín đến mức khó xoay người.
Bếp lò đặt ngoài hành lang.
Các hộ gia đình khác cũng vậy.
Mỗi nhà có một bếp lò riêng, bày đầy dọc hành lang.
Đến giờ nấu cơm, cả dãy bếp cùng đỏ lửa.
Nhà nào ăn món gì, hàng xóm nhìn thấy hết.
Giờ này chưa tan ca, hành lang còn rất vắng.
Bữa trưa của thím hai Tuyên Trân Châu ăn tại xưởng tất.
Hai đứa trẻ cũng ăn ở trường, nên trưa nay không về nhà.
"Để chú nhóm lửa!"
Bình thường, Đường Mãn Ngân ăn trưa ở nhà ăn phân xưởng.
Hôm nay cháu gái đến, chắc chắn không thể ra nhà ăn nữa, phải nấu một bữa ngon để tiếp đãi.
Ở thành phố, than cục được phân phối theo định mức, nấu nướng phải tiết kiệm.
Bình thường, mỗi ngày chỉ dùng hai viên than.
Lửa bếp phải nhóm lại mỗi ngày, nếu để cháy qua đêm, sẽ phải tốn thêm một viên than.
Đường Mãn Ngân xách lò than, chạy xuống tầng dưới để nhóm lửa.
Ông đốt một nắm giấy báo, sau đó đổ một ít than lên trên.
Chẳng mấy chốc, khói đen cuồn cuộn bốc lên.
Sau đó, ông cầm quạt nan quạt mạnh, khói càng bốc dữ dội hơn.
Hồi nhỏ ai cũng từng nhóm bếp kiểu này, bị khói hun đến chảy nước mắt.
Vừa ho sặc sụa, Đường Mãn Ngân vừa tiếp tục quạt lửa.
Qua vài phút, khói bớt đi, lúc này ông mới xách lò than lên tầng.
Hai mắt đã bị khói hun đỏ hoe.
Đường Niệm Niệm giật giật khóe môi.
Ở thời đại này, chỉ nhóm bếp thôi cũng nguy hiểm đến mù mắt, đúng là tội nghiệp!
Nhân lúc chú hai nhóm lửa, Đường Niệm Niệm đã xử lý xong con thỏ.
Cô chặt một nửa, phần còn lại để dành buổi tối cho thím hai và hai em họ.
Ngoài ra, cô lấy ra một bao gạo khoảng hơn hai mươi cân.
"Nhà còn gạo sao?"
Đường Mãn Ngân có phần nghi ngờ.
Thời điểm này, cả thôn chắc chắn đang thiếu lương thực.
"Bạn học của cháu có đường mua, một đồng tám một cân."
Đường Niệm Niệm lại bịa ra một người bạn học, dù sao trong không gian cô có rất nhiều gạo.
Hơn nữa, đợi đến khi hàng vạn mẫu ruộng trong không gian của cô trồng hết lúa vào, chắc chắn ăn cả đời cũng không hết.
"Một đồng tám? Niệm Niệm, có thể mua thêm không?"
Đường Mãn Ngân hạ giọng hỏi nhỏ, mức giá này quá hời!
"Tháng này hết rồi, tháng sau xem sao."
Đường Niệm Niệm lắc đầu, không thể lấy ra quá nhiều cùng một lúc.
Đường Mãn Ngân có chút thất vọng.
Ông còn định kiếm thêm ít gạo để biếu sếp.
Năm nay xí nghiệp có hai suất chuyển lên công nhân chính thức, rất nhiều người đã bắt đầu quà cáp.
Ông đã làm công nhân tạm thời suốt năm năm rồi.
Nếu được chuyển chính thức, mỗi tháng có thể nhận 34 đồng rưỡi tiền lương, còn được cấp lương thực.
Bao giờ mới đến lượt ông đây?
"Chú hai, cháu đã hủy hôn với Tề Quốc Hoa rồi."
Vừa nấu ăn, Đường Niệm Niệm vừa kể chuyện trong nhà.
Chuyện hủy hôn, cô cần phải báo cho chú hai biết.
"Thằng khốn Tề Quốc Hoa kia đòi hủy à?"
Đường Mãn Ngân giận sôi máu.
Từ khi Tề Quốc Hoa nhập ngũ, gia đình hắn càng ngày càng lên mặt, nói chuyện ngày càng ngông cuồng.
Ông đã sớm đoán được sẽ có ngày này!
Giọng Đường Niệm Niệm bình thản.
"Tề Quốc Hoa cặp kè với con khác, cháu thấy bẩn nên hủy hôn."
“Cháu còn lấy về 100 đồng tiền bồi thường, số tiền trước đó hắn mượn cũng đòi lại đủ rồi."
Đường Niệm Niệm tóm tắt ngắn gọn mọi chuyện.
Đường Mãn Ngân thấy hài lòng, nhưng lòng vẫn bực tức.
Cháu gái bị mất danh dự, đáng lẽ nên đòi nhiều tiền hơn mới đúng!
"Thằng khốn đó hình như sắp được thăng quân hàm.
Sau này, cả nhà chúng nó chắc càng vênh váo!"
Đường Mãn Ngân vừa nói vừa ghen tị.
Trời đúng là mù mắt rồi!
Sao lại để một tên khốn như Tề Quốc Hoa được thăng chức chứ?
Sao không nhìn ông này, ông vừa thông minh vừa lanh lợi, giỏi giang hơn Tề Quốc Hoa gấp trăm lần!
"Hắn sẽ không được thăng đâu."
Giọng Đường Niệm Niệm lạnh tanh.
Cô đã xuyên đến đây, cả đời này Tề Quốc Hoa đừng mong thăng chức.
Thậm chí hắn còn không chắc có thể ở lại quân đội hay không, điều đó còn phải xem tâm trạng cô thế nào.
Hắn được nghỉ phép nửa tháng, đến nay đã ở nhà sáu ngày.
Vẫn còn sáu ngày nữa mới phải quay lại đơn vị.
Chỉ cần hắn trở về, cô sẽ bắt đầu hành động.
Nghe vào tai, Đường Mãn Ngân cho rằng cháu gái chỉ đang tự an ủi bản thân.
Tề Quốc Hoa đầu óc lanh lợi, khéo léo luồn lách, dù ở đâu cũng có thể leo lên cao.
Người như thế, chắc chắn sẽ có tương lai rộng mở, thăng tiến như diều gặp gió.
Thậm chí, sau này có thể cưới một cô vợ gia thế tốt.
"Niệm Niệm này, trong nhà máy có nhiều thanh niên tốt lắm, hay để chú hai giới thiệu cho cháu một người nhé?"
Đường Mãn Ngân nổi lên một ý.
Ông nhớ hình như con trai giám đốc nhà máy vẫn chưa có đối tượng.
Cậu thanh niên lớn hơn Niệm Niệm bốn, năm tuổi, cũng đang làm trong nhà máy, lại còn làm bộ phận thu mua, công việc rất có lợi lộc.
Dù con trai giám đốc kén chọn, nhưng với nhan sắc của Niệm Niệm, chắc chắn có thể lọt vào mắt xanh cậu ta.
Nếu ông có thể kết thông gia với giám đốc, suất chuyển chính thức chắc chắn sẽ không còn là vấn đề nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



