"Sư phụ liên hệ như thế nào?" Mặt Đỗ Nhị Tráng đầy nước mắt đột nhiên ngẩng đầu lên.
"Viết thư cho chúng ta. Đừng cao hứng trước, dựa theo kịnh nghiệm của tôi, thư đưa đến huyện thành nào đó, lại từ chỗ kia đưa tới bưu cục. Chúng ta muốn hồi âm cho cô ấy cũng sẽ gửi đến chỗ kia, lại từ cái chỗ kia có người đưa tới bộ đội. Một lần gửi nhanh nhất cũng phải hai tháng."
"Hai tháng cũng không quan trọng." Đỗ Nhị Tráng nín khóc mỉm cười, "Tôi còn tưởng rằng, coi là —— "
Chị Trương hỏi: "Cho là sự phụ ngươi không có lương tâm? Nếu không phải sợ thím hai chú hai cô ấy tìm cậu gây phiền phức, xe đạp ấy cũng để cho cậu. Trở về không cho phép nói việc sư phụ cậu gả cho sĩ quan."
Chị Trương không khỏi cười khổ: "Con nhóc Xuân Phân kia nhìn bình thường thì cẩu thả, kỳ thật rất thận trọng đấy. Sợ thím hai cô ấy tìm chúng ta, nên gửi từ bưu cục. Không có gì bất ngờ xảy ra thì sáng sớm ngày mai có thể đến tay rồi."
"Ngày mai tôi xin phép nghỉ trở về nhìn thử?"
Anh Lý: "Không thể. Xuân Phân vừa đi, dư uy* vẫn còn, đầu bếp tiệm cơm không dám bắt nạt cậu. Nên cậu phải thừa dịp khoảng thời gian này mà ngồi vững vị trí đầu bếp. Sư phụ cậu không ở bên cạnh, cũng phải học hỏi làm việc thật tốt. Nơi này là gốc của Xuân Phân, người yêu của cô ấy cũng là người Tân Hải, qua một hai năm nữa trở về mà phát hiện cậu lui bước, có thể đem cậu chặt làm sủi cảo."
*Dư uy: uy thế còn lại, daanh vọng còn lại
Đỗ Nhị Tráng nháy mắt bị hù dọa.
Chị Trương đau lòng cậu nhóc có thể làm con trai của cô ấy "Dọa hắn làm gì?"
"Tôi cũng không hù dọa hắn. Không tin em hỏi hắn xem."
Đỗ Nhị Tráng yếu ớt nói: "Sư phụ trước khi đi cố ý mang tôi đi thư viện mua… mua mấy quyển thực đơn rất hay, bản này đắt hơn bản kia."
Chị Trương cả kinh há hốc mồm, "Xuân Phân này, chỉ hai ngày mà làm nhiều chuyện như vậy."
Anh Lý: "Không có sức lực lưu loát như thế, đám kia ở cửa tiệm cơm còn phải sợ cô ấy? Cô ấy không thích cùng người khác nói nhảm, người không biết còn nghĩ lầm cô ấy một lòng nhào vào công tác." Còn có một câu hắn không nói, bằng vào việc Đỗ Xuân Phân chỉ gặp Thiệu Diệu Tông một lần liền dám kết hôn, sự quyết đoán này đủ đem một đám kia vùi vào trong nồi.
Đỗ Nhị Tráng đồng ý: "Sư phụ nói, nghe nhiều làm nhiều nói ít. Không cần làm căg. Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn. Đúng, còn nói muốn báo thù, liền phải một lần là làm đối phương làm nằm xuống luôn."
Chị Trương không khỏi nói: "Đến cùng là nói kiểu gì vậy? Một người đầu bếp như cô ấy, làm sao làm phải làm trò như giang hồ thế?"
"Không đúng sao?" Đỗ Nhị Tráng bất an hỏi.
Anh Lý cười nói: "Đúng. Tựa như hôn sự của sư phụ cậu, thím hai cô ấy giới thiệu người là một Trần Thế Mỹ hóa thân, sau khi ly hôn sư phụ cậu cũng không có nổi giận với thím hai cô ấy. Thím hai cô ấy sẽ cảm thấy em gái Xuân Phân dễ bắt nạt, cho nên hiện tại còn chưa biết cô ấy đã đi. Đây chính là ý mà cô ấy nói, không ra tay thì thôi, vừa ra tay sẽ kinh người."
"Nói như thì tôi đã hiểu." Đỗ Nhị Tráng vui mừng thay sư phụ hắn, "Cha ta còn nói, chị Xuân Phân rất nhân nghĩa, sau khi ly hôn vẫn cung cấp phiếu lương cho nhị thẩm của chị ấy. Kỳ thật chưa tới thời điểm chơi cứng."
Anh Lý: "Không hoàn toàn là như thế. Sư phụ cậu đã tính toán kĩ rồi, tiền thuê nhà thêm tiền mời bảo mẫu, lại thêm phí ăn mặc tiêu dùng của ba mẹ con cô ấy, một tháng ít nhất cũng phải tốn ba mươi đồng tiền. Cô ấy đem phiếu lương cho thím hai cô ấy, mỗi tháng lại cho mười đồng tiền, tất nhiên là sư phụ cậu vẫn lãi rồi."
Đỗ Nhị Tráng không nghĩ đến chuyện này, không khỏi nói: "Chị Xuân Phân thật lợi hại!" Tranh thủ thời gian cất kỹ thư. Đây chính là cẩm nag diệu kế mà sư phụ để lại cho hắn, "Cũng không biết sư phụ đã đến đó chưa."
Anh Lý không biết địa điểm cụ thể, nhưng hắn biết địa điểm cuối cùng của tuyến xe kia —— An Đông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


