Các nàng vội vàng đào vài gốc cỏ đuổi rắn rồi từ trong lùm cây chui ra ngoài.
Khi ra đến bãi nước cạn, đám hán tử đã dùng xong bữa và bắt đầu khởi công trở lại. Tần Tranh giúp Hỷ Thước một tay để thu dọn mấy chiếc hộp đồ ăn, còn Lâm Chiêu thì rảo bước tiến thẳng về phía Lâm Nghiêu, hạ thấp giọng nói với hắn vài câu gì đó.
Sắc mặt Lâm Nghiêu lập tức trở nên nghiêm túc. Hắn quay sang thì thầm vài câu với mấy hán tử bên cạnh, mấy người đó gật gật đầu, buông công việc đang làm dở trên tay rồi rời đi.
Lâm Chiêu quay người trở lại, xách chiếc hộp đồ ăn dưới đất lên rồi bảo: “A Tranh tỷ tỷ, chúng ta về thôi, chuyện tiếp theo ca ca muội sẽ tự giải quyết.”
“Được.” Tần Tranh gật đầu, khoác chiếc giỏ tre lên vai rồi cùng hai người họ đi bộ quay về sơn trại.
Chỉ cần Lâm Nghiêu và mọi người nâng cao cảnh giác, thì ở ngay trên địa bàn núi Lưển Yển này, lũ hải tặc hẳn là không cách nào gieo rắc nổi sóng gió gì lớn.
Lúc hai người quay về tới tiểu viện thì vừa vặn mới qua giờ Mùi.
Tần Tranh đặt chiếc giỏ tre nặng trĩu xuống, lấy ống tay áo lau vạt mồ hôi mỏng rịn trên trán. Trên đường về đi ngang qua một khoảng rừng trúc, nàng thấy mớ măng xuân trông vô cùng non nớt nên đã bẻ không ít bỏ vào giỏ tre để gùi về cùng, định bụng buổi tối sẽ làm món măng non xào thịt.
Trong viện không trông thấy bóng dáng ai, xem chừng Lư thẩm lại xuống đồng làm lụng rồi, thế nhưng từ phía nhà chính lại loáng thoáng có tiếng trò chuyện truyền ra.
Tần Tranh dựng tai lên lắng nghe một lát, mơ hồ nghe thấy giọng nói đầy tiếc nuối khôn nguôi của lão đại phu: “Ai da da, hạ sai rồi, hạ sai rồi! Nước cờ này của ta đáng lẽ phải đi vào chỗ này mới đúng!”
Nhẩm tính lại ngày tháng thì hôm nay đúng là ngày lão đại phu qua đây để thay thuốc và băng bó vết thương cho Thái tử, hai người bọn họ là đang đánh cờ sao?
Tần Tranh đứng ở giữa sân cất tiếng gọi: “Tướng công, ta về rồi đây.”
Đến khi nhấc chân bước vào trong phòng, nàng quả nhiên nhìn thấy Thái tử và lão đại phu đang ngồi đối diện đấu trí trước bàn cờ.
Bàn cờ thực ra chẳng có, thứ bày ra trên bàn chỉ là một tờ giấy Tuyên Thành ố vàng được kẻ các ô cờ, quân cờ thì dùng hạt đậu phộng và hạt đậu tằm để thay thế, vậy mà không ngờ hai người họ lại có thể sát phạt nhau một trận bất phân thắng bại, khó xá khó phân.
Nàng mỉm cười cất lời chào lão đại phu: “Triệu đại phu, ngài cũng ở đây ạ.”
Lão đại phu vuốt chòm râu dê cười ha hả bảo: “Nhất thời ngứa tay nên ta qua đây hạ với phu quân ngươi vài ván. Nghe nói ngươi chạy lên núi đào cỏ đuổi rắn hả, tốn công tốn sức thế làm gì, hôm nào ta mang qua cho hai đứa một bọc thuốc bột đuổi rắn rết là xong chuyện.”
Việc đi đào cỏ đuổi rắn vốn dĩ chỉ là cái cớ che mắt, Tần Tranh bèn vờ như ngốc nghếch cười xòa: “Tại lúc trước ta quên khuấy mất không nhớ ra để hỏi ngài.”
Nàng vừa dứt lời thì chợt nghe thấy giọng nói thanh lãnh của Thái tử vang lên một tiếng: “Thua rồi.”
“Ai nha nha, đều tại cái nha đầu này làm ta nói chuyện phân tâm đấy nhé!” Lão đại phu trước mặt hai người hậu bối thì có chút ngượng ngùng định ăn gian đi lại quân cờ, nhưng rồi lại thôi: “Thôi bỏ đi, hôm nay không đánh tiếp nữa, để ngày mai ta lại qua đây sát phạt với tiểu huynh đệ vài ván. Trong cái sơn trại này chẳng có mấy ai biết đánh cờ, làm cho cờ nghệ của ta cũng bị mai một, cùn mòn đi hết cả……”
Lão đại phu vừa lẩm bẩm lầm bầm một mình, vừa cẩn thận gấp tờ giấy Tuyên Thành có vẽ ô cờ kia lại rồi cất vào trong lồng ngực như báu vật. Lão đeo hòm thuốc lên vai rồi bảo: “Ta xin phép đi về trước đây.”
Tần Tranh định mở lời tiễn lão thì lão đại phu liên tục xua tay bảo không cần.
Chờ lão đại phu đi khuất hẳn, Thái tử mới lên tiếng hỏi Tần Tranh: “Nàng đi đâu đào cỏ đuổi rắn mà sao đi lâu đến thế? Ta nghe đại phu bảo ngay phía sau núi liền có mọc không ít loại cỏ này mà.”
Ánh mắt của hắn trông thì có vẻ ôn hòa, nhưng Tần Tranh lại có một loại ảo giác như mình đang bị thẩm vấn, trong lòng mạc danh dấy lên một trận chột dạ.
“Trong trại đang sửa sang lại cầu tàu, A Chiêu muốn đi đưa cơm cho bọn họ. Ta lại không nhận biết loại cỏ đuổi rắn này nên mới đi cùng muội ấy một chuyến, thành ra đường đi bị vòng vèo xa hơn đôi chút.”
Nàng hoàn toàn không có ý định muốn giấu giếm Thái tử chuyện mình đã đi ra phía ngoài trại. Dù sao nơi đó người đến người đi vô cùng phức tạp, mấy gã Tây Trại canh giữ ở chỗ giỏ treo trông chẳng phải hạng tử tế tốt lành gì. Quay đầu lại nhỡ đâu bọn chúng lại giống như lũ người ở bếp lớn lúc trước, khua môi múa mép đặt điều nói xấu nàng rồi đồn đại đến tai Thái tử thì sẽ vô cùng khó coi.
Giờ đây nàng chủ động khai báo rõ ràng hành trình của mình thì sẽ có vẻ quang minh chính đại hơn. Đến lúc đó cho dù có kẻ muốn thêm mắm thêm muối, gièm pha kích bác thì Thái tử cũng sẽ không dễ dàng tin vào lời đồn thổi vớ vẩn.
Thái tử nghe xong, lại đột nhiên hỏi một câu: “Trại chủ bên kia cũng đang tự mình sửa cầu tàu sao?”
Tần Tranh không ngờ hắn sẽ hỏi như vậy, hơi chần chừ một chút nhưng vẫn gật gật đầu.
Suốt dọc đường về nàng đã có chút khát nước, hiện tại bị Thái tử hỏi bằng chất giọng không nóng không lạnh như thế, nàng chỉ cảm thấy cổ họng càng khô khốc hơn. Nàng bèn nhấc ấm nước trên bàn lên tự rót cho mình một chén.
Thái tử định mở miệng ngăn cản ngay khoảnh khắc nàng cầm lấy chiếc chén gốm đất, ngặt nỗi đã muộn một bước, Tần Tranh đã ngửa cổ uống cạn sạch như trâu uống nước.
Uống nước xong, Tần Tranh mới phát hiện Thái tử đang nhìn mình bằng thần sắc khó tả. Nàng còn tưởng dáng vẻ uống nước của mình quá mức bất nhã, bèn ho nhẹ một tiếng che giấu: “Ta khát quá.”
Thái tử nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, ánh mắt dừng lại trên bờ môi đỏ mọng còn vương chút nước bóng của nàng, chỉ liếc một cái liền nhanh chóng dời tầm mắt đi.
Chiếc chén kia là cái hắn vừa dùng lúc trước.
Thấy hắn không gặng hỏi thêm về chuyện Lâm Nghiêu sửa cầu tàu nữa, Tần Tranh phần lớn là thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cứ cảm thấy bầu không khí giữa hai người có chút kỳ quặc, là lạ.
Nàng chủ động tìm một đề tài để phá vỡ sự im lặng: “Nghe nói mùng bảy tháng Tư sắp tới là ngày sinh thần của Võ Gia Đế. Chùa Vân Cương trong địa giới Thanh Châu này chính là nơi Võ Gia Đế từng tu hành lúc sinh thời. Đến lúc đó tướng công có muốn lên chùa bái lạy ngài ấy một chút không?”
“Có cái gì hảo bái?” Ngữ điệu của Thái tử vô cùng bình thản.
Tần Tranh kinh ngạc liếc nhìn hắn một cái, thầm nghĩ Võ Gia Đế tuy không phải tổ tiên trực hệ của hắn, nhưng tổ tông nhà ngài tốt xấu gì cũng là kế thừa giang sơn do người ta đánh hạ được. Giờ đây nước mất nhà tan, liền lật mặt không nhận tổ tông nhanh như vậy sao?
Thái tử tựa như đọc hiểu được suy nghĩ của nàng, bèn bảo: “Chúng sinh đều khổ, thần phật còn chẳng độ hết nổi, một người đã chết thì có thể phù hộ được cái gì?”
Tuy rằng hắn nói rất có đạo lý, nhưng buổi chiều Tần Tranh mới được Lâm Chiêu kể cho nghe đầy một tràng về chiến công hiển hách của Võ Gia Đế, nàng không nhịn được mà phản bác: “Năm đó Cao Tổ bệ hạ bắc chinh nhung địch, nam đuổi vu di, chiến công vô số. Bách tính tế bái ngài ấy chưa chắc là vì có điều cầu xin, chẳng qua là muốn khắc ghi công ơn của ngài ấy mà thôi.”
Thái tử khẽ bật cười một tiếng, ánh mắt trong nháy mắt trở nên xa xăm, thê lương. Giọng nói của hắn lộ rõ một mạt trào phúng khó tả: “Thế nhân chẳng phải đều mắng hắn là kẻ cực kỳ hiếu chiến, giết người vô số, là tên đồ tể vùng Lũng Tây sao?”
Sao càng nói lại càng đi quá xa thế này?
Tần Tranh nghĩ trăm lần cũng không ra.
Thế nhưng Thái tử hiển nhiên là không muốn bàn luận sâu thêm về chuyện này nữa.
Tần Tranh biết thời biết thế không hỏi nhiều. Lúc dọn dẹp đồ đạc, nàng phát hiện trên nắp chiếc rương gỗ có đặt một bộ giấy mực. Chất giấy trông thô ráp, phần rìa còn bị xơ lông, nhìn qua là biết không phải loại giấy tốt, nhưng ở nơi sơn trại này thì lại là thứ vô cùng hiếm có. Dẫu sao vào thời buổi loạn lạc này, người biết chữ nghĩa chẳng được mấy ai, văn phòng tứ bảo cũng không phải là thứ mà gia đình người thường có thể dùng nổi.
Lúc trước trong phòng không hề có những thứ này, Tần Tranh tò mò hỏi một câu: “Mấy thứ này từ đâu ra thế ạ?”
Thần sắc Thái tử đã quay về với vẻ bình thản thường ngày: “Đánh cờ với đại phu trong trại, thắng lão vài ván rồi mượn về.”
Tần Tranh không rõ Thái tử muốn giấy mực để làm chi, nhưng bản thân nàng thì đã bắt đầu nảy ra một tính toán nhỏ ở trong lòng.
Nàng định tìm cơ hội vẽ một bản thiết kế cầu tàu thật chi tiết, rồi vẽ tách riêng cả bản vẽ mặt phẳng lắp ráp bộ khung giàn giáo bằng cấu trúc mộng mẹo. Đến lúc đó cứ để Lâm Chiêu cầm bản thiết kế qua giải thích cho đầu mục Đông Trại phụ trách sửa cầu tàu, đối phương chắc chắn là có thể nghe hiểu được.
Thái tử thấy đôi mắt Tần Tranh cứ sáng rực lên nhìn chằm chằm vào nghiên mực và xấp giấy, bèn nhướng mày hỏi: “Nàng muốn dùng à?”
Tần Tranh thầm nghĩ mình biểu hiện lộ liễu đến thế cơ à?
Bất quá nàng vạn lần không dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt Thái tử. Vạn nhất Thái tử từng thấy qua chữ viết của nguyên thân, mà nét chữ bây giờ nàng viết ra lại không giống, thế chẳng phải là tự mình làm lộ đuôi cáo sao.
Tần Tranh vội vàng từ chối: “Giấy tốt trân quý, ta không dám lãng phí. Nếu tướng công muốn viết chữ lưu niệm, ta ngược lại có thể giúp ngài mài mực.”
Thái tử tựa như vì lời nói này của nàng mà khơi lên vài phần hứng thú, khẽ gật đầu hạ lệnh: “Mài đi.”
Tần Tranh liền đem nghiên mực cùng giấy bút đều bê lại đây. Nàng cầm thỏi mực thô nhẹ nhàng mài vòng quanh trên lòng nghiên, màu sắc thâm trầm của chiếc nghiên đá càng làm nổi bật năm ngón tay trắng muốt như ngọc của nàng, mềm mại đến mức gần như không nhìn rõ các khớp xương.
Thái tử trải ra một tờ giấy Tuyên Thành thô ráp đã bị xơ lông ở phần rìa. Tuy rằng điều kiện vô cùng đơn sơ, nhưng cái khung cảnh “chàng viết chữ nàng mài mực” này, phàm là xuất hiện trong tiểu thuyết hay trên phim truyền hình thì đều vô cùng lãng mạn.
Thế nhưng Tần Tranh đại khái lại là một kẻ hoàn toàn cách ly với sự lãng mạn.
Thái tử vừa nhấc cây bút lông kia lên, liền thấy lông bút xòe tán ra xơ xác như mào gà, có chấm nước vào thì cũng chẳng tài nào tụ lại nổi thành một khối, cái thứ này mà còn viết được chữ thì mới là chuyện quái lạ.
Dẫu cho Thái tử có là người có hàm dưỡng tốt đến thế nào đi chăng nữa, nhìn thấy cây bút này thì cũng phải lặng đi một lúc lâu không nói được lời nào.
Thế là chữ nghĩa chẳng viết thành, Tần Tranh đành phải thu dọn tàn cuộc, bưng chiếc nghiên còn vương chút mực thừa cùng tờ giấy kia ra ngoài.
Nàng lấy cớ đi rửa sạch nghiên mực, nhưng thực chất lại lẻn ra ghé vào chiếc bàn bên nhà bếp, dùng một chiếc tăm tre chấm vào nước mực để vẽ một bản thiết kế cầu tàu giản dị, rồi vẽ riêng cả bộ khung tam giác bằng gỗ có thể tháo lắp di động, các vị trí khớp nối mộng mẹo đều được nàng đánh dấu, ghi chú rõ ràng.
Đợi đến khi nét mực hoàn toàn khô ráo, nàng mới cẩn thận gấp tờ giấy lại rồi cất giấu vào trong vạt áo.
Bên này nàng vừa mới như tên trộm dọn dẹp xong xuôi mọi thứ thì cửa viện đã bị người ta đập vào rầm rầm vang động cả trời đất.
Tần Tranh tiến ra mở cửa, khi nhìn thấy người tới thì có chút ngoài ý muốn: “Hà cô nương?”
Hà Vân Tinh hôm nay mặc một bộ váy áo màu vàng nhạt, trông ngược lại có vài phần kiều diễm, nhỏ nhắn. Ánh mắt nàng ta nhìn Tần Tranh vẫn cứ tràn đầy vẻ bất thiện như cũ, thế nhưng ngoài mặt lại cố rặn ra một bộ dạng thân thiện, khách sáo:
“Đám người dưới trướng nghĩa huynh của ta quản thúc lỏng lẻo không nghe quản giáo, đêm qua đã mạo phạm, va chạm đến hai vị. Nghĩa huynh của ta bị phạt trọng thương hiện giờ đang nằm bẹp một chỗ không xuống nổi giường, ta đặc biệt thay mặt huynh ấy sang đây để tạ lỗi với hai vị.”
Mấy vú già đi theo phía sau nàng ta người nào người nấy hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, trông rất giống một lũ vịt đang ưỡn ngực đi đường, xem chừng với cái tư thế này bảo là đến cửa xin lỗi thì ít, mà đến để phô trương thanh thế dằn mặt thì nhiều.
Tuy rằng lần trước hai người chỉ mới chạm mặt nhau một lần ở bếp lớn, nhưng Tần Tranh từ sớm đã nghe Hỷ Thước kể qua không ít chuyện giữa nàng ta và Lâm Nghiêu.
Cái cô nương Hà Vân Tinh này chẳng biết là do được Nhị đương gia bảo bọc quá kỹ hay là do đầu óc ngu muội, cho đến tận bây giờ tựa hồ vẫn chưa nhìn rõ được đại cục tình hình. Nàng ta cứ nghĩ Nhị đương gia và Lâm Nghiêu chỉ là bất đồng quan điểm thông thường, thế nên cả ngày chỉ biết vây quanh Lâm Nghiêu mà xoay chuyển.
Tần Tranh nửa điểm cũng chẳng muốn dây dưa dính dáng gì đến vị sơn trại khuê tú không rành sự đời này. Nàng đứng ngay giữa cửa phòng, hoàn toàn không có ý định mời bọn họ tiến vào trong viện, lời khách sáo nói ra cũng vô cùng lấy lệ: “Trại chủ và đại tiểu thư đã giúp chúng ta giải quyết ổn thỏa chuyện này rồi, không dám làm phiền thêm Hà cô nương nữa.”
“Lễ nhận lỗi thì vẫn phải nhận chứ.” Hà Vân Tinh một chút cũng không có ý định bỏ qua. Nàng ta né người sang một bên, đưa mắt dòm ngó vào trong viện một cái: “Ta đứng ở cổng viện nãy giờ cũng nửa ngày trời rồi, Trình phu nhân lẽ nào đến một chén nước trà cũng không định mời ta vào uống sao?”
Tần Tranh thực sự là nghĩ không ra cái lý do vì sao nàng ta cứ nhất quyết phải đòi sống đòi chết xông vào trong sân cho bằng được, bèn liếc nàng ta một cái: “Hà cô nương khát nước sao? Vậy ngươi đợi một chút.”
Nói xong, nàng liền mặt không cảm xúc mà đóng sầm cửa viện lại. Hà Vân Tinh đang đứng sát sạt ở ngay cạnh, suýt chút nữa là đã bị cánh cửa gỗ đập thẳng diện vào mũi. Sắc mặt nàng ta nháy mắt liền trở nên vô cùng khó coi: “Ả ta thế mà dám đóng cửa ngay trước mặt bổn tiểu thư sao?”
Lời vừa dứt, cửa viện lại một lần nữa được người từ bên trong mở ra. Tần Tranh cầm một chiếc gáo múc nước có chứa hơn nửa gáo nước lạnh đưa thẳng đến trước mặt nàng ta: “Uống đi.”
Uống xong rồi thì mau mau cuốn gói chạy lấy người hộ cái.
Hà Vân Tinh trợn tròn đôi mắt đẹp, tức đến mức lồng ngực phập phồng kịch liệt, giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt Tần Tranh, lắp bắp không thành câu: “Ngươi……”
Tần Tranh thản nhiên: “Trong viện không có nước trà, chỉ có nước lạnh thôi.”
Hà Vân Tinh cảm thấy mình nếu còn tiếp tục nán lại nơi này thêm một khắc nào nữa thì thế nào cũng sẽ bị ả nữ nhân này làm cho tức chết ngay tại chỗ. Nàng ta cũng chẳng màng đến kế hoạch đã định sẵn lúc trước nữa, bèn cất cao giọng bảo: “Ta đây là đang có lòng quan tâm đến thương thế của phu quân Trình phu nhân mà thôi. Nghe nói ngài ấy bị thương vô cùng trầm trọng, cần phải tĩnh dưỡng cho thật tốt đấy nhé.”
Tần Tranh kiếp trước từng đo lường chỉ số thông minh, kết quả kiểm tra cho thấy IQ của nàng rất cao. Thế nhưng lúc này nàng ngơ ra không hiểu nổi Hà Vân Tinh rốt cuộc là đang muốn giở trò gì.
Hà Vân Tinh thấy Tần Tranh mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm mình, lại cứ ngỡ là mình đã bắt thóp được nhược điểm của đối phương, nàng ta càng thêm phần đắc ý, tiếp tục lớn tiếng nói: “Nghe nói giữa trưa nay Trình phu nhân còn đi đưa cơm cho Lâm đại ca nữa cơ đấy. Sơn trại bọn ta làm gì thiếu người hầu hạ đưa cơm chứ, Trình phu nhân vẫn là nên ở nhà chăm sóc cho thật tốt phu quân của mình thì hơn.”
Cái giọng eo éo lảnh lót này, phảng phất như sợ người ngồi trong phòng không nghe thấy không bằng.
Gương mặt Tần Tranh lập tức đen như nhọ nồi. Đến lúc này thì nàng cuối cùng cũng hiểu ra vị sơn trại khuê tú này âm dương quái khí suốt nửa ngày trời là có ý gì. Nàng ta là đang nghĩ nàng có ý đồ nhòm ngó, bén mảng đến Lâm Nghiêu đây mà.
Kẻ lụy tình luyến ái não không đáng sợ, đáng sợ là cái loại người cứ luôn ảo tưởng khắp thiên hạ ai ai cũng đều muốn nhảy vào tranh giành nam nhân với mình.
Bàn tay cầm gáo múc nước của Tần Tranh khẽ chao đảo một phát, hơn nửa gáo nước lạnh liền đổ ào ra ngoài, làm ướt sũng mất hơn nửa vạt váy cùng đôi giày của Hà Vân Tinh. Nàng thản nhiên buông một câu: “Xin lỗi nhé, cái gáo này nặng quá, ta cầm không chắc tay.”
“Ngươi…… Váy của ta!” Hà Vân Tinh tức muốn hộc máu. Vạt váy đã ướt đẫm, nàng ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà la hét đòi vào trong sân ngồi chơi nữa. Nghĩ bụng vừa rồi mình gào to như thế, gã nam nhân bên trong chắc chắn là đã nghe thấy rõ mồn một rồi, lúc này nàng ta mới hung hăng trừng mắt lườm Tần Tranh một cái: “Phu quân của ngươi cũng chẳng phải hạng người có tính khí tốt lành gì đâu, cứ đợi hắn ra tay thu phục ngươi đi!”
Trải qua biến cố đêm qua, danh tiếng hung tàn dữ tợn của Thái tử hẳn là đã truyền khắp toàn bộ sơn trại. Hà Vân Tinh vừa nghe kẻ dưới Tây Trại báo tin rằng Tần Tranh cùng Lâm Chiêu dắt díu nhau đi đưa cơm cho toán người Lâm Nghiêu, vì thế liền đứng ngồi không yên. Nàng ta sợ Thái tử còn chưa biết được hành vi "gạ gẫm" này của nội tử mình, nên mới cố ý chạy sang đây trà ngôn trà ngữ hòng muốn vạch trần Tần Tranh ngay trước mặt phu quân nàng.
Ngặt nỗi Tần Tranh chặn họng không cho nàng ta bước qua cửa viện, khiến nàng ta không cách nào thi triển được trà nghệ, đành phải rướn cổ gào lên mấy câu như thế.
Dù sao thì mục đích cũng đã đạt được, Hà Vân Tinh lúc này chỉ việc ung dung chờ xem Tần Tranh bị gã phu quân thô bạo, hung tàn kia dạy dỗ một trận ra trò.
Vị muội tử này hoàn toàn không biết Tần Tranh lúc này chỉ muốn hướng lên trời mà trợn trắng mắt.
Thôi bỏ đi, không thèm chấp nhặt, tranh luận đúng sai với kẻ ngốc làm gì!
Tần Tranh đang định đóng cửa viện lại thì đột nhiên phát hiện Hà Vân Tinh cùng mấy vú già ngoài cửa đồng loạt biến đổi sắc mặt. Ánh mắt bọn họ nửa là kinh sợ, nửa là kinh diễm mà dán chặt vào phía sau lưng nàng.
Tần Tranh quay đầu nhìn lại, liền thấy Thái tử chẳng biết đã bước ra khỏi cửa phòng từ bao giờ, đang khoanh tay đứng lặng dưới mái hiên. Một bộ hắc y ôm trọn lấy thân hình thon dài, đĩnh bạt của hắn. Trên khuôn mặt đẹp như mặt ngọc phủ một tầng lãnh ý lạnh lùng, ánh mắt băng hàn, quanh thân toát ra luồng khí thế đầy bức người.
Tần Tranh không ngờ Thái tử lại đi ra ngoài, bèn gọi một tiếng: “Tướng công.”
Hà Vân Tinh chết trân tại chỗ. Vị thế gia công tử thanh diễm độc tuyệt, xuất trần này mà lại chính là phu quân của ả ta sao?
Nàng ta cứ ngỡ đối phương phải là một gã chân đất thô kệch, vai u thịt bắp, mặt mũi dữ tợn đầy thô bỉ cơ chứ!
Dù sao thì lời đồn đại ngoài kia cũng bảo một mình hắn đã chém chết hơn nửa thuyền hải tặc mà.
Nghĩ đến việc mình năm lần bảy lượt chạy đến làm khó Tần Tranh, còn lớn tiếng cảnh cáo nàng không được có ý định không phận sự với Lâm Nghiêu, Hà Vân Tinh chỉ cảm thấy hai bên má nóng rát như bị vạt vả. Nàng ta khô khằn nghẹn ngào rặn ra được một câu “Cáo lỗi”, liền dắt díu mấy vú già chạy trối chết.
Tần Tranh nhìn theo bóng dáng mấy người đang chạy thục mạng kia, đột nhiên nhận ra vài phần hài hước, bật cười khúc khích rồi lắc đầu.
Khi nàng đóng cửa viện xoay người lại, Thái tử liền hỏi nàng: “Cười cái gì?”
Đôi mắt Tần Tranh cong thành hình vầng trăng non đẹp đẽ, khẽ trêu chọc bảo: “Tướng công thật uy vũ, vừa lộ diện đã dọa người ta chạy mất dép rồi.”
Thái tử: “……”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



