Phương Tuấn Khanh thấy vợ khẽ cắn môi, vành mắt đã hoe đỏ, trong lòng ông cũng nhói đau .
Vợ ông nhỏ hơn ông ba tuổi, xuất thân thư hương, gia đình nền nếp, bản tính lại hiền hậu đoan trang. Những năm đầu về làm vợ, chưa từng oán than nửa lời. Sau này rời quê ra công tác, nhờ học thức mà cũng có chỗ đứng vững vàng trong một đơn vị làm về văn hoá, dù không quyền cao chức trọng, nhưng ít ra cũng có thể diện, có tiếng nói.
Bọn nhỏ nhà ông bà, đứa nào đứa nấy đều nên người, học hành chỉn chu, chưa từng để ông bà phải bận lòng. Chỉ có đứa út — Dạng Dạng — là từ nhỏ thể chất yếu ớt chút , quanh năm thuốc thang không dứt. Nhưng gia đình hòa thuận, vợ chồng thương yêu nhau, nên bao năm qua, so với bạn đồng niên, Đoan Ngọc vẫn giữ được nét tươi tắn, dịu dàng, nhìn trẻ hơn so với tuổi rất nhiều .
Vậy mà chỉ mấy ngày gần đây, vì chuyện của ông, bà đã tiều tụy trông thấy. Nét thanh tú xưa kia giờ như bị u sầu gặm mòn, khiến ông càng thêm xót xa, thêm áy náy.
Đến bây giờ thì ông mới hiểu — cái giá của một lần vì lý tưởng, có thể nặng đến mức kéo theo cả gia đình rơi xuống đáy vực.
Người thân, dù vô can, nhưng chỉ vì có quan hệ với ông , lại thành "phần tử cần theo dõi". Vợ con ông, những người vốn chẳng làm gì sai, giờ cũng đang phải cùng ông gánh lấy hậu quả.
Lý Đoan Ngọc nhìn chồng trầm mặc, trong lòng như có kim châm, nhưng bà biết, giờ phút này, người gánh vác nặng nề nhất, vẫn là ông ấy. Bà không khóc. Nước mắt đã chạm mi, nhưng vẫn cố nuốt ngược vào trong. Bà hít một hơi, ép mình nở nụ cười dịu nhẹ, cố giữ giọng thật bình thản:
“Vậy… Dạng Dạng, thật sự chỉ còn con đường đi Tây Bắc sao?”
Giọng bà mảnh như tơ, nhẹ như sương đầu cành, chạm khẽ cũng tan.
Cái tên “Dạng Dạng” kia — là do chính bà đặt, trong những tháng ngày mong chờ cùng con gặp mặt.
Khi ấy mang thai, lòng bà chỉ có một mong cầu nhỏ bé: con gái lớn lên được bình yên, thanh thản, chẳng phải trải qua bão giông. Vì thế mới chọn tên “Dạng” — mang ý “điềm tĩnh, sáng rỡ, ấm áp như ánh nắng sớm mai”.
Nào ngờ vận mệnh con bé như bị gió lớn quật ngã, từ khi sinh ra đã yếu nhược, bệnh tật liên miên. Nay lại vì liên lụy cha mà suýt phải đưa đi cải tạo — chữ “điềm tĩnh” ấy, chưa kịp sống trọn đã bị thời cuộc cào nát, chôn vùi dưới lớp bụi đỏ khốc liệt của Cách mạng Văn hóa.
Phương Tuấn Khanh khẽ gật đầu, giọng ông trầm xuống:
“Tây Bắc dẫu khắc nghiệt, nhưng ít ra nơi đó còn có lão đại , lão nhị . Nếu không, con bé bị phân về nông thôn hẻo lánh, không thuốc không thầy… Em biết đấy, với thân thể như vậy, chỉ một trận sốt mà không được chăm sóc thuốc thang đầy đủ thôi cũng đủ lấy mạng.”
Nơi đất khách, chẳng người thân thích, nghĩ đến đó, tim ông lại se lại.
“Chừng nào phải đi?” — Đoan Ngọc hỏi, giọng nhẹ như sợ chính mình cũng không gánh nổi câu trả lời.
“Sớm thôi. Càng chậm càng nguy hiểm.”
Ông mở bao công văn cũ kỹ Chu Thừa Khang mang đến khi nãy, lấy ra hai củ sâm được bọc cẩn thận trong lớp báo đã vàng ố. Tay ông khẽ vuốt qua lớp giấy, ánh mắt thoáng qua chút đau lòng:
“Đây là anh nhờ Thừa Khang tìm giúp. Sâm núi lâu năm, của một nhà địa chủ xưa kia tích trữ. Nghe nói dạo này nhà họ cũng khó khăn quá, mới đem ra bán. Dạng Dạng đến nơi đó, nếu có thể tẩm bổ, điều dưỡng tốt… thì chưa chắc đã không khá hơn.”
Từng việc nhỏ, ông đều đã tính sẵn. Từng bước, từng bước, đều là ông âm thầm chuẩn bị — chỉ mong cho con gái có một con đường sống, dù gian nan cũng phải còn lại chút ánh sáng.
Đoan Ngọc cúi đầu nhìn hai củ sâm trên tay, củ nào cũng chắc nịch, rễ gân cuốn chặt, nhìn qua là biết quý. So với những thứ vợ chồng bà từng gom góp suốt mấy năm, đây đúng là hàng hiếm.
Bà khẽ thở ra, tay nhanh chóng bọc lại gói thuốc bằng lớp báo cũ, từng động tác đều cẩn thận, như thể sợ khí thuốc quý giá sẽ tan vào gió.
“Chờ con tỉnh lại, chúng ta nói rõ với nó.” Bà ngẩng đầu, giọng đã không còn run như ban nãy, ánh mắt hiện lên vẻ quả quyết, “Đúng lúc vợ chồng lão Trần bên cạnh chuẩn bị đưa hai đứa nhỏ về Dung Thành nghỉ hè, ta nhờ họ đưa con đi một đoạn. Dẫu sao cũng có người thân quen bên cạnh, đỡ lo hơn.”
Dù là nữ tử Giang Nam, dáng dấp dịu dàng, giọng nói ôn hòa, nhưng tính bà chưa từng mềm yếu trước việc lớn. Gặp biến cố có thể hoảng loạn lúc đầu, nhưng trấn tĩnh lại rồi, lập tức suy xét chu toàn, không để sót một mắt xích nào.
Dạng Dạng mới mười sáu, từ nhỏ đã được nâng niu như ngọc trong tay, chưa từng rời khỏi mẹ nửa bước. Giờ bảo con bé đơn độc lên đường, lòng mẹ sao không đau? Nhưng thời thế không dung tha cho sự mềm yếu. Nếu không sớm hành động, e rằng cả một con đường sống cũng không còn.
Phương Tuấn Khanh đứng bên cạnh, lặng lẽ gật đầu. Lời vợ nói, ông đã nghĩ đến từ lâu. Những ngày này, ông nghe quá nhiều chuyện — gần đây nhất là chuyện nhà lão Lưu , mới hôm trước vừa bị người của Cách Ủy mang đi giữa đêm. Hai đứa con trai bị đưa thẳng xuống vùng sâu, đến lúc đó thì muốn cứu cũng không có đường mà xoay sở.
Trước thời cuộc loạn lạc, chỉ có hành động trước một bước, mới còn cơ hội bảo vệ người thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)