Vừa nghe nói Kim Tú Châu là lần đầu tới đây, hai người nhân viên công tác cứ như là mở máy hát, bắt đầu giới thiệu những nét đặc sắc của nơi này, Kim Tú Châu không chỉ cổ vũ mà còn đưa ra vài góp ý cho bọn họ nữa. Ví dụ như một nhân viên công tác có nhắc đến chuyện gần đây bà cụ ở nhà có chút chán ăn, muốn đưa bà cụ đến bệnh viện kiểm tra thì bà cụ lại không chịu đi, sau khi Kim Tú Châu hỏi vài câu thì mới nói rằng có thể dùng gừng gọt vỏ, chà và bỏ hạt, gừng khô, hạnh nhân và cam thảo rang với muối, sau đó xay hết thành bột, hòa với nước ấm mà uống.
Người nọ cũng không nghĩ nhiều, sau khi nghe vậy thì anh ta nhẩm lại vài lần trong đầu, nói là đã học thuộc lòng rồi.
Giang Minh Xuyên ngồi ở trước ghế xe cũng nghe được, anh quay đầu lại nhìn Kim Tú Châu một cái.
Khi đến bến tàu, hai nhân viên công tác còn có vẻ chưa đã thèm mà vẫy vẫy tay với Kim Tú Châu, cảm thấy nói chuyện với chị vợ này cũng thật thoải mái, mỗi lời cô nói đều khiến bọn họ khen ngợi trong lòng.
Kim Tú Châu vốn còn đang rất vui vẻ, nhưng vừa quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đánh giá của Giang Minh Xuyên, trong lòng cảm thấy hơi hẫn, nhưng không biết nên giải thích thế nào, thế là đành cúi đầu giả chết.
Nào biết là vừa cúi đầu, lại đối diện với đôi mắt bình tĩnh của đứa bé đang đứng bên cạnh, trong lòng lại càng căng thẳng.
Chẳng hiểu sao mà ánh nhìn của hai cái người một lớn một nhỏ này lại đều khiến người ta sợ hãi thế cơ chứ.
Trên bến tàu có mấy chiếc thuyền đang đậu, có một chiếc đã ngồi gần đầy người. Thấy họ đến, người chèo thuyền vội vàng đến tiếp đón, hỏi họ: "Có ngồi thuyền không? Nếu lên ngồi thì thuyền sẽ rời bến ngay."
Giang Minh Xuyên mang theo Kim Tú Châu lên thuyền rồi đưa tiền. Sau khi một nhà ba người bọn họ ngồi xuống, người lái thuyền mới cầm cây gậy chống, chậm rãi đẩy thuyền di chuyển. Những người ngồi xung quanh phần lớn đều là đi thăm họ hàng, cùng nhau nói chuyện vui vẻ, nhưng những người đó nói giọng địa phương, Kim Tú Châu nghe mà không hiểu.
Nghĩ đến đây, anh cảm thấy như trên vai có thêm một phần gánh nặng, nhưng nó cũng khiến anh cảm thấy như mình có nơi thuộc về hơn.
Thuyền đi trên sống hơn nửa giờ mới dừng lại, nơi thuyền neo lại chỉ lát mấy phiến đá lớn đơn sơ, Giang Minh Xuyên bế đứa bé xuống trước, sau đó mới quay lại ôm Kim Tú Châu xuống. Hai tay anh đặt ở dưới nách cô, nhẹ nhàng một cái là đã có thể nâng cả người cô lên rồi.
Kim Tú Châu bây giờ đã có thể mặt không đổi sắc mà ứng đối hết thảy rồi, chỉ là cô vẫn có chút ngượng ngùng, thế nên dọc đường cũng không nói gì.
Đây là đường núi, rất hẹp, nhưng gần đây chắc hẳn có rất nhiều người đi bộ qua lại nên tuyết và bùn vàng trộn lẫn với nhau, khiến đường đi trở nên vô cùng lầy lội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
