Hôm sau, khi Bạch Ngọc An đến Hàn Lâm viện nhận việc, mấy vị đồng liêu thấy nàng vẫn không khỏi tới gần an ủi vài câu lấy lệ.
Nàng cũng đều khách khí đáp lại từng người.
Bạch Ngọc An hiểu rõ, đây chẳng qua chỉ là những lời xã giao nơi quan trường, thực sự có chuyện xảy ra thì chẳng ai đứng ra nói giúp mình.
Viện Hàn Lâm có vị học sĩ họ Dương, thấy Ngọc An liền kéo nàng vào phòng trong nói chuyện riêng: "Ở trong ngục, ngươi có phải chịu khổ lắm không?"
Bạch Ngọc An lắc đầu, khẽ mỉm cười: "Chỉ là chút đau đớn ngoài da thịt, chẳng đáng kể gì."
Dương Nghĩa Hải sắc mặt trầm trọng, nhìn thiếu niên mà mình hết mực quý mến trước mặt, khẽ thở dài rồi lại gật đầu. Ông ta vỗ vai Ngọc An nói: "Ngươi có trách ta không vì ngươi mà cầu tình chăng?"
Từ khi Bạch Ngọc An mới vào Hàn Lâm, vị Dương học sĩ này đã rất chiếu cố, nàng vội đáp: "Vãn sinh chưa từng trách Dương tiên sinh."
Giọng nàng bỗng trầm xuống: "Chỉ là... xin tiên sinh đừng trách Ngọc An năm xưa không nghe lời khuyên của ngài."
Dương Nghĩa Hải thở dài lắc đầu vuốt chòm râu, bước đến bên cửa sổ màu chu son, nhìn những viên gạch xanh bên ngoài nói khẽ: "Ta biết tính ngươi, để ngươi chịu chút khổ cũng tốt."
"Tư Lễ giám bây giờ cũng chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa, người trong đó sớm bị Thẩm Giác thay hết bằng tay chân của hắn rồi."
Nói rồi, Dương Nghĩa Hải mới quay người nhìn Ngọc An: "Mấy tờ tấu chương ngươi dâng lên, phê hay không phê, đều nằm trong tay Thẩm Giác cả."
"Lần này ngươi rút được bài học cũng tốt, để sau này đừng có cứng đầu cứng cổ như vậy nữa."
Bạch Ngọc An nhìn Dương Nghĩa Hải, nói nhỏ: "Giờ Thẩm Giác một tay che trời, trong triều ngoài nội lẽ nào không có ai dám đứng ra phản đối sao?"
"Người của Tư Lễ giám nói thay là thay, ai có mắt cũng nhìn ra đầu đuôi thế nào. Bọn họ cấu kết với nhau như vậy, sau này còn ai có thể chế ngự được Thẩm Giác?"
Dương Nghĩa Hải chắp tay sau lưng, nhìn Ngọc An: "Phái lão thần do sư phụ của ngươi dẫn đầu, năm xưa phản đối kịch liệt nhất chuyện này, vậy rốt cuộc kết cục ra sao?"
"Vị chưởng ấn thái giám và chấp bút thái giám của Tư Lễ giám ấy, chẳng phải cũng bị kết tội rồi bị thay thế hay sao?"
Dương Nghĩa Hải nói xong lại thở dài: "Còn sư phụ của ngươi, Vương Thái phó, một vị lão thần tam triều nguyên lão, chẳng phải cũng nói cáo lão hồi hương là cáo lão hồi hương đó thôi."
"Mấy năm nay, Thẩm Giác đề bạt lên không ít người, trong phủ môn khách lại càng đông, tiếng nói nơi triều đường càng nặng, đằng sau ủng hộ hắn tự nhiên cũng không ít."
"Hoàng thượng còn quá nhỏ, dẫu là Thái hậu cũng vẫn phải nhờ Thẩm Giác chủ trì triều chính."
Bạch Ngọc An lặng lẽ nghe, bên tai lại văng vẳng lời dặn dò của Dương Nghĩa Hải: "Hôm nay ta đặc biệt gọi ngươi vào nói chuyện, là muốn ngươi từ giờ cứ chuyên tâm làm tốt việc trong tay trước đã. Đợi sang năm, ta sẽ tiến cử ngươi qua Quốc Tử giám."
Bạch Ngọc An khẽ giật mình, liền nói: "Phía trước vãn sinh còn có những biên tu của các năm trước, Dương tiên sinh tiến cử vãn sinh, e rằng người khác sẽ có ý kiến."
Dương Nghĩa Hải cười nói: "Hàn Lâm viện là chỗ thanh nhàn, ngươi cứ ở mãi đây cũng chẳng học được gì."
"Hồi trước, ta vốn định để ngươi theo ta, làm thị độc cho Thánh thượng, nhưng xem cái tính cách của ngươi, sợ lại trêu chọc hoàng thượng nên thôi vậy."
*thị độc: Chức quan trong viện hàn lâm thời xưa, trông coi việc đọc sách cho vua nghe.
"Vả lại, việc ngươi đi Quốc Tử giám rốt cuộc cũng không phải do ta một người quyết định, còn phải đợi Lại bộ phê chuẩn mới được."
"Dù sao ngươi còn trẻ, đến lúc đó xem tạo hóa của ngươi thế nào."
Bạch Ngọc An cúi đầu, vẻ mặt ủ rũ: "Tấm lòng tốt của Dương tiên sinh, vãn sinh biết cả. Chỉ là bản thân vãn sinh vốn không màng những thứ này, cũng chẳng quá để tâm đến kết quả."
Dương Nghĩa Hải cười: "Là sư phụ của ngươi gửi gắm ta chăm sóc ngươi, ta chỉ trong khả năng giúp đỡ ngươi chút ít mà thôi."
Bạch Ngọc An nghe vậy trong lòng dâng lên cảm động, hướng về Dương Nghĩa Hải chắp tay, cúi đầu: "Ngọc An hôm nay đa tạ tiên sinh chỉ điểm."
Dương Nghĩa Hải cười, vỗ vai Ngọc An mấy cái.
Hai người lại nói chuyện một lúc, Bạch Ngọc An mới lui ra.
Ra ngoài, Ngọc An ngồi xuống trước bàn, lật xem cuốn thông chí đang đọc dở bên tay.
Văn Trường Thanh ngồi bên cạnh liền khẽ dựa sang. "Thuốc của ta cho ngươi dùng có hiệu quả không?"
Bạch Ngọc An khẽ cười: "Tất nhiên là có hiệu quả."
Văn Trường Thanh cúi người sang, khoác vai Ngọc An nói: "Vậy chiều nay tan giá rồi, cùng đi thuyền rồng ngắm cảnh thưởng trà nhé?"
Bạch Ngọc An đành phải gỡ tay Văn Trường Thanh ra, mới nói: "Chiều nay ta phải đi thăm sư phụ."
Văn Trường Thanh hơi thất vọng: "Vốn còn hẹn cả Ngụy huynh nữa, vậy đành hẹn ngày khác vậy."
Bạch Ngọc An mỉm cười, Văn Trường Thanh lại quan tâm hỏi: "Hôm đó thấy ngươi bệnh nặng thế, giờ cơn ho đã đỡ chưa?"
Bạch Ngọc An gật đầu: "So với mấy hôm trước đã khá hơn nhiều."
Văn Trường Thanh liền nói: "Ho hen là thứ khó khỏi nhất, mấy hôm nay ngươi đừng để nhiễm lạnh nữa."
Nghe những lời càm ràm quan tâm của Văn Trường Thanh, Bạch Ngọc An chỉ khẽ cười lắng nghe, ánh mắt lại đã dán vào quyển sách trên tay. Đến buổi chiều, từ Hàn Lâm viện bước ra, Bạch Ngọc An thoáng nhìn đã thấy Cao Hàn đang đợi ở ngoài, liền vội bước tới gọi: "Cao huynh."
Trên người Cao Hàn vẫn còn mặc công phục, thấy Bạch Ngọc An gọi mình, gương mặt ôn hòa của hắn ta mới khẽ hiện lên nụ cười.
Thẩm Giác ngước nhìn Bạch Ngọc An đã đứng trước mặt mình, khẽ hỏi: "Vết thương trên người đã lành hẳn chưa?"
Ánh mắt hắn ta đầy vẻ lo lắng, lại nói tiếp: "Hai hôm trước ta đến thăm, còn nghe ngươi kêu đau nhức khắp người."
Bạch Ngọc An mím môi cười nhẹ: "Từ lâu đã khỏi rồi, Cao huynh chớ lo cho ta."
Cao Hàn gật đầu, vừa dẫn nàng cùng đi về phía cổng cung vừa nói: "Sư phụ những ngày vừa rồi luôn nhắc đến ngươi. Ta đã đưa thiếp mời rồi, hôm nay đúng dịp ngươi cứ theo ta đến thăm sư phụ một chuyến."
Trong lòng Bạch Ngọc An chợt thấy se lại, nàng vội hỏi ngay: "Những ngày qua sư phụ vẫn an ổn chứ?"
Cao Hàn đưa mắt nhìn nàng như muốn trấn an, giọng thấp xuống: "Ngươi yên tâm đi. Sư phụ dù sao cũng là bậc lão thần, cai ngục ở Đô Sát viện đâu dám ra tay quá đáng. Giờ thân thể người đã không sao nữa rồi."
Nghe vậy, Bạch Ngọc An mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng cùng Cao Hàn trao đổi thêm vài câu, khi sắp tới cổng cung, chợt thấy từ xa Thẩm Giác đang đứng cạnh chiếc xe ngựa bên ngoài. Bên cạnh hắn còn có mấy vị quan viên khác, nhìn bộ dạng lạnh nhạt khi nói chuyện với người khác, trong mắt toàn là sự thờ ơ. Lại thấy ánh mắt hắn như thoáng hướng về phía này, Bạch Ngọc An khẽ cảm thấy không tự nhiên, liền quay đầu đi chỗ khác.
Hôm nay tuyết rơi không lớn, chỉ lất phất vài bông nhỏ, nhưng vẫn khiến cảnh vật xung quanh trở nên tiêu điều.
Bạch Ngọc An không tự chủ kéo khăn choàng cho kín hơn, thở ra một hơi trắng mờ. Bên cạnh, Cao Hàn lại nói: "Lần này gặp sư phụ xong, vài hôm nữa có lẽ người sẽ về quê. Đến lúc đó ta lại tìm ngươi, cùng nhau tiễn đưa người."
Bạch Ngọc An lặng lẽ gật đầu, nhìn những ngọn cỏ úa vàng trong kẽ gạch xanh dưới chân, trong cổ chợt như nghẹn lại thứ gì.
Khi ra tới ngoài cổng cung, Thẩm Giác vẫn đứng nơi xa xa.
Những bông tuyết nhỏ bay lất phất giữa khoảng không, khiến tầm mắt nàng chợt mờ đi, nhưng vẫn luôn cảm nhận được đôi mắt sâu thẳm khó dò của Thẩm Giác đang đậu trên người mình.
Nghĩ đến việc giờ đây mình lại sống ngay cạnh hắn, một nỗi khó xử từ đáy lòng dâng lên. Nàng không dám nói chuyện này với Cao Hàn, dù sao Thẩm Giác cũng là người hại sư phụ.
Nén cảm xúc lạ lùng trong lòng, Bạch Ngọc An cố ý không nhìn về phía Thẩm Giác, nhưng Cao Hàn bên cạnh lại lên tiếng: "Thẩm Thủ phụ đang ở phía trước kia, chúng ta đi ngang qua cũng nên tới chào hỏi mới phải."
Bạch Ngọc An đương nhiên không muốn, nhưng nghe Cao Hàn đã nói vậy cũng đành gật đầu theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)