Giang Minh Xuyên ôm đứa bé đang ngủ bỏ vào chiếc giường ở giữa, Kim Tú Châu leo thang này không giỏi lắm, cô bị kẹt ở nửa đường, không biết đi lên tiếp như thế nào. Giang Minh Xuyên cũng không nghĩ nhiều, đưa tay ra, giống như ôm trẻ con mà trực tiếp nhấc cả người cô lên trên giường.
Vóc dáng anh cao lớn, hai cánh tay đều có cơ bắp săn chắc lại có lực, cân nặng của Kim Tú Châu với anh mà nói thì cũng chỉ như trở bàn tay thôi. Thấy cô vẫn còn đang mang giày, anh liền thuận tay cởi giày của cô, đặt ở dưới gầm giường.
Kim Tú Châu quỳ trên giường, ngơ ngác quay đầu qua nhìn, một hồi lâu mà cô vẫn chưa định thần lại được, nhất là khi nhìn thấy anh cởi giày cho cô, cô khiếp sợ đến mức không nói nên lời.
Mặc dù người trong Hầu phủ đều nói là Hầu gia rất yêu thương cô, nhưng mỗi khi ở riêng với nhau, cô luôn là người khom lưng cúi đầu, cho dù là muốn giận dỗi để cho Hầu gia dỗ dành thì cũng phải cân nhắc chừng mực.
Trong quan niệm mà cô đã được tiếp thu từ nhỏ thì đàn ông chính là trời. Sau khi cô bước chân vào Hầu phủ, điều này lại càng thêm khắc sâu, tô đậm.
Vì thế, cô chưa bao giờ tưởng tượng rằng có một ngày, sẽ có một người đàn ông đối xử với cô như vậy.
Trong lòng cô có chút mờ mịt, lại có chút không biết nên làm thế nào.
Sáng hôm sau, không chờ Giang Minh Xuyên đến gọi thì Kim Tú Châu đã tỉnh dậy rồi.
Bọn họ cũng không có nhiều đồ đạc, nên khi tàu đến ga rồi dừng lại, bọn họ nhanh chóng chen lấn trong đám đông để xuống tàu. Nơi này hoàn toàn khác biệt với vùng đồng bằng nơi quê hương của "Kim Tú Châu", liếc mắt nhìn quanh thì đều là những ngọn núi phủ đầy tuyết.
Giang Minh Xuyên trước tiên dẫn Kim Tú Châu đi ăn sáng. Chắc hẳn là anh rất quen thuộc với nơi này, anh dẫn cô đến một trạm xe buýt công cộng ở gần đó, sau đó ngồi xe buýt vào thành phố để ăn mì. Cảnh tượng ở phành phố phồn hoa hơn một chút, còn có cả vài tòa nhà cao tầng nữa. Với Kim Tú Châu mà nói, đây là một điều vô cùng mới lạ.
Ăn xong, Giang Minh Xuyên dẫn cô đến trạm cung ứng thực phẩm. Đáng tiếc là xe đi giao đồ ăn đã rời đi, nhưng cũng may là còn có một chiếc xe chuẩn bị xuống nông thôn thu thực phẩm, có thể cho bọn họ quá giang đến bến tàu.
Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu đứng đợi một lúc. Không lâu sau, có hai nhân viên công tác đi xe ba bánh tới, Kim Tú Châu bế con gái ngồi ở phía sau xe, Giang Minh Xuyên thì ngồi ghế lái, để cho nhân viên công tác tranh thủ nghỉ ngơi.
Trên đường đi, nhân viên công tác cũng rất nhiệt tình trò chuyện với bọn họ. Giang Minh Xuyên cũng không nói nhiều, mỗi lần chỉ đáp lại một hai chữ, thấy bầu không khí có chút xấu hổ, Kim Tú Châu nhịn không được mà cười giải thích: "Cũng trách tôi không có bản lĩnh, kết hôn đã nhiều năm mà mới sinh được một đứa, năm nay liền tới đây tùy quân.”
Sau đó cô lại làm bộ tò mò nói: “Ở đây có nhiều núi thật đấy, khác hẳn với quê bọn tôi, chắc mà mấy món sản vật miền núi cũng không ít đâu nhỉ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
