Nhưng Nghiêm Lẫm là người không thích cười, không giống Cố Thanh Lâm, gặp ai cũng cười ba phần. Nếu nói Cố Thanh Lâm cho người ta cảm giác như gió xuân ấm áp thì Nghiêm Lẫm lại luôn tạo ra khoảng cách, là người khó giao lưu với mọi người.
Nghiêm Lẫm và Cố Thanh Lâm tuy là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau nhưng trên người họ thực ra có nhiều điểm giống nhau, đều đẹp trai, đều có năng lực xuất sắc, đều còn trẻ đã trở thành sĩ quan cấp đoàn...
Chỉ có một điểm, Nghiêm Lẫm mãi mãi không thể vượt qua được Cố Thanh Lâm. Tất Tuyết nhìn bóng lưng Cố Thanh Lâm phía trước, khóe môi nở nụ cười.
*
Tô Hương Thảo ở trong nhà khách thị trấn ba ngày. Cố Thanh Lâm từ hôm kia đi rồi, vẫn chưa thấy xuất hiện trở lại.
Cô đã hạ sốt, do lúc sốt người đổ mồ hôi, cảm thấy hơi dính dớp không thoải mái nên cô đi ra vòi nước ở hành lang lấy một chậu nước, về phòng pha thêm chút nước nóng, lau người đơn giản, thay một bộ quần áo.
Nguyên chủ đến đây chỉ mang theo một cái bọc, bên trong đựng vài bộ quần áo mặc trong để thay và một chiếc áo bông chần hoa gấp gọn. Không giống như chiếc áo bông vải thô màu xanh mặc lúc rơi xuống nước, chiếc áo bông chần hoa này trông rất mới, ngay cả bông bên trong cũng dày hơn một chút. Theo những gì Tô Hương Thảo thấy được trong giấc mơ trải nghiệm của nguyên chủ, chiếc áo bông chần hoa này là của hồi môn khi cô ấy kết hôn, chỉ mặc một lần vào ngày cưới, sau đó vẫn không nỡ mặc. Lần này đến quân đội thăm thân, cô ấy nghĩ đến quân đội không thể mặc quá xuề xoà làm mất mặt Cố Thanh Lâm nên mới mang theo chiếc áo bông chần hoa này. Có thể là vì Cố Thanh Lâm đợi cô ấy đến nơi đã sắp xếp cho cô ấy ở nhà khách thị trấn, không đưa cô ấy về quân đội nên vẫn chưa có cơ hội mặc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)