Dung Đình chần chờ nghiêng người về phía trước, mãi đến khi thấy sắc mặt Sở Ngu tái nhợt, trên trán rịn ra vài giọt mồ hôi, hắn mới cau mặt đi tới, nhẹ nhàng chạm vào tiểu cô nương: “Lâm Sở Ngu?”
Tiếng tỳ bà bên cạnh vẫn chưa dứt, Tây Thúy lặng lẽ quan sát, những thủ đoạn này nàng ta đã thấy quá nhiều ở Hồng Tụ Uyển.
Nàng ta khẽ nhếch khóe miệng, tiểu cô nương này, câu tiếp theo phỏng chừng là sẽ đuổi nàng ta ra ngoài.
Tây Thúy cất giọng mềm mại nói: “Hay là để ta đỡ muội muội này vào phòng ta nghỉ tạm nhé, công tử ngài thấy có được không?”
Sở Ngu cố kìm nén giọng điệu, nhưng vẫn phát ra tiếng rên rỉ đau đớn nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nàng bắt loạn lấy cổ áo Dung Đình: “Đuổi nàng ta ra ngoài.”
Sắc mặt Tây Thúy cứng đờ, a, quả nhiên là chiêu này.
Nàng ta bĩu môi, tủi thân nói: “Công tử, vị muội muội này hình như,”
Lời Tây Thúy còn chưa nói hết, nam nhân đằng kia bỗng nhiên đứng dậy, túm lấy cánh tay Tây Thúy lôi ra ngoài cửa, chẳng chút thương hương tiếc ngọc ném người ra ngoài, ngay sau đó rầm một tiếng đóng sập cửa lại.
Tây Thúy ngay cả một tiếng la cũng chưa kịp phát ra, liền ôm tỳ bà sững sờ ở ngoài cửa.
Có vài cô nương đi ngang qua nhìn thấy, che khóe miệng cười.
Tây Thúy này ngày thường ỷ vào việc Dung công tử hay tới gọi nàng ta hầu hạ, suốt ngày mắt để trên đỉnh đầu, còn vọng tưởng Dung công tử sẽ chuộc thân cho nàng ta, cưới về nhà làm di nương cơ đấy.
Đây không phải là mất mặt rồi sao.
Trong phòng, Sở Ngu gục lên bàn nhỏ, cả người mềm nhũn, mãi đến khi mùi hương mà Tây Thúy mang vào lúc nãy dần tản đi, nhịp thở của nàng mới từ từ ổn định lại.
Dung Đình nhíu mày, bóp lấy cánh tay Sở Ngu lật người lại, ánh mắt dừng trên mặt nàng một lúc lâu: “Đưa ngươi đi xem đại phu, đứng lên.”
Sở Ngu hơi né tránh, chau mày: “Không cần xem.”
Đôi mắt Dung Đình chợt sầm xuống, khóe miệng kéo căng: “Lâm Sở Ngu, muội mà chết ở đây, ta lấy gì để ăn nói với lão thái thái?”
Sở Ngu hơi khựng lại, nghĩ đến việc ban nãy có thể cũng dọa sợ hắn, bất giác dịu giọng nói: “Không chết được, chỉ là ngửi không quen mùi mê điệt hương, vừa ngửi đã thấy đau ngực.”
Dung Đình lặng thinh một chớp mắt, không nói thêm gì nữa, chỉ đứng dậy mở hết cửa sổ bốn phía, một cơn gió thổi tới, mùi hương trong phòng tản đi không còn vương lại chút nào.
Sở Ngu đã qua cơn khó chịu, lén nhìn nam nhân đang tựa bên cửa sổ vài lần, nàng chống người đứng lên, rảo bước đi tới bên cửa sổ: “Đình ca ca, ta ở Giang Nam, ngoại tổ mẫu liền muốn huynh chiếu cố ta, nếu ta đi rồi, ca ca cũng được thanh nhàn không phải sao?”
Dung Đình bật cười khẩy: “Nếu muội thật sự chết ở đây, lẽ nào lão thái thái còn có thể bắt ta chôn cùng muội?”
Vẻ mặt Sở Ngu hơi thu lại, cũng không nói nhảm nữa, đi thẳng vào vấn đề: “Những chứng cứ về việc Hồ thị tằng tịu với nam nhân bên ngoài, lén bán tiệm vải, kinh doanh Hồng Tụ Uyển, huynh có thể đứng ra nói được không?”
Lúc nàng nói chuyện, hàng chân mày hơi nhướng lên thăm dò nhìn Dung Đình.
Dung Đình thình lình bật cười, giọng trầm đặc: “Muội cầu xin ta?”
Sở Ngu: “...... Cầu xin huynh.”
“......”
Dung Đình khẽ mắng một tiếng, đổi lại là tính tình của nha đầu này hai năm trước, hẳn là sẽ ngáng chân hắn một cái mới phải, hiện giờ ngược lại vứt cả thể diện rồi.
Sở Ngu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không cần huynh đích thân tới, chỉ cần gọi hạ nhân Lộ gia áp giải Ngụy Đại Toàn, lại mang theo khế ước này tới một chuyến là được.”
Vốn tưởng rằng Dung Đình sẽ lại dùng lời lẽ đâm chọc nàng, ai ngờ nam nhân chỉ thoáng do dự liền gật đầu đồng ý.
Dung Đình ngoảnh mặt đi, những lời Lâm Sở Ngu nói ở Vị Dật Hiên trước đây đã thức tỉnh hắn.
Lúc trước hắn bám trụ ở Dung gia, chỉ để khiến trong lòng Dung Chính Huyên không thoải mái, nhưng lại chỉ là tốn công vô ích.
Bỏ mặc gia nghiệp to lớn của Lộ gia không lo, hắn đã có lỗi với Lộ lão, lại càng hợp tâm ý Ngọc thị, lúc này hắn mới hạ quyết tâm xuống Nam.
Nếu nha đầu này đã từng giúp hắn, hắn liền cũng giúp nàng một lần. Dung Đình liếc xéo nàng một cái, sau này nàng dù có chết ở Giang Nam, thì lại có can hệ gì tới Dung Đình hắn.
...
Chuyện của Hồ thị đã có tin tức, tảng đá lớn trong lòng Sở Ngu cũng liền rơi xuống.
Người Hoài gia như dẫm đúng nhịp mà tới, đợi đúng lúc Lâm gia bận rộn nhất qua đi, Hoài phu nhân kia mới dẫn theo Hoài Cảnh Dương đến.
Sở Ngu chưa từng gặp qua Hoài phu nhân, nhưng nghe tổ mẫu nói, Hoài Âm thị này là xuất thân thứ nữ, trên người không có tính tình kiêu ngạo kia, ngược lại rất ôn hòa, đối nhân xử thế cũng thân thiện.
Âm thị che miệng cười vài tiếng, trêu ghẹo: “Còn chưa qua cửa con đã bênh vực như vậy, lỡ qua cửa rồi thì còn thế nào nữa?”
Sở Ngu sửng sốt, vành tai ửng đỏ, nhưng lại không đáp lời.
Ngoại tổ mẫu chỉ tiện miệng nhắc đến Hoài gia tam công tử, quả thực có ý tứ kết thân như vậy, nhưng...
Bát tự còn chưa viết được một nét nào đâu.
Hoài Cảnh Dương cũng bị mẫu thân mình làm cho sắc mặt ửng đỏ, đáp lại cũng không phải, không đáp lại cũng không xong.
Âm thị thực ra vô cùng thích cô nương Sở Ngu này, thư lão thái thái gửi tới, khen cô nương này mọi thứ đều tốt, có thể làm lão thái thái thay đổi đủ cách để khen ngợi, bà đã sớm tò mò vô cùng.
Lại nhìn thấy bức họa kia, Âm thị há miệng liền cười không khép lại được.
Một cô nương xinh đẹp nhường này, quả thật xứng với nhi tử nhà bà!
Âm thị thấy hai người vẫn còn xa lạ, liền khuyến khích Hoài Cảnh Dương dẫn tiểu cô nương đi dạo bên ngoài một chút.
Sở Ngu hé miệng định lên tiếng từ chối, nhưng Hoài Cảnh Dương lại đồng ý trước nàng một bước, nàng đành phải thôi, thấp giọng phân phó Dao Trúc trông chừng Hồ thị, lúc này mới cùng Hoài Cảnh Dương ra cửa.
Xa cách hai năm, Giang Nam thay đổi thật sự quá lớn, Hoài Cảnh Dương dẫn nàng đến tửu lâu, trước đây vốn không có chỗ này.
Hoài Cảnh Dương đỏ mặt nói: “Đầu bếp tửu lâu này là người kinh thành, nấu mùi vị vô cùng chính tông, Sở muội muội về Giang Nam đã nhiều ngày, e là cũng ăn không quen đồ ăn Giang Nam phải không?”
Sở Ngu nhẹ nhàng gật đầu: “Đang lo không có đầu bếp nào nấu được đồ ăn ngon miệng đây, Hoài ca ca có tâm rồi.”
Gương mặt tuấn tú của Hoài Cảnh Dương lại đỏ bừng lên, Sở Ngu âm thầm cúi đầu cười.
Hoài tam công tử này thật ra rất tốt, là một người tâm tư trong sạch, không giống lắm với những công tử ca kiều quý kia.
Sở Ngu nghĩ như vậy, liền cảm thấy Hoài gia là một gia đình tốt, thành thật, huống hồ ngoại tổ mẫu còn nói, Hoài lão gia vừa thăng quan, Hoài gia qua mấy tháng nữa lại muốn dọn cả nhà lên kinh thành.
Như thế thì ở ngay dưới mí mắt ngoại tổ mẫu, nàng cũng sẽ không bị bắt nạt.
Ở một chỗ khác, Dung Đình từ trên gác đi xuống, đập thẳng vào mắt chính là gương mặt cười còn ngọt hơn cả mật của Lâm Sở Ngu.
Theo sau đó liền nghe thấy tiểu cô nương cất tiếng mềm nhẹ: “Đợi Hoài ca ca trở lại kinh thành, không cần ta chiêu đãi, ngoại tổ mẫu tất nhiên sẽ đích thân chiêu đãi.”
Hàng chân mày Dung Đình bất giác cau lại, Lộ Lâm bị chắn ở cửa cầu thang, tò mò nhìn theo ánh mắt Dung Đình.
Hắn “a” một tiếng: “Đây chẳng phải là Hoài tam công tử sao, công tử, lúc trước chính là hắn đi đón Sở cô nương.”
Dung Đình nhàn nhạt thu hồi tầm mắt: “Vậy sao?”
Hắn không nhìn thêm nữa, xoay người bước đi.
Lâm Sở Ngu lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục cùng Hoài Cảnh Dương nói chuyện kinh thành.
Kể từ ngày Sở Ngu cùng Hoài Cảnh Dương đi dạo bên ngoài một vòng trở về Lâm trạch, Âm thị lại càng dăm bữa nửa tháng liền chạy tới Lâm trạch.
Lại thường xuyên mang chút canh hay điểm tâm tới, Sở Ngu thực sự có chút ứng phó không nổi.
Lại thêm Lâm gia dạo gần đây xảy ra chuyện, mọi người đều biết đại cô nương nhà này đã hồi phủ, càng biết rõ chuyện làm ăn của Lâm gia hiện giờ, một nửa đều rơi vào trong tay Lâm Sở Ngu.
Hoài phu nhân lại vô cùng ân cần với vị đại cô nương này, mà Hoài gia lại chỉ còn mỗi Hoài tam công tử chưa thành thân, ý đồ này của Hoài phu nhân, kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra.
Lời này Lộ Lâm đã không chỉ một lần lải nhải bên tai Dung Đình, còn khen Hoài gia công tử kia phẩm hạnh tốt, gia thế trong sạch, Dung lão thái thái thật sự đã chọn cho Sở cô nương một vị phu quân tốt.
Đang nói chuyện, hạ nhân ngoài cửa ngập ngừng cất tiếng hỏi: “Công tử, Lâm cô nương kia tới rồi, nói là đến đưa sổ sách cho công tử, ngài gặp hay không gặp?”
Tam phòng Lâm gia và Lộ gia có qua lại làm ăn, nhưng chỉ là chút mối buôn bán cỏn con, đâu đáng để Dung Đình phải đích thân hỏi đến sổ sách.
Nhưng tâm tư này của Lâm Như, Lộ Lâm lại biết rất rõ.
Thật ra vị Lâm cô nương này điểm nào cũng khá tốt, tính tình ôn hòa, người tuy mọc lên không phải nghiêng nước nghiêng thành gì, nhưng dẫu sao cũng là tiểu gia bích ngọc.
Chỉ là có một người mẫu thân mang dáng vẻ con buôn, nhưng chuyện này cũng không trách nàng ta được, Lộ Lâm nhìn nàng ta còn thấy rất đáng thương.
Đúng lúc này, Văn ma ma bưng khay trái cây bước tới, nghe thấy lời hạ nhân, liền dặn dò: “Ngươi bảo Lâm cô nương ra sảnh ngoài chờ, công tử lát nữa sẽ ra.”
Dung Đình nghe vậy nhíu mày, tâm tư này của Văn ma ma hắn hiểu rõ, ngược lại cũng không nói lời cự tuyệt.
Lộ Lâm quay người lén cười, Văn ma ma này là người cũ của Lộ gia, ngày trước khi công tử chưa về kinh thành, vẫn còn ở Lộ gia, chính là do một tay Văn ma ma nuôi lớn.
Dung Đình đối với ai cũng lạnh nhạt, nhưng đối với Văn ma ma này lại hiếm khi tỏ ra cung kính.
Toàn bộ Lộ gia, cũng chỉ có Văn ma ma mới có thể nói được vài lời trước mặt Dung Đình.
Lâm Như ở sảnh ngoài đứng ngồi không yên, căng thẳng xoa tay mím môi, mãi đến khi Văn ma ma bước vào, nàng ta mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lâm Như cảm thấy bản thân và Lộ gia rất có duyên, dạo trước khi chọn vải vóc ở tiệm vải vừa lúc gặp được Văn ma ma, Lâm Như đã lựa giúp bà ấy hai xấp vải ưng ý, Văn ma ma vô cùng thích, liền thường ghé tới cửa hàng.
Văn ma ma có một nữ nhi trạc tuổi nàng, mấy hôm trước vừa mới gả đi, bên người đang lúc không có ai bầu bạn, qua lại thường xuyên cùng Lâm Như nên cũng tính là quen biết.
Về sau nàng ta mới biết Văn ma ma này lại là hạ nhân của Lộ gia, Lâm Như mập mờ bóng gió vài câu về tâm tư của mình với Dung Đình, Văn ma ma vui tới mức cười không khép miệng được, liền muốn tác hợp cho hai người.
Lâm Như thấy Dung Đình vẫn chưa tới, trong lòng lo sợ bất an: “Văn ma ma, có phải Dung công tử không muốn gặp ta không...... Vậy ta, vậy để hôm khác ta lại tới vậy.”
Văn ma ma vội vàng ấn người ngồi xuống, vội nói đỡ cho Dung Đình: “Công tử nhà chúng ta bận rộn chuyện làm ăn, tất nhiên sẽ chậm trễ một lát, cô nương cứ ngồi nghỉ một lát, ngài ấy sẽ tới ngay thôi, nhé?”
Lâm Như cắn cắn môi, gật đầu ngồi xuống lại.
Nhân lúc rảnh rỗi này, nàng ta dò hỏi một câu: “Ta, ta nghe nói, Dung công tử có rất nhiều thông phòng, không biết là có bao nhiêu người?”
Văn ma ma sửng sốt, dở khóc dở cười: “Đó đều là người bên ngoài đồn bậy, bên gối công tử nhà chúng ta, một bóng người cũng không có đâu!”
Lâm Như nhẹ nhõm hơn nhiều, cúi đầu nói: “Thật ra lần này ta tới, cũng là muốn thay biểu muội nhà ta bồi tội với công tử, lần trước muội ấy ăn nói lung tung, e là đã chọc công tử không vui.”
Chuyện của Lâm gia Văn ma ma cũng có nghe phong phanh: “Chính là vị cô nương từ kinh thành trở về kia sao? Nghe nói, nàng ta còn gọi công tử chúng ta một tiếng ca ca.”
Nhắc tới Lâm Sở Ngu, trong lòng Lâm Như liền không vui cho lắm, chỉ cắn răng gật đầu: “Sở Ngu ở trước mặt Dung công tử cũng không giữ quy củ, rất hay chọc người ta không vui.”
Văn ma ma chưa gặp qua Lâm Sở Ngu, đối với nàng cũng không thể nói là có thành kiến.
Chỉ là nghe nói cô nương kia rất giỏi buôn bán, mấy ngày nay đã sắp xếp tiệm vải Lâm gia đâu ra đấy.
Văn ma ma từ tận đáy lòng vốn không thích những cô nương mải lo buôn bán, mưu mô quá nhiều, tâm tư quá sâu, không tốt.
Qua một lúc lâu, Lâm Như thật sự ngồi không nổi nữa, Dung công tử hiển nhiên là không có ý muốn gặp nàng ta.
Nhưng Văn ma ma lại luôn miệng khuyên nhủ nàng ta, chừng nửa nén hương sau, Dung Đình mới không nhanh không chậm bước tới.
Văn ma ma vội vàng dâng nước trà, nhìn hai người này, càng nhìn càng ưng mắt.
Lâm Như là một cô nương vô cùng tốt, vóc dáng cũng đoan đoan chính chính, ăn nói nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, nhìn qua chính là kiểu hiền thê lương mẫu, nếu như thật sự có thể thành đôi với công tử, vậy thì không gì tốt bằng.
Nghĩ vậy, Văn ma ma liền nhanh nhẹn lui ra ngoài, không làm phiền hai người nói chuyện.
Văn ma ma vừa đi, Lâm Như căng thẳng đến mức lòng bàn tay túa mồ hôi. Nàng ta vân vê chặt hai tay vào nhau, cúi gằm mặt đến mắt cũng không dám ngước lên lấy một cái, nhưng chờ nửa ngày cũng không nghe thấy động tĩnh gì, Lâm Như thật sự nhịn không được, đành len lén ngẩng đầu liếc nhìn một cái.
Chỉ thấy nam tử ngồi ghế trên đang rũ mắt, chán nản lật xem cuốn sổ sách mà Lâm Như vừa mới đưa lên, dáng vẻ thờ ơ đó, căn bản không phải là đang xem thật.
Lâm Như cắn chặt răng, vừa sợ hãi lại vừa mừng thầm: “Cha ta bảo ta mang tới, nói đây là sổ sách ghi chép chi tiết việc nhập hàng giữa tiệm vải và Lộ gia trong hai tháng qua, công tử đối chiếu thử xem có sai sót gì không?”
Sắc mặt Dung Đình nhàn nhạt gấp cuốn sổ lại, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía người đang ngồi một bên.
Vừa liếc nhìn một cái, hắn bất giác thoáng nhướng mày.
Không hổ là biểu tỷ muội, nét mặt Lâm Như quả thật có chút giống tiểu nha đầu kia, chẳng qua vẫn còn kém một chút.
Khóe miệng hắn chậm rãi nở một nụ cười: “Ngươi muốn gả vào Lộ gia, gả cho ta sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
