Khi Tô Hương Thảo lấy chiếc áo bông chần hoa từ trong bọc ra, từ bên trong rơi ra một sợi dây chuyền bạc mảnh, giống hệt như sợi dây chuyền cô ấy thấy trong giấc mơ, chính là sợi dây chuyền mà cha nuôi của nguyên chủ đưa cho cô ấy trước khi qua đời. Về độ dài, hẳn là đeo trên cổ trẻ con. Tô Hương Thảo mở mặt dây chuyền hình trái tim, thấy mặt trong khắc chữ "Ninh." Có thể thấy nguyên chủ rất trân trọng sợi dây chuyền bạc này, ngay cả khi đến Vân Thành cách xa ngàn dặm, vẫn luôn mang theo bên mình, cất trong chiếc áo bông mới mà cô ấy yêu thích.
Tô Hương Thảo nghĩ, chuyện ly hôn hẳn không khó khăn gì. Dù sao thì bây giờ Cố Thanh Lâm mong mỏi nhất chẳng phải là ly hôn với vợ cả là cô sao. Đây quả thực là buồn ngủ gặp chiếu manh, về điểm này, cô và Cố Thanh Lâm lại có chung suy nghĩ.
Nguyên chủ mang đồ theo từ quê nhà, ngoài bọc đựng quần áo ra còn có một cái gùi, bên trong đựng không ít đồ, có lương khô ăn trên đường, còn có thịt xông khói tự làm, đây là món Cố Thanh Lâm thích ăn khi ở nhà. Cuối năm đội sản xuất giết lợn, mỗi nhà đều được chia một ít, nguyên chủ không nỡ ăn, toàn bộ đều để lại làm thịt xông khói, muốn mang đến cho Cố Thanh Lâm ăn. Có lẽ là chưa kịp đưa cho Cố Thanh Lâm, hoặc là khi đưa cho Cố Thanh Lâm, anh ta có chút chê bai nên không mang về, tóm lại, những miếng thịt xông khói này vẫn còn.
Hai ngày nay, mỗi khi Tiểu Ngư mang cơm từ nhà đến, đều tặng thêm cho Tô Hương Thảo một cái bánh bao hoặc bánh ngô gì đó, thức ăn trong hộp cơm cũng chia cho Tô Hương Thảo một nửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
