Bà cụ không ngờ Thẩm Uyển lại nhiệt tình như vậy, trong lòng càng thêm xót xa cho cô. Dù sao thì bà cũng đã khiến con dâu này chịu nhiều thiệt thòi.
Trước đây bà nào có biết Thẩm lão Tam lại có vấn đề về sức khỏe.
Sau khi hai đứa cưới nhau, thấy những nhà khác cưới xong đã có con, nhanh thì một hai tháng, chậm thì nửa năm đã có tin vui, vậy mà hai đứa này cưới hơn nửa năm rồi vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.
Cuối cùng cũng phải đánh liều đi khám.
Trong thôn có ông lang Cố rất mát tay, sau khi khám cho hai vợ chồng, ông thấy có vấn đề, liền bảo Thẩm lão Tam lên bệnh viện lớn kiểm tra. Kết quả đúng như ông lang Cố dự đoán, vấn đề không nằm ở con dâu mà là ở con trai.
Bác sĩ nói, vì lượng tinh trùng của Thẩm lão Tam thấp nên khả năng thụ thai của vợ anh cũng giảm theo.
Không phải là không thể có con, nhưng rất khó, cần phải có yếu tố may mắn, ngay cả bác sĩ cũng không dám chắc.
Đây là trường hợp hiếm gặp trong thôn. Nhiều người phụ nữ không thể mang thai, đa phần mọi người đều cho rằng nguyên nhân là do phụ nữ, chẳng ai nghĩ là do đàn ông cả. Vì vậy, Thẩm Gia Dương cũng không để tâm chuyện này, mãi đến khi nghe lời ông lang Cố đi khám mới biết được nguyên nhân.
Về phần Thẩm Gia Dương, anh không muốn vợ phải chịu trách nhiệm. Vì đó là lỗi của anh, nên anh phải tự gánh lấy.
Nhưng Thẩm Uyển không đồng ý. Cô không thể chấp nhận việc chồng bị người khác chê cười, coi thường chỉ vì chuyện này. Đàn ông cũng cần được tôn trọng.
Thẩm Uyển vốn hiền lành, dễ tính, nhưng trong chuyện này cô lại rất cứng rắn. Dù bị mấy bà vợ trong thôn nói bóng nói gió, cô cũng chẳng thấy có vấn đề gì.
Cô sống cuộc đời của mình, người khác nói gì đâu liên quan đến cô?
Vì thái độ kiên quyết của Thẩm Uyển, cả nhà đều biết tình trạng sức khỏe của Thẩm Gia Dương. Bà cụ luôn cảm thấy có lỗi với con dâu nên muốn bù đắp cho cô ở những mặt khác.
Thẩm Uyển liền kể cho bà cụ nghe ý nghĩa của cái tên.
Hai mẹ con nói chuyện một hồi rồi chuyển sang chủ đề khác. Cuối cùng, bà cụ vỗ vai động viên cô cứ yên tâm nuôi con, còn chuyện lai lịch của con bé, bà sẽ giải quyết ổn thỏa trong vài ngày tới.
Lời đảm bảo của bà cụ khiến Thẩm Uyển yên tâm hơn rất nhiều. Lúc cô ra về, bà cụ còn dúi cho cô một mảnh vải khá lớn, tuy có chút vụn vải nhưng nhìn chung vẫn còn rất nhiều.
Thẩm Uyển ôm vải về phòng thì thấy Thẩm Tiểu Vũ vẫn đang ngủ say.
Cô sờ trán con, thấy không còn nóng nữa thì yên tâm phần nào. Trời đang mưa, cũng chẳng làm được việc gì, cô liền lấy hộp kim chỉ và mảnh vải trên tủ đầu giường ra, định tranh thủ may vài bộ quần áo cho con.
Thẩm Uyển rất khéo tay, may vá rất giỏi, vừa lấy kim chỉ ra là bắt tay vào việc ngay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)