Thẩm Uyển xoa đầu Thẩm Kiện khen: "Đại Bảo đúng là anh cả có trách nhiệm! Giờ cháu dẫn các em đi chơi đi, đợi khi nào em gái lớn, thím sẽ bảo cháu."
Được thím khen, Thẩm Kiện vui vẻ dẫn mấy đứa em đi chơi.
Thẩm Uyển mang bát vào bếp rồi đi tìm mẹ chồng.
Thẩm Gia Dương thấy mình rảnh rỗi nên đi tìm bố nói chuyện.
Lúc này, Thẩm Uyển đã đến phòng mẹ chồng, thấy bà đang lục tìm gì đó.
Nghe thấy tiếng động, bà cụ quay lại, thấy con dâu út thì mỉm cười, vẫy tay gọi: "Lại đây nào!"
Vừa tìm được thứ cần tìm, Thẩm Uyển vừa đến nơi, bà liền đưa cho cô mấy mảnh vải: "Con xem mấy mảnh vải này, có thể may vài bộ quần áo cho con bé đấy!"
Thẩm Uyển vội lắc đầu, trả lại vải cho mẹ chồng: "Mẹ, không cần đâu ạ. Đây là vải mẹ để dành mà. Con còn mấy mảnh vải vụn, có thể may cho con bé được. Mấy hôm nữa con sang hỏi chị Nhị xem có quần áo cũ nào không, sửa lại cho con bé mặc là được rồi."
Sao có thể lấy vải của mẹ chồng chứ!
Tuy mẹ chồng nói vậy, nhưng mấy mảnh vải này trông còn rất mới. Nếu cô lấy thì chị cả, chị hai biết chuyện lại làm ầm lên. Hơn nữa cô cũng có vải vụn chứ đâu phải không có, hồi môn của cô còn nguyên đó mà.
Lúc cô lấy chồng, nhà mẹ đẻ cũng cho không ít đồ tốt.
Thấy Thẩm Uyển cứ từ chối, bà cụ hơi sượng mặt, nhưng vẫn kiên quyết nói: "Cầm lấy đi. Mẹ cho con thì con cứ nhận. Lúc trước con thằng Cả, thằng Hai, mẹ cũng cho cả, đến lượt con, mẹ cũng phải công bằng, không thiên vị ai. Con có là chuyện của con, mẹ cho là chuyện của mẹ. Con đừng thay con bé từ chối, đây là những thứ đáng ra nó phải được nhận."
Chưa kể muốn xin vải của con dâu cả nào có dễ dàng, khỏi cần nghĩ cũng biết kết quả thế nào. Bà không muốn Thẩm Uyển phải đi xin xỏ rồi bị bẽ mặt.
Thẩm Uyển luôn cảm thấy may mắn vì có một người mẹ chồng tốt như vậy, mọi thứ thật quá hoàn hảo! Bà cụ đưa tay xoa đầu cô, giống như khi bà xoa đầu các cháu, nét mặt cũng dịu dàng hơn: "Con là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, chỉ là tính tình hơi mềm yếu. Vì Gia Dương mà từ khi lấy chồng đến giờ con chịu không ít thiệt thòi, khổ cho con rồi. Mẹ cũng có lỗi, đáng lẽ ra không nên để con bị người ta gièm pha nhiều như vậy..."
"Mẹ, mẹ đừng nói vậy. Trên mặt Thẩm Uyển mang theo ý cười, lôi kéo tay bà lão, bộ dáng dựa dẫm vào người bà mà làm nũng: “Con một chút cũng không thấy khổ, mẹ và Gia Dương đều đối xử với con rất tốt, mẹ xem có ai trong thôn may mắn gặp được mẹ chồng và một người chồng như Gia Dương giống con đâu!"
Nói đến đây, cô khẽ nhếch khoé môi: "Huống chi vấn đề kia của Gia Dương cũng không phải chuyện lớn, sau này chúng con vẫn có cơ hội tự mình sinh một đứa trẻ, Tiểu Vũ vừa sinh ra đã không có cha mẹ, sau này con bé chính là con của con và Gia Dương, chúng con sẽ trở thành thân sinh của đứa trẻ, nuôi dưỡng con bé khôn lớn!"
A đúng rồi, con và Gia Dương cùng đặt tên cho con bé là Tiểu Vũ, mẹ thấy thế nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
