Rốt cuộc là người lương thiện cỡ nào mới sẽ lấy ra thứ tốt nhất trong nhà để chiêu đãi một người xa lạ ở niên đại cơm cũng không ăn no này.
“Cô ăn nhiều một chút, bánh này no lâu, chỗ tôi vẫn còn!” Hương Thảo không hề keo kiệt nói.
“Thực ra tôi cũng mang đồ ăn tới, hay là chúng ta đổi đồ ăn nhé?” Tư Ương giả bộ thần bí nhíu mày, sau đó quay người mò ra một gói bánh trứng, một cái đùi vịt to từ trong túi vải.
Mắt Hương Thảo sáng lên, cô ấy không ngờ Tư Ương ăn ngon như vậy, bánh rán của cô ấy ngược lại trở nên đạm bạc.
“Mấy thứ này tôi mang từ nhà tới, có thể là ăn ngán rồi, không ngon bằng bánh rán của cô, cô phải ăn hết giúp tôi đấy…”
Hai cô gái vui vẻ trao đổi phần thức ăn mang theo cho nhau. Hương Thảo vừa vui vẻ thưởng thức chiếc bánh trứng tơi xốp, thơm ngon, vừa tận tình chỉ dẫn, nói với Tư Ương nên lùa bầy cừu đến những khu vực cụ thể nào thì chúng mới có thể gặm cỏ và ăn no nê được.
Sau một hồi trò chuyện, nhận thấy Tư Ương thực sự thông minh và đã nắm vững mọi kỹ xảo chăn cừu cần thiết rồi, Hương Thảo liền đứng dậy định quay trở về trước để kịp chăm sóc đàn ngựa của riêng cô ấy.
Sau khi bóng dáng của Hương Thảo đã rời đi hẳn, Tư Ương lén lút lấy chiếc kính viễn vọng siêu nét từ ngay trong thùng công cụ không gian bí mật của mình ra. Cô vừa thong thả giám sát bầy cừu của cô đang gặm cỏ, vừa cẩn thận quan sát đường ranh giới biên giới nằm trải dài ở ngay bên dưới.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ống kính viễn vọng vừa dịch chuyển qua một góc khác, hai bóng dáng cực kỳ quen thuộc liền đột ngột xuất hiện, lọt thỏm vào trong tầm ngắm của cô.
Tư Ương vội vàng phóng to ống kính ra để nhìn cho thật rõ xem sao. Trời đất ơi, đó chẳng phải chính là Kiều Chấn Cương và Trần Tự Cường sao?
Trong lòng cô dâng đầy sự hoang mang xen lẫn hiếu kỳ. Hai tên ngốc này rốt cuộc là đang kéo nhau đến tận vùng biên giới này để làm cái gì không biết?
“Mau lên, sắp tới rồi.” Trong rừng cây, Kiều Chấn Cương chạy phía trước vẫy tay với Trần Tự Cường.
“Chúng ta thật sự có thể nhặt được đồ xịn sao?” Trần Tự Cường vừa chạy vừa hỏi.
“Tất nhiên, trước đây nơi này là chiến khu, nhặt ít vỏ đạn, đạn lép gì đó không hiếm. Nếu may mắn, không chừng còn có thể nhặt được linh kiện xe tăng trọng yếu, tới lúc đó chúng ta lập công lớn rồi.”
Hai người càng nói càng hưng phấn, bất tri bất giác tới bờ sông.
“Hình như sông đóng băng rồi.”
Trần Tự Cường móc viên đá trong tuyết ném xuống dòng sông bên dưới.
Chỉ nghe “lạch cạch” hai tiếng, hòn đá nhảy hai cái trên mặt băng, lăn tới phía xa.
“Đóng băng thật này, là đàn ông thì đi theo tôi xem thử?” Kiều Chấn Cương hớn hở men theo sườn nghiêng trượt xuống.
Trần Tự Cường hơi chột dạ: “Có nguy hiểm không?”
“Chính vì như vậy mới càng phải đi, nếu cậu làm thằng hèn thì đừng theo, cmn tôi đi một mình.”
Kiều Chấn Cương nói xong, đi thẳng về phía trước.
“Ông bà nó, đợi tôi với!”
Là đội tuần tra biên giới.
Trần Tự Cường giơ hai tay lên, bất đắc dĩ cười khan: “Đồng chí, là hiểu lầm! Chúng tôi là đội viên chiến đấu thuộc liên 6 doanh 9 đoàn 18 sư 3 binh đoàn kiến thiết.”
“Liên trưởng của các cậu là ai?” Đồng chí tuần tra tức giận hỏi.
Kiều Chấn Cương không quan tâm đến thái độ phẫn nộ của đồng chí tuần tra, anh ta cười như không cười nói: “Liên trưởng của chúng tôi họ Sử…”
“Các cậu là lính do Sử Kiến Nhân dẫn dắt?”
“Hả? Tiện nhân chết tiết(*)? Ha ha ha…”
(*)Sử Kiến Nhân phiên âm là shi jian ren, đồng âm với tiện nhân chết tiệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
