“Đồng chí Tần Tư Ương, cô sao vậy?” Hương Thảo thấy cô thất thần, giơ tay huơ huơ trước mặt cô.
Tư Ương ý thức được mình thất thố, vội hồi thần đáp: “Tôi là Tần Tư Ương, tới chăn cừu.”
“Tôi tên Hương Thảo, tôi là người quản lý chuồng ngựa.”
Người phụ trách chăn cừu trước đây về kết hôn, cho nên chuồng cừu do Hương Thảo quản lý tạm thời.
Hai cô gái bắt đầu nói chuyện câu được câu mất, Hương Thảo nhiệt tình giới thiệu với Tư Ương tình hình bầy cừu.
Ví dụ có mấy con cừu cái sắp sinh, còn có mấy con cừu con vừa chào đời cần chăm sóc đặc biệt… Sau đó cô ấy lại kiên nhẫn truyền thụ phương pháp chăn cừu cho Tư Ương.
Tư Ương rất nghiêm túc lắng nghe, hai người cũng càng nói chuyện càng hợp cạ.
Rất nhanh tới giờ lùa cừu ra khỏi chuồng, hôm nay là lần đầu tiên Tư Ương chăn cừu, để giúp cô nắm vững kỹ xảo chăn cừu nhanh nhất, Hương Thảo quyết định đích thân dẫn cô lên sườn núi.
“Tư Ương, thực ra chăn cừu rất đơn giản, nhìn thấy con cừu đực to đằng trước không? Đó là cừu đầu đàn, cô chỉ cần quản lý nó tốt là được.” Hương Thảo vừa lùa cừu vừa nói.
Tư Ương gật đầu, hai người dừng lại trên một sườn núi.
Cô nhìn dòng sông ở gần bên dưới, nước chảy xiết, hai bên bờ núi dựng đứng.
Hương Thảo thấy cô đang nhìn xuống, lập tức nghiêm túc nhắc nhở: “Khi cô chăn cừu tuyệt đối phải chú ý, không thể để cừu từ sườn núi phía bắc đi xuống.”
“Là sợ bầy cừu rơi xuống sông sao?”
Hương Thảo nhíu mày, giọng hơi gắt: “Đúng vậy, dưới đó rất nguy hiểm. Nước chảy mạnh, đá ngầm nhiều, nếu cừu trượt xuống thì khó mà cứu được. Người cũng vậy, một khi sơ ý là có thể gặp nạn.”
“Yên tâm đi, tôi biết rồi.” Tư Ương cười đáp.
Phục dịch nhiều năm ở bộ đội đặc chủng, sao cô lại không biết đạo lý phải cảnh giác nơi hiểm yếu.
Hương Thảo thấy cô lắng nghe rất nghiêm túc, lại tiếp tục nói: “Cô nhìn kỹ địa hình đi, chỗ này thoạt nhìn yên bình nhưng thực ra rất khó lường. Chăn cừu ở vùng núi, quan trọng nhất là phải giữ khoảng cách an toàn.”
Tư Ương gật đầu, trong lòng thầm ghi nhớ.
Hương Thảo thở dài: “Nhiều khi tôi nghĩ, nếu có tai nạn xảy ra, bầy cừu và ngựa này sẽ khổ sở nhất. Chúng đâu biết tự bảo vệ mình.”
Tư Ương nghe Hương Thảo làu bàu, chỉ cảm thấy cô ấy ngốc đến đáng yêu.
Nếu thật sự gặp nguy hiểm, không phải nên lo cho bản thân và người nhà trước sao? Nhưng cô ấy lại nghĩ đến lũ cừu và ngựa, chỉ có thể nói cô ấy là một cô gái ngốc lương thiện!
Thời gian trôi nhanh, đến trưa, Hương Thảo mở khăn và giấy dầu trong tay ra, lấy ra một cái bánh rán đưa cho Tư Ương.
“Cho cô đó, bánh tôi tự làm, rất ngon.”
Tư Ương nhìn trong đôi mắt to ngập tràn chân thành của cô ấy, nụ cười ấm áp lộ ra vài phần hồn nhiên.
Mỗi một nguyên liệu để tạo nên chiếc bánh này đều thuộc dạng vô cùng quý giá, đối với điều kiện hiện tại thì thậm chí có thể coi là quá đỗi xa xỉ.
Tư Ương ngước nhìn Hương Thảo, thấy đối phương chỉ lặng lẽ đứng yên quan sát mình ăn mà chẳng hề có một chút ý định nào muốn tự mình nếm thử, trong lòng cô lập tức hiểu ra ngay.
Đây hẳn là chiếc bánh do chính tay cô ấy tỉ mỉ làm riêng cho một mình cô mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)