"Đi khoảng tầm một phần ba đường rồi."
Đỗ Nhị Tráng tính toán thời gian: "Cũng không phải rất xa. Đến mai trước kia có thể tới."
Trời còn chưa sáng hẳn, Đỗ Xuân Phân xoa xoa khóe mắt chua xót, đứng lên duỗi người một cái, hoạt động thư giãn gân cốt, lại vỗ một bàn tay lên trên vai của Thiệu Diệu Tông.
Đang Thiệu Diệu Tông ngủ gục đầu lên xuống đột nhiên bừng tỉnh, phản xạ có điều kiện sờ vào bên trên eo lưng.
"Tìm súng sao?" Đỗ Xuân Phân từ trên cao nhìn xuống hỏi.
Thiệu Diệu Tông thấy rõ người trước mặt, nhẹ nhàng thở ra: "Tỉnh rồi?"
"Tôi căn bản không có ngủ."
Thiệu Diệu Tông nghi hoặc không hiểu, xảy ra chuyện gì sao.
"Anh nói trên xe lửa có nhiều kẻ trộm kia mà, vậy kẻ trộm đâu?" Hai tay Đỗ Xuân Phân ôm ngực, sắc mặt rất không tốt.
Từ thời điểm lên xe ở Tân Hải, bên trong khoang xe này cũng chỉ có sáu người nhà bọn họ.
Nửa đường cũng có mấy người lên xe, chẳng qua đều ở trước khi rạng sáng lục tục ngo ngoe xuống xe.
Thiệu Diệu Tông đoán nửa đêm không có ai tới mới dám nhắm mắt ngủ một lúc.
Trên mặt Đỗ Xuân Phân tràn ngập không vui, trực giác của Thiệu Diệu Tông nói không thể giải thích, nếu không vợ mới thiếu thông minh này dám đánh anh.
"Khả năng bởi vì cô mở to mắt cả buổi, kẻ trộm không dám hành động."
"Gạt tôi à? Tôi là phụ nữ. Trên trán tôi cũng không có viết, sức lực lớn chớ chọc vào tôi."
Thiệu Diệu Tông: "Tôi là đàn ông. Mang theo bốn đứa bé, cô và tôi nếu để ý thì sẽ biết chính là một nhà."
Đỗ Xuân Phân ngẫm lại: "Anh nói đúng."
Thiệu Diệu Tông âm thầm thơra một hơi, có thể tính là vượt qua được.
"Có phải rất nhanh là đến nơi rồi phải không?"
Thiệu Diệu Tông nhìn ra ngoài, phương đông đã hiện lên ánh bình minh và vòng tròn của mặt trời, trong không khí cũng có nhiều khí lành tươi mới, làm tâm tình người ta thanh thản.
"Đúng rồi. Đồ vật lấy xuống trước đi."
"Anh đi lấy đi. Tôi đi đánh thức mấy đứa trẻ.”
Trẻ con ngủ ngon cả một đêm, tỉnh lại cũng không có buồn ngủ nữa.
Đỗ Xuân Phân mang theo một loạt trẻ con đi nhà vệ sinh, xe lửa bắt đầu đi chậm lại.
Thiệu Diệu Tông đem đồ vật chồng lên để tới gần cửa xe, Đỗ Xuân Phân thác mành cửa sổ xe lên nhìn ra ngoài, xa xa có thể nhìn thấy nhà tầng: "Địa phương như An Đông này nhỏ mà còn có nhà tầng?"
"Trước kia có rất nhiều người phương Tây ở đây. Đừng nhìn địa phương nho nhỏ, nhưng rất phồn hoa. Tân Hải có thì nơi này đều có."
Đỗ Xuân Phân chuyển hướng nhìn anh, luôn cảm thấy trong lời nói của anh có hàm ý.
"Ý gì? Không nên mang nồi sắt, không nên mang theo xe đạp nát của tôi?"
Đáy lòng Thiệu Diệu Tông có chút giật mình, cô cũng thật là cảnh giác.
Nhưng người cảnh giác như thế, cho dù trong nhà ép buộc rất gay gắt, cũng không nên gặp ánh một lần liền dám đề cập tới kết hôn với anh.
Hay là chỉ là người giỏi giả ngu.
Thiệu Diệu Tông không nghĩ ra, xe lửa lại rất nhanh sẽ ngừng, dứt khoát nói: "Không, tôi chỉ là trần thuật lại sự thật."
Đỗ Xuân Phân từ trên xuống dưới dò xét anh một phen, "Tốt nhất đừng nói xấu tôi, mưu trí, khôn ngoan đều không xài được đâu."
Thiệu Diệu Tông trong lòng tự nhủ, âm mưu có nhiều nhưng gặp gỡ như nhiều người thẳng tính như cô cũng vô dụng thôi.
"Thật không có." Thiệu Diệu Tông nói sang chuyện khác, "Xe lửa sẽ ngừng ở chỗ này một lúc, không cần phải gấp."
Đỗ Xuân Phân khẽ vuốt cằm: "Không sai!"
Thiệu Diệu Tông muốn cười, anh cùng cô đến tột cùng ai mới là ra dáng của trưởng quan.
"Doanh trưởng! Doanh trưởng!"
Thiệu Diệu Tông phất phất tay, người kia đi theo xe đi đi về trước.
Xe so với người hơn nhanh, đợi xe dừng lại, hắn vừa vặn đi đến bên Thiệu Diệu Tông.
Cửa xe mở ra, Thiệu Diệu Tông để hai cô con gái ngồi trong cái sọt, mang theo hai con gái xuống xe.
Liên trưởng ngẩn người, nhìn thấy trong cái sọt đúng là trẻ con, không khỏi nhìn Thiệu Diệu Tông, ngài làm sao lại đem trẻ con mang đến. Trước mắt lại nhiều thêm hai cái sọt, hắn vô ý thức quay đầu, nhìn thấy tướng mạo Đỗ Xuân Phân, lại sửng sốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
