Tám giờ bốn mươi phút sáng hôm sau, bên ngoài phòng họp lớn tầng 16 đã có không ít người đứng chờ.
Lâm Tri Vi giẫm trên đôi giày cao gót bước ra từ thang máy, trên tay cầm máy tính và tài liệu báo cáo đã được sắp xếp gọn gàng, lớp trang điểm trên mặt vẫn tinh xảo như mọi khi, chút mệt mỏi vì thiếu ngủ dưới mắt đã bị kem che khuyết điểm che đậy sạch sẽ.
Cô luôn biết rằng, càng vào những lúc binh hoang mã loạn, càng phải thu dọn bản thân cho thật tươm tất.
Bởi vì thế giới này chưa bao giờ đồng tình với những kẻ thảm hại.
“Tri Vi, bên này.”
Tô Mạn đứng cạnh cửa phòng họp, vẫy tay với cô, đợi cô đến gần liền lập tức kéo cô sang một bên, hạ thấp giọng: “Tối qua cậu ngủ lúc mấy giờ? Sắc mặt vẫn không tốt lắm.”
“Tầm hai giờ.”
Lâm Tri Vi đưa máy tính cho cô ấy cầm giúp một chút, cúi đầu lục tìm son môi trong túi xách, nhạt giọng nói: “Một giờ sáng khách hàng lại đổi yêu cầu một bản nữa, mình tiện tay sửa hết luôn.”
Tô Mạn nghe mà nhíu mày: “Bọn họ coi cậu là cái máy à?”
Lâm Tri Vi mỉm cười, không tiếp lời, chỉ soi điện thoại dặm lại chút son. Khuôn mặt trong ống kính vẫn thanh lãnh xinh đẹp, mày mắt sạch sẽ, khí tràng cũng vững vàng, chỉ là cảm xúc nơi đáy mắt bị đè nén rất sâu.
“Hứa tổng giám đâu?” Cô hỏi.
“Đến sớm rồi.” Tô Mạn hất cằm về phía trong phòng họp, “Vừa nãy còn đang nói chuyện với người của Văn phòng Tổng giám đốc, xem ra hôm nay tâm trạng rất tốt.”
Lâm Tri Vi nương theo tầm mắt của cô ấy nhìn sang.
Trong phòng họp đã ngồi được bảy tám phần. Hứa Dao mặc một bộ vest màu sâm panh cắt may gọn gàng, đang tựa lưng vào ghế thấp giọng trò chuyện với người bên cạnh, thỉnh thoảng ngước mắt lên, ánh nhìn lướt qua phía cô, khóe môi thậm chí còn mang theo một nụ cười như có như không.
Giống như đang chờ cô mắc lỗi.
Lâm Tri Vi thu hồi ánh mắt, đậy nắp son lại, bình tĩnh nói: “Cô ta đương nhiên là tâm trạng tốt rồi.”
Tô Mạn nhìn cô: “Cậu thực sự định lên báo cáo một mình sao?”
“Không phải tối qua cô ta đã đích thân thông báo rồi sao?” Lâm Tri Vi nhận lấy máy tính, “Hơn nữa, bây giờ nói không cũng muộn rồi.”
Tô Mạn há miệng, cuối cùng vẫn thở dài một hơi: “Vậy lát nữa cậu vững vàng một chút, đừng để bị cuốn theo nhịp điệu. Nếu có người cố tình gài bẫy cậu, cậu cứ nói chuyện bằng số liệu.”
“Mình biết rồi.”
Cô nói xong, đẩy cửa bước vào.
Phòng họp rất lớn, một mặt kính sát đất hướng thẳng ra đường chân trời của thành phố. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp kính hắt vào, cắt chiếc bàn dài sẫm màu thành những mảng sáng tối đan xen. Vị trí của Lâm Tri Vi ở hàng giữa hơi lùi về sau, không quá nổi bật, nhưng máy chiếu và laptop đã được kết nối sẵn từ trước, rõ ràng là thực sự để cô lên sân khấu.
Cô vừa ngồi xuống, đồng nghiệp bên Bộ phận Vận hành đã ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi: “Hôm nay thực sự là cô báo cáo à?”
“Ừ.”
Đối phương lộ ra một biểu cảm hơi phức tạp, giống như đồng tình, lại giống như đang thăm dò trước khi xem kịch vui.
“Nghe nói Phó Tổng mới rất khó đối phó, trước đây ở trụ sở chính đã từng làm mấy đợt điều chỉnh lớn, thủ đoạn cực kỳ cứng rắn. Hôm nay cô cẩn thận một chút nhé.”
Lâm Tri Vi gật đầu, không tiếp tục trò chuyện.
Vào những lúc thế này, thiện ý và sự quan tâm của tất cả mọi người đều rất có hạn. Bởi vì không ai biết lá bài tiếp theo có rơi trúng đầu mình hay không.
Tám giờ năm mươi lăm phút, người trong phòng họp cơ bản đã đến đông đủ.
Trợ lý Văn phòng Tổng giám đốc bước vào điều chỉnh lại thứ tự tài liệu một chút, thấp giọng nhắc nhở: “Các vị đợi một lát, vẫn còn một vị lãnh đạo chưa đến.”
Một câu nói, lập tức khiến bầu không khí vốn đã yên tĩnh càng thêm căng thẳng.
Tất cả mọi người đều biết, vị chưa đến này là ai.
Phó Tổng mới đến.
Cũng là sự tồn tại khiến người ta không dám coi thường nhất trong cuộc họp thường kỳ của ban lãnh đạo cấp cao hôm nay.
Lâm Tri Vi rũ mắt lật xem bản thảo báo cáo đã in ra, ép bản thân chốt lại logic một lần cuối. Tối qua cô đã liệt kê sẵn một bản tất cả những câu hỏi có thể bị hỏi đến, từ số liệu, ngân sách, tỷ lệ chuyển đổi, phương án bù đắp khủng hoảng truyền thông, thậm chí ngay cả phương án dự phòng cho kết quả tồi tệ nhất cũng đã chuẩn bị xong.
Không phải cô chưa từng đánh những trận chiến cam go.
Trận chiến hôm nay, cô cũng bắt buộc phải chống đỡ cho qua.
Nhưng không hiểu sao, càng đến gần chín giờ, sự bực dọc không nói nên lời trong ngực cô càng nặng nề.
Giống như sắp có chuyện gì đó xảy ra.
“Đến rồi.”
Không biết là ai thấp giọng nói một câu.
Giây tiếp theo, cửa phòng họp bị người ta đẩy ra từ bên ngoài.
Bàn tay đang cầm bút của Lâm Tri Vi, hơi khựng lại.
Người bước vào trước là người phụ trách Văn phòng Tổng giám đốc, vẻ mặt đối phương cẩn trọng hơn ngày thường, nghiêng người nhường chỗ ở cửa. Ngay sau đó, một bóng dáng cao ráo, thẳng tắp bước vào.
Vest đen, áo sơ mi trắng, cà vạt thắt không cẩu thả một chút nào, đường nét bờ vai gọn gàng, khí tràng lạnh lẽo đến mức gần như sắc bén.
Người đàn ông có đôi mắt sâu thẳm, sống mũi rất cao, đường nét góc nghiêng sạch sẽ đến mức gần như sắc lẹm. Bước chân anh không nhanh không chậm, khi đi ngang qua một bên chiếc bàn dài, gần như toàn bộ ánh mắt trong phòng họp đều đổ dồn vào anh.
Còn Lâm Tri Vi, cả người trong khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt đó, nhịp thở giống như bị thứ gì đó bóp nghẹt.
Mọi âm thanh bên tai đều lùi xa vào khoảnh khắc ấy.
Cô không nghe thấy trợ lý đang nói gì, cũng không nghe thấy tiếng bàn tán xì xào của đồng nghiệp bên cạnh, chỉ có thể nhìn thấy người đó từng bước từng bước đi tới, giống như xuyên qua khoảng thời gian năm năm đằng đẵng, không một dấu hiệu báo trước mà xông thẳng vào tầm mắt cô một lần nữa.
Chu Ký Minh.
Thực sự là Chu Ký Minh.
Tối qua cô rõ ràng đã đủ mệt rồi, căn bản không có tinh thần để nghĩ xem vị Phó Tổng mới đến rốt cuộc là ai. Cô càng không ngờ tới, thế giới này lại nhỏ bé đến mức độ này, nhỏ đến mức cô vất vả lắm mới đè nén được một người vào nơi sâu nhất của ký ức, chớp mắt một cái lại phải đối mặt với anh trong một hoàn cảnh như thế này.
Đầu ngón tay Lâm Tri Vi lạnh toát, ngay cả cây bút đang cầm cũng suýt tuột khỏi tay.
Cô tưởng rằng mình sẽ quên.
Ít nhất cũng sẽ quên được kha khá.
Nhưng hóa ra không phải.
Hóa ra con người thực sự sẽ vào khoảnh khắc nhìn thấy một người nào đó, mà lật tung tất cả những ký ức đã bị đè nén lên. Những khoảnh khắc rung động đến nóng rực thời niên thiếu, những đêm dài sau này cứ nhớ đến là lại thấy ngột ngạt, thậm chí ngay cả độ cong của nếp gấp ống tay áo khi anh đứng dưới cột đèn đường xách túi giúp cô, cô đều nhớ rõ mồn một.
Năm năm.
Anh trông có vẻ gần như không thay đổi, lại giống như chỗ nào cũng thay đổi rồi.
So với Chu Ký Minh vẫn còn mang theo vài phần thiếu niên khí của ngày trước, anh của bây giờ trưởng thành hơn, cũng lạnh lùng hơn. Sự ung dung và sắc bén đó, là do thời gian và vị trí từng chút từng chút mài giũa mà thành, gần như khiến người ta không dám dễ dàng lại gần.
Giống hệt như lời miêu tả mà cô nghe được tối qua:
Khó đối phó, mạnh mẽ, không nể nang ai.
Nhưng những điều này đều không phải là chí mạng nhất.
Chí mạng nhất là, khi anh ngước mắt quét qua phòng họp, ánh mắt đã dừng lại trên mặt cô một giây.
Chỉ vỏn vẹn một giây.
Nhạt nhẽo như chưa từng có chuyện gì xảy ra, giống như cô chẳng qua chỉ là một nhân viên bình thường không thể bình thường hơn trong căn phòng họp này.
Sau đó, anh bình tĩnh dời tầm mắt đi.
“Xin giới thiệu một chút.” Người phụ trách Văn phòng Tổng giám đốc lên tiếng, phá vỡ sự ngưng trệ trong phòng, “Vị này là Phó Tổng giám đốc mới được trụ sở chính bổ nhiệm, Chu tổng. Sau này sẽ chủ yếu phụ trách Bộ phận Thương hiệu, Bộ phận Thị trường và tích hợp nghiệp vụ mới.”
Trong phòng họp vang lên một tràng pháo tay lịch sự.
Lâm Tri Vi cũng giơ tay vỗ hai cái, nhưng lòng bàn tay lại lạnh ngắt không có cảm giác.
“Chào mọi người.” Chu Ký Minh đứng cạnh vị trí chủ tọa, giọng nói trầm thấp bình tĩnh, không lớn, nhưng đủ để áp đảo toàn trường, “Tôi là Chu Ký Minh.”
Giọng nói của anh vẫn như xưa.
Chỉ là trầm hơn trước, cũng nhạt hơn trước.
Lâm Tri Vi rũ mắt, nhìn chằm chằm vào xấp tài liệu trước mặt, ép bản thân không được nhìn anh nữa. Nhưng giác quan của con người đôi khi căn bản không nói đạo lý, cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của anh, cảm nhận được những động tĩnh nhỏ nhặt khi bóng dáng đó ngồi xuống, cảm nhận được áp lực vô hình đang căng lên trong không khí.
“Hôm nay là ngày đầu tiên tôi nhận việc, không làm mất thời gian của mọi người.” Chu Ký Minh lật mở tài liệu trong tay, giọng điệu công sự công hàm, “Cuộc họp thường kỳ diễn ra bình thường, tôi nghe báo cáo trước.”
Không có một câu dư thừa nào.
Quả nhiên là phong cách của anh.
Trợ lý Văn phòng Tổng giám đốc lập tức tiếp nối quy trình, mấy bộ phận phía trước báo cáo ngắn gọn theo thứ tự. Lâm Tri Vi ngồi tại chỗ, bề ngoài không nhìn ra điều gì bất thường, chỉ có cô tự biết, cô gần như đang dựa vào bản năng để duy trì sự trấn định.
Tô Mạn lặng lẽ gửi tin nhắn cho cô.
“Cậu không sao chứ?”
Lâm Tri Vi không trả lời.
Bây giờ cô căn bản không biết mình có được coi là không sao hay không.
Hôm qua cô còn đang nghĩ, vị Phó Tổng mới đến rốt cuộc sẽ là người như thế nào; hôm nay đáp án đã bày ra trước mắt cô, hoang đường như một trò đùa quá mức cố ý.
Nhưng trớ trêu thay, thứ giỏi làm người ta khó xử nhất trên đời này, chưa bao giờ là trò đùa, mà là hiện thực.
“Tiếp theo, xin mời Bộ phận Thương hiệu tiến hành báo cáo chuyên đề về dự án liên danh mùa xuân.”
Giọng của trợ lý vang lên.
Hứa Dao nghiêng mặt, vẻ mặt bình tĩnh nhìn cô, thậm chí còn làm một động tác “mời”.
Ánh mắt toàn trường một lần nữa tụ tập lại.
Lâm Tri Vi gập điện thoại lại, cầm máy tính và tài liệu, đứng dậy bước về phía màn hình máy chiếu.
Tiếng giày cao gót giẫm trên thảm rất nhẹ, nhưng mỗi bước đi của cô đều rất vững vàng.
Cô có thể hoảng, có thể rối, có thể thầm mắng một câu số phận thật biết trêu ngươi, nhưng cô không thể lùi bước vào lúc này.
Đặc biệt, không thể lùi bước trước mặt Chu Ký Minh.
Máy chiếu sáng lên, trang bìa đầu tiên hiện ra trên màn hình lớn.
Lâm Tri Vi đứng vững, khi ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải đôi mắt trầm tĩnh ở vị trí chủ tọa.
Chu Ký Minh ngồi ở phía trên cùng, đầu ngón tay nhẹ nhàng đè lên cây bút máy, thần sắc lạnh nhạt, ánh mắt nhìn cô không có nửa điểm cảm xúc dư thừa, giống như đang nhìn một người báo cáo bình thường không thể bình thường hơn.
Khoảnh khắc cô cất lời, giọng nói còn vững vàng hơn cô tưởng tượng.
Nửa phần đầu cô trình bày rất trôi chảy, bối cảnh dự án, nhịp độ quảng cáo, xu hướng chuyển đổi, các nút thắt vấn đề, từng vòng đan xen, logic rõ ràng, không có một câu thừa thãi. Những ánh mắt dò xét và coi thường như có như không trong phòng họp, cũng theo sự thể hiện ngày càng ổn định của cô mà dần dần thu lại.
Ngay cả Tô Mạn cũng lén thở phào nhẹ nhõm.
Cho đến khi cô lật đến trang đánh giá lại ngân sách sau khi khủng hoảng truyền thông lắng xuống ở đoạn giữa, người đàn ông trên ghế chủ tọa bỗng nhiên lên tiếng.
“Dừng một chút.”
Phòng họp trong nháy mắt chìm vào im lặng.
Lâm Tri Vi ngẩng đầu lên.
Chu Ký Minh tựa lưng vào ghế, cây bút máy trong tay gõ nhẹ xuống mặt bàn, tầm mắt rơi vào một dòng số liệu trên máy chiếu của cô, thần sắc vẫn bình tĩnh.
“Căn cứ của nhóm ngân sách bù đắp này là gì?”
Giọng anh không nặng, nhưng lại giống như một lưỡi dao mỏng, cắt chuẩn xác vào ngay giữa vấn đề.
Nhịp thở của Lâm Tri Vi khựng lại, lập tức trả lời: “Dựa trên dự đoán về tỷ lệ giữ chân người dùng ở tuần thứ hai và mô hình dòng tiền quay lại nền tảng, chúng tôi...”
“Dự đoán?” Chu Ký Minh ngước mắt, ngắt lời cô, “Cô Lâm, ngân sách không phải dùng để đánh cược xác suất.”
Toàn trường im lặng đến mức ngay cả tiếng lật giấy cũng ngừng bặt.
Hứa Dao hơi rũ mắt xuống, che giấu ý cười lướt qua trên khóe môi.
Lâm Tri Vi đứng trước máy chiếu, nhưng sống lưng lại càng thẳng tắp.
Cô biết, cửa ải khó khăn thực sự, bắt đầu từ câu nói này, mới chính thức ập đến.
Và điều khiến lồng ngực cô nặng trĩu hơn là:
Anh gọi cô là “Cô Lâm”.
Không phải Tri Vi.
Không phải Lâm Tri Vi.
Mà là cô Lâm xa lạ đến mức gần như không có dấu vết.
Hóa ra năm năm thực sự rất dài.
Dài đến mức anh ngay cả một chút tình cũ, cũng không chịu lưu lại trên mặt nổi.
“Chu tổng nói đúng.” Lâm Tri Vi ngước mắt nhìn anh, giọng điệu bình tĩnh, “Cho nên ở trang tiếp theo tôi đã đưa ra ba phương án chia nhỏ, anh có thể xem xong trước, rồi hẵng quyết định xem đây có phải là đang đánh cược hay không.”
Lời vừa dứt, bầu không khí trong phòng họp hơi biến đổi.
Không ai ngờ tới, Phó Tổng mới nhảy dù vừa mới phát nạn lần đầu tiên, Lâm Tri Vi lại dám trực diện bật lại.
Ngay cả Chu Ký Minh cũng nhìn cô một cái.
Ánh mắt đó rất ngắn, nhưng lại giống như cuối cùng cũng nghiêm túc hơn vài phần.
Lâm Tri Vi không né tránh.
Cô đón nhận ánh mắt của anh, đầu ngón tay nhấn nút lật trang, cả người giống như một cây cung đang căng đến cực hạn nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp.
Cô không biết tại sao Chu Ký Minh lại xuất hiện ở đây.
Cũng không biết cuộc trùng phùng này, rốt cuộc là sự tình cờ, hay là một sự khởi đầu tồi tệ hơn.
Nhưng ít nhất vào khoảnh khắc này, cô rất rõ ràng:
Cô tuyệt đối sẽ không để bản thân thua quá thảm hại.
Cho dù người ngồi đối diện, là Chu Ký Minh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



