Sở Ngu cũng sửng sốt, khí thế giương cung bạt kiếm vừa rồi nháy mắt liền tiêu tán, nàng vẫn không nhúc nhích quay lưng về phía Dung Đình mà đứng, hồi lâu sau mới chậm rãi xoay người lại.
Khó khăn nở một nụ cười, dịu dàng nói với nam nhân đang tựa vào lan can gỗ: “Đình ca ca tới khi nào vậy?”
Dung Đình cười như không cười cong môi: “Chỗ ca ca có nuôi một con tạng ngao, có muốn không?”
Khóe miệng Sở Ngu cứng đờ, xem ra là đã nghe thấy hết rồi.
Lâm Duyệt Nhi vừa bị Sở Ngu dọa cho ngây người, khi nghe thấy Dung Đình nói liền từ nức nở khẽ khàng chuyển thành khóc òa lên, che mắt nói: “Dung gia các người ức hiếp người, ta muốn đi cáo quan!”
Dứt lời, Lâm Duyệt Nhi quả thực có chút sợ Dung Đình, vừa khóc lóc vừa bỏ chạy.
Trong chốc lát, trên đình đài bỗng nhiên yên tĩnh trở lại.
Sở Ngu mím khóe môi, tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện mình vừa hù dọa Lâm Duyệt Nhi, chỉ hỏi: “Đình ca ca sao lại tới đây?”
Dung Đình không lên tiếng, nhìn gương mặt tiểu cô nương gầy đi một vòng, tự mình tìm một chỗ ngồi xuống, tựa vào lan can chạm hoa, vắt chéo chân nói: “Ta ở đây có tin tức của Hồ thị, có nghe hay không?”
Hàng lông mi mảnh dài của Sở Ngu khẽ động, chờ Dung Đình nói tiếp.
Nhưng nam nhân giống như muốn trêu chọc sự tò mò của nàng, lại ném hai quả táo ngọt vào miệng, sau đó liền không nói gì.
Sở Ngu: “...... Nghe.”
Dung Đình hài lòng cười: “Hồ thị, ở bên ngoài nuôi một nam nhân, nam nhân kia lại là kẻ trông cửa của Hồng Tụ uyển, chậc, vị di nương này của nhà muội ánh mắt cũng thật kém.”
Sở Ngu kinh ngạc, hồi lâu không tỉnh táo lại được.
Nàng tiến về phía Dung Đình hai bước: “Thật sao?”
Dung Đình nhướng mày, làm bộ muốn đứng dậy: “Không tin à, không tin thì ta đi đây.”
“Đình ca ca!” Sở Ngu vội vã giữ chặt lấy ống tay áo to rộng của nam nhân.
Tiểu cô nương cứ thế đứng trước mặt hắn, cản lại ánh nắng ban trưa, tạo thành một bóng râm che trên mặt Dung Đình.
Dung Đình híp mắt, liền nghe Sở Ngu nhíu mày hỏi: “Hồng Tụ uyển ở đâu?”
Nghe vậy, độ cong trên khóe môi nam nhân càng lớn hơn.
Hồng Tụ uyển ở Giang Nam, nhìn từ bên ngoài tường đỏ ngói xanh, vô cùng cổ kính, nếu không phải trước cửa có tốp năm tốp ba nữ tử đang chèo kéo khách, nơi này quả thật rất giống một chốn uống trà lý tưởng.
Sở Ngu ngẩng đầu nhìn bảng hiệu, mới hiểu ra, hóa ra Hồng Tụ uyển và Túy Xuân uyển chẳng khác gì nhau, lá gan của Hồ thị cũng thật đủ lớn, lại nuôi một gã trông cửa của nơi này ở bên ngoài.
Dung Đình hơi nghiêng người liếc nhìn tiểu cô nương một cái: “Tiền bạc Hồ thị bán mấy cái thôn trang, đều ném cả vào Hồng Tụ uyển này, hiện giờ bà ta chính là nhị đương gia của Hồng Tụ uyển.”
Dung Đình nói xong không khỏi cảm thấy buồn cười, vị di nương này của Lâm gia thèm tiền đến phát điên rồi, việc buôn bán gì cũng dám làm.
Sở Ngu hơi kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng lại, nam nhân bên cạnh đã nhấc chân đi về phía đối diện, cuối cùng hắn còn quay đầu lại: “Lâm Sở Ngu, ta chỉ giúp muội lần này, coi như trả lại muội một ân tình.”
Sở Ngu không biết Dung Đình nợ mình ân tình từ khi nào, nhưng bước chân nàng do dự, nửa phân cũng không xê dịch.
Giữa hàng mày Dung Đình ẩn hiện vẻ mất kiên nhẫn: “Không muốn nắm lấy nhược điểm của Hồ thị sao?”
Sở Ngu cắn cắn răng hàm, mím môi bám theo.
Nếu để ngoại tổ mẫu biết được nàng vào một nơi như thế này, không biết sẽ bị phạt ra sao.
Ai ngờ nàng vừa mới tới cửa, những nữ tử ăn mặc lả lơi kia liền kéo chặt Dung Đình, người nào cũng hận không thể rúc vào trong ngực hắn, quen thuộc gọi: “Ây da, Dung công tử tới rồi, hôm nay để Lan nhi hầu hạ ngài nhé?”
Sở Ngu run rẩy, bất động thanh sắc lùi lại một bước.
Dung Đình cười đẩy từng người như thể không có xương cốt trong ngực mình ra, những nữ tử kia lúc này mới nhìn rõ phía sau Dung Đình còn có một vị cô nương đang đứng.
Có người chua chát nói: “Dung công tử tới Hồng Tụ uyển, còn tự mang theo người hầu hạ, thật không phúc hậu.”
Trên mặt Sở Ngu che một lớp lụa mỏng, nên cũng không sợ bị người ta nhận ra, liền mặc kệ các nàng nói.
Ngược lại Dung Đình quay đầu nhìn một cái, không hề phủ nhận, chỉ dẫn người đi vào bên trong.
Dung Đình xem như là khách quen của Hồng Tụ uyển, từ lúc hắn vừa bước vào, Viên ma ma liền vội vã từ trên gác đi xuống, thân hình hơi mập mạp của người đàn bà vặn vẹo vòng eo không ra hình thù gì, khiến Sở Ngu nhìn mà trợn tròn mắt.
Viên ma ma kéo dài giọng nói: “Ây da, Dung công tử tới rồi, vẫn giữ chỗ cũ cho ngài nhé, hôm nay Tây Thúy trong người không khỏe, hay là đổi sang Minh Trúc cho ngài?”
Sở Ngu nghe vậy, giữa hàng mày không khỏi nhíu lại.
Dung Đình vẫn giữ nụ cười bất cần đời như cũ, lúc này nhìn Viên ma ma nói: “Hôm nay không cần người khác.”
Khóe miệng Viên ma ma cứng đờ, nhìn về phía cô nương mà Dung Đình mang theo, cũng không dám nói gì thêm: “Vậy, vậy vẫn để trống Thủy Tiên các cho ngài, vị cô nương này muốn gì, cứ việc nói cho ma ma.”
Sở Ngu không lên tiếng, Viên ma ma càng thêm cứng đờ, sai người dẫn hai vị lên lầu, rồi vội vàng đi chuẩn bị chút trái cây điểm tâm, đích thân mang lên.
Bà ta lại muốn nhìn thử xem, là người nào có thể khiến tay ăn chơi Dung Đình này mang tới Hồng Tụ uyển của bà, đến mức Tây Thúy cùng Minh Trúc ngày thường hắn thích nhất cũng chướng mắt không thèm.
Dung Đình nhướng mày, mỉm cười, lúc đang định lên tiếng đáp lời thì ngoài cửa vang lên một tiếng kẽo kẹt, Viên ma ma đẩy cửa bước vào.
Sở Ngu còn chưa kịp đeo lại khăn che mặt, khuôn mặt hoàn mỹ không tìm ra khuyết điểm kia đã đập thẳng vào mắt Viên ma ma.
Viên ma ma cứng đờ ngoài cửa, rất lâu sau mới bưng khay trà bước tới, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Sở Ngu, nhưng tiểu cô nương đã che mặt, có nhìn nữa cũng chẳng nhìn ra được manh mối gì.
Viên ma ma dọn trái cây lên, lại làm bộ làm kịch nói vài câu khách sáo liền muốn lui ra, ai ngờ Dung Đình chợt gọi bà ta lại, còn ném lên bàn một xấp ngân phiếu.
Viên ma ma ngẩn người, trên mặt không có nửa phần vui mừng, ngược lại còn có chút sợ hãi.
Dung Đình thu lại nụ cười, ngước mắt lên: “Nhị đương gia của Hồng Tụ uyển, chính là họ Hồ?”
Sở Ngu ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Viên ma ma.
Chỉ thấy sắc mặt Viên ma ma trắng bệch, lại ngậm miệng không nói, mụ run rẩy khóe miệng cười: “Dung công tử chẳng lẽ...... muốn bàn mối làm ăn với Hồng Tụ uyển chúng ta?”
“Không thể sao?”
Nghe vậy, Sở Ngu cũng sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Dung Đình.
Trên mặt nam nhân lại hiếm khi lộ vẻ nghiêm túc, hắn đẩy xấp ngân phiếu thật dày trên bàn về phía trước, đột nhiên sắc mặt thay đổi, lại trở về dáng vẻ bất cần đời.
“Bắt đầu từ hôm nay, nhị đương gia của Hồng Tụ uyển, mang họ Dung.”
Viên ma ma nói không động lòng là chuyện không thể nào, Dung Đình cai quản cả một mối làm ăn lớn của Lộ gia, gia sản của hắn, có thể so với Hồ thị còn hùng hậu hơn gấp nhiều lần.
Nếu như có Dung gia ở sau lưng chống đỡ, sau này Hồng Tụ uyển này của bà, còn có ai có thể tranh giành nổi?
Huống hồ Hồ thị kia hiện giờ tự thân khó bảo toàn, không chừng khi nào nghèo đến mức không có lấy một xu, còn phải dựa vào bà cứu tế ấy chứ.
Viên ma ma suy tính như vậy liền cắn chặt răng, trở về phòng lấy khế ước ký với Hồ thị giao cho Dung Đình, nhưng lại sợ đến lúc đó Hồ thị tới tìm mình gây phiền toái, nên cứ chần chừ lề mề hồi lâu.
Dung Đình ném một túi tiền lên bàn: “Tên hạ nhân gọi là Ngụy Đại Toàn kia, ta cũng mua luôn.”
Viên ma ma trợn mắt há hốc mồm, luôn cảm thấy sắp xảy ra chuyện lớn, nhưng nếu Dung công tử đã muốn làm chuyện lớn, bà có muốn ngăn cản cũng không có cái lá gan đó, chi bằng cứ nhận tiền, cái gì cũng đừng hỏi tới.
Viên ma ma là người hiểu chuyện, nhận tiền giao người, liền không hề để mắt tới chuyện của Thủy Tiên các nữa.
Sở Ngu đứng dậy liếc nhìn người đàn ông trung niên đang quỳ trên mặt đất: “Ngươi chính là, nam nhân mà Hồ thị nuôi?”
Ngụy Đại Toàn vốn chỉ là một gã trông cửa, vừa nghe nhắc đến Hồ thị, lại tưởng người của Lâm gia tìm tới cửa, hoảng sợ liền khai sạch, đem chuyện hắn cùng Hồ thị quen biết như thế nào, gian díu ra sao đều nói ra cặn kẽ.
Đợi hắn khai báo mọi chuyện rõ ràng xong, Lộ Lâm từ ngoài cửa bước vào, lấy một sợi dây thừng trói người lại rồi lôi ra ngoài.
Thoáng chốc, Thủy Tiên các đã hoàn toàn yên tĩnh.
Dung Đình khí định thần nhàn tựa vào một bên, lại rót hai ly rượu uống cạn: “Xong rồi chứ?”
Dưới lớp khăn che mặt, đôi môi đỏ mọng của Sở Ngu khẽ cắn lại, nhược điểm thì đã nắm được, nhưng làm thế nào để phơi bày ra ánh sáng đây?
Tuy nói người gian díu với nam nhân bên ngoài là Hồ thị, nhưng loại chuyện thế này, một nữ tử chưa xuất giá như nàng đứng ra mở lời, tóm lại là không hay.
Sở Ngu chậm rãi ngước mắt lên, chỉ để lộ ra đôi mắt sáng long lanh, giống như ngập nước, khiến Dung Đình nhìn mà bỗng chốc cứng đờ.
Hắn khẽ khép hờ hai mắt, chờ nha đầu này cất lời.
Chỉ nghe âm thanh mềm mại nhỏ nhẹ của tiểu cô nương truyền đến: “Ca ca.”
Dung Đình nghe nàng gọi như vậy, liền biết chắc chắn nàng có việc muốn nhờ vả.
“Thủy Tiên các này, là phòng của huynh nhỉ?”
Dung Đình nhướng mày, không ngờ nàng sẽ hỏi điều này, khóe môi hơi cong lên: “Sao thế, muội cũng muốn một phòng à?”
“......”
Sở Ngu lấy lại bình tĩnh, tiếp tục nói: “Ngoại tổ mẫu xa ở kinh thành, chắc chắn là không biết thanh danh của Đình ca ca ở Giang Nam đâu.”
Đôi mắt hơi xếch của Dung Đình khẽ nheo lại, giọng nói mang theo vẻ lạnh nhạt: “Muội nói thử xem, ca ca có thanh danh gì?”
Sở Ngu mím môi, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy nguy hiểm của nam nhân, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, chậm rãi phun ra ba chữ: “Tay ăn chơi.”
Không đợi Dung Đình lên tiếng, Sở Ngu khẽ rướn người về phía trước: “Đình ca ca lại giúp muội một lần nữa, muội sẽ giúp huynh giấu giếm, không nói cho ngoại tổ mẫu biết.”
Vốn dĩ đây chỉ là một chiếc bàn nhỏ, khi Sở Ngu nói chuyện lại rướn người về phía trước, Dung Đình thậm chí còn ngửi thấy được mùi hương trên người nàng.
Không phải mùi hương liệu nồng nặc trên người các nữ tử của Hồng Tụ uyển, mà giống như mùi hương sách vở, còn mang theo chút ngọt ngào.
Dung Đình chống đầu lưỡi lên hàm trên, yết hầu khẽ động.
Hắn cười nói: “Lâm Sở Ngu, ta mà sợ sao?”
Khóe môi Sở Ngu phẳng lại, có chút ảo não thu người về.
Nàng biết ngay mà, Dung Đình làm sao lại đi sợ lão thái thái chứ, nói không chừng hắn còn muốn cố ý cho Dung gia biết, để chọc tức chết bọn họ ấy chứ.
Trong phòng im lặng một hồi, bỗng nhiên Dung Đình co ngón tay gõ hai cái lên chiếc bàn nhỏ, Sở Ngu liền ngẩng đầu nhìn sang.
Khóe miệng nam nhân cong lên: “Tay ăn chơi sao?”
Sở Ngu cho rằng hắn muốn tính sổ, không muốn ở thời khắc mấu chốt này chọc hắn tức giận, liền ngoan ngoãn lắc đầu, trái lương tâm nói: “Muội nghe người bên ngoài nói vậy, nhưng Sở Ngu biết, Đình ca ca không phải là người như thế.”
Độ cong trên khóe miệng nam nhân càng lớn hơn, nụ cười đến mức làm trong lòng Sở Ngu hoảng hốt.
“Ai bảo không phải chứ?”
“......”
Bỗng nhiên, ngoài cửa truyền đến vài tiếng động nhỏ.
Tây Thúy bóp giọng nũng nịu nói: “Dung công tử, Thúy nhi có thể vào không?”
Không nghe thấy người bên trong đáp lời, Tây Thúy liền đánh bạo đẩy cửa ra, nhìn thấy Sở Ngu mang khăn lụa che mặt cũng không hề kinh ngạc chút nào, vừa rồi Viên ma ma đã nói, Dung Đình lần này tới, còn tự mình dẫn theo một vị cô nương.
“Công tử hôm nay, muốn nghe Thúy nhi hát khúc nào đây?” Tây Thúy mỉm cười, ôm tỳ bà quỳ ngồi sang một bên.
Mùi hương trên người Tây Thúy vô cùng nồng đậm, nhưng lại khác biệt so với những cô nương khác.
Sở Ngu nhíu mày, không đợi nàng kịp phản ứng, trước ngực đột nhiên truyền đến một cơn tê rần.
Khi Dung Đình nhìn sang, bỗng dưng khựng lại.
Chỉ nghe giọng nói của tiểu cô nương đều biến điệu, mang theo chút nức nở: “Khó chịu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)