Khoảnh khắc tiếp theo, nàng bị kéo vào một vòng tay lạnh lẽo.
Sở Hòa đợi một lúc lâu mà vẫn chẳng thấy có hành động nào đi quá giới hạn. Nàng lén hé mắt ra một khe hở, đập vào mắt là màu áo đỏ rực cùng những món đồ trang sức bằng bạc, cấn vào người hơi đau.
Hình như có gì đó không đúng.
Sở Hòa ngước mắt lên. Đường nét nơi cằm hắn tinh xảo tuyệt đẹp. Trên chiếc cổ thon dài trắng ngần, yết hầu nhô lên khẽ chuyển động.
Hắn gọi: "Sở Hòa."
"Hửm?"
"Ngươi thích kề cận da thịt với ta không?"
Sở Hòa im lặng một thoáng, rồi đáp: "Thích."
Hắn có vẻ như cảm thấy có chỗ nào đó không được tự nhiên, khẽ nghiêng đầu. Lọn tóc đuôi ngựa màu trắng khẽ đung đưa sau lưng, vẽ nên một độ cong đầy thanh xuân tươi đẹp.
Hắn lại gọi: "Sở Hòa."
Sở Hòa hơi mất kiên nhẫn: "Làm sao?"
"Chúng ta gần gũi thêm chút nữa đi."
Sở Hòa vừa mới thả lỏng được một lát, tức thì lại căng thẳng hẳn lên.
Chỉ thấy A Cửu kéo vạt áo ra, để lộ lồng ngực trắng bóc. Sở Hòa chê hắn quá gầy, nhưng đường nét cơ thể hắn lại rất đẹp, thuần túy là do cấu trúc khung xương quá hoàn mỹ, cộng cho hắn không ít điểm.
A Cửu ấn mặt Sở Hòa vào ngực mình.
Khoảnh khắc cảm nhận được da thịt hắn, nhịp thở của Sở Hòa bất giác nóng rực lên.
Hơi ngứa ngáy một chút.
Đuôi mắt A Cửu khẽ cong lên, cuối cùng cũng hài lòng được đôi chút, tâm trạng vô cùng tốt.
Sở Hòa đợi hết khắc này đến khắc khác, hắn chỉ ôm nàng thế thôi chứ không hề có động tác nào khác, cũng chẳng có vẻ gì là định làm thêm chuyện gì.
Rất lâu sau, nàng nghe thấy tiếng thiếu niên lầm bầm.
"Làm thế này thì Tiểu Bảo sẽ đến nhanh hơn nhỉ."
Sở Hòa: "..."
Nàng chợt dâng lên một cảm giác tội lỗi mãnh liệt.
Là do lúc trước bị nhốt dưới lòng đất nàng ăn nói lung tung, vậy mà lại lừa được một thiếu niên tốt đẹp tin sái cổ rằng chỉ ôm nhau như thế là chuyện của vợ chồng, gọi là kề cận da thịt, và chỉ cần ôm nhau thế này là có thể mang thai.
Lương tâm Sở Hòa cắn rứt khôn nguôi.
Nàng chật vật vã mồ hôi hột một hồi, khó khăn lắm mới trải xong chăn đệm. Nàng mệt mỏi quỳ gối trên chăn, dùng tay chống người, thở dốc một lúc lâu.
Thế nhưng khi vừa ngẩng đầu lên, thấy bộ dạng rảnh rỗi sinh nông nổi của A Cửu, cảm giác tội lỗi trong lòng tức khắc vơi đi quá nửa.
Sở Hòa mím môi, không chút khách khí nói: "Nghe cho rõ đây, lần này ta ngủ dưới đất, lần sau nếu có chuyện tương tự, thì đến lượt ngươi ngủ dưới đất đấy nhé!"
A Cửu hỏi lại: "Vì sao?"
Sở Hòa ngồi thẳng dậy, hai tay khoanh trước ngực, hất cằm đáp: "Bởi vì phải công bằng."
A Cửu hơi nghiêng đầu sang một bên. Suối tóc dài sạch sẽ óng ả chuẩn bị chạm đất thì Sở Hòa đã nhanh tay lẹ mắt đưa tay ra đỡ lấy mái tóc bạc mềm mại ấy. Xúc cảm nhẹ bẫng tựa như đang ôm trọn một vốc ánh trăng.
"Chúng ta là phu thê sắp cưới, tại sao lại không ngủ chung một giường?"
Sở Hòa giật nảy mình. Đến cả kề cận da thịt là gì hắn còn không biết, thế mà lại biết vợ chồng phải ngủ chung giường sao?
Cái này nghe không giống kiến thức cơ bản của hắn lắm!
"Ngươi... Sao ngươi biết phu thê phải ngủ chung giường?"
A Cửu đáp gọn lỏn: "Lúc giết người nhìn thấy."
Lúc còn nhỏ, dù bị ném vào khu rừng đầy độc khí hay hang rắn độc đi chăng nữa, luôn có kẻ lải nhải bên tai hắn rằng hắn là niềm hy vọng của Vu Cổ môn, nên hắn phải cố gắng vượt qua.
Có những lúc thấy phiền phức quá, nửa đêm hắn liền lẻn vào phòng của gã trưởng lão nói nhiều nhất.
Lúc đó, trưởng lão đã cởi hết y phục, ôm ấp một người phụ nữ. Hắn không hiểu bọn họ đang làm gì, cũng chẳng thấy có gì thú vị, bèn vung tay lấy đầu gã trưởng lão. Tiếng thét chói tai của người phụ nữ kia nghe còn thú vị hơn cảnh hai người họ ôm nhau nhiều.
Mãi đến cách đây không lâu, A Cửu mới biết cái việc bọn họ đang làm gọi là kề cận da thịt, và đó là việc chỉ có phu thê mới làm.
Bây giờ nhớ lại, cái cách bọn họ kề cận da thịt dường như không giống với kiểu của hắn và Sở Hòa.
Hắn mang máng nhớ rằng, người phụ nữ lúc đó hình như cũng cởi sạch y phục.
Ánh mắt A Cửu trượt xuống cổ Sở Hòa, men theo làn da trắng ngần mịn màng, bất giác dừng lại nơi vạt áo giao nhau.
Cảm giác thật kỳ lạ.
Hình như hắn thấy hơi nóng.
Nhưng rất nhanh, Sở Hòa đã cất lời, chặt đứt dòng suy nghĩ mông lung của hắn.
"Vậy chắc chắn phu thê mà ngươi thấy tình cảm không được tốt rồi. Phu thê tình cảm tốt đều ngủ riêng giường cả."
A Cửu chớp mắt một cái, mang theo vẻ hoang mang ngây thơ. Nhận thấy lại có một lọn tóc bạc nữa sắp quệt xuống đất, hắn đưa tay tóm lấy, đặt luôn vào tay Sở Hòa đang nâng đỡ tóc hắn.
"Phu thê tình cảm tốt đều ngủ riêng giường sao?"
"Đúng thế, phàm là phu thê đứng đắn có tình cảm tốt đều không dính chặt lấy nhau trên một chiếc giường đâu. Có câu nói gọi là 'Khoảng cách tạo nên cái đẹp'. Hai người ở sát nhau quá, cọ xát nhiều, mâu thuẫn cũng sẽ nhiều lên. Lấy ví dụ... lấy ví dụ như..."
A Cửu: "Ví dụ như?"
"Lỡ như ngươi ngủ ngáy, ta ngủ nghiến răng, vậy thì cả hai chúng ta đều sẽ không ngủ ngon được, đúng không nào?"
A Cửu chống cằm suy nghĩ một lúc, sau đó bừng tỉnh ngộ: "Thì ra là thế."
Sở Hòa quay mặt đi lau mồ hôi trán, cuối cùng cũng thành công lừa dối hắn trót lọt thêm một bận nữa.
Đêm khuya thanh vắng, không gian chìm vào tĩnh mịch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)