Mãi một lúc sau, hắn mới chậm rãi chớp chớp mắt, hàng mi dài khẽ rung. Tiểu thanh xà không biết từ đâu lại chui ra, quấn lấy cánh tay hắn.
Ngón tay A Cửu nhẹ nhàng vuốt ve tiểu thanh xà, miệng lầm bầm: "Ngươi cũng đói rồi à? Ừ... Ngươi muốn ăn thịt."
Tiểu thanh xà không biết nói tiếng người, hắn lại làm ra vẻ như đang thật sự giao tiếp với nó, không hề kiêng dè.
"Không được, không thể ăn Sở Hòa."
A Cửu liếc mắt sang, giọng điệu thâm trầm: "Ngươi nói cái gì cơ? Ngồi xa quá, nghe không rõ đâu."
Sở Hòa biết ý, kéo ghế xích lại gần, ngồi sát bên cạnh hắn. Nàng nở nụ cười nịnh nọt, ôm lấy cánh tay hắn, đôi mắt đen nhánh lấp lánh ý cười.
"A Cửu, ta bảo là ngày mai mua cho ngươi hai xâu kẹo hồ lô đấy."
A Cửu hơi vểnh cằm lên, ngồi thẳng thớm ngay ngắn: "Thôi được rồi, nếu ngươi cứ nằng nặc đòi mời ta ăn, ta cũng đành chịu vậy."
Sở Hòa thầm mắng một câu trong bụng: "Giả bộ."
Tiểu nhị dọn đồ ăn lên, sắc hương vị đều trọn vẹn.
Miệng Sở Hòa đã nhạt thếch. Khó khăn lắm mới được thấy món ăn tử tế bình thường, nàng thèm đến mức muốn ăn như rồng cuốn hổ vồ. Nhưng dù sao cũng phải giữ hình tượng thục nữ, đành phải cố nhai kỹ nuốt chậm.
Thế nhưng bên cạnh thỉnh thoảng lại vang lên tiếng gặm xương rôm rốp, nghe vô cùng chói tai.
Sở Hòa hết sức chịu đựng, quay đầu nhìn sang: "A Cửu."
Thiếu niên đang ngậm nửa khúc xương chưa gặm xong. Lúc rủ mắt nhìn nàng, ánh mắt ngập tràn vẻ ngây thơ vô tội.
Sở Hòa bỗng có cảm giác, hắn trông hệt như một con cún bự lông trắng vậy.
Nói cho cùng, cũng là nàng dụ dỗ hắn ra khỏi Miêu Cương. Hơn nữa, việc hắn suýt chết thảm như vậy trước đó, một phần cũng là do nàng.
Cứ coi như là nàng nợ hắn vậy.
Sở Hòa định dùng đũa gắp khúc xương đang ngậm trong miệng hắn ra.
Nhưng hắn cắn chặt quá, nàng không làm được.
Sở Hòa nghiêm mặt: "Không được gặm xương, chỉ có cún con mới gặm xương thôi."
A Cửu đảo mắt, nhả miếng xương ra.
Sở Hòa ghét bỏ gắp miếng xương vứt sang một bên, rồi gắp một miếng thịt gà đã lọc xương bỏ vào bát hắn: "Ăn thịt tử tế đi, có thế mới có da có thịt được."
"Ngươi gầy quá, đàn ông Trung Nguyên mà ốm nhom thế này không ai thích đâu."
"Thêm nữa, có chút da thịt mới khó sinh bệnh. Trên đường đi chúng ta còn đỡ tốn được khối tiền thuốc men."
"Nhưng chắc chắn tiền của chúng ta không đủ dùng rồi, phải nghĩ cách kiếm thêm chút tiền mới được."
...
Nàng càm ràm không ngớt. Cứ nói xong một câu lại gắp thêm một miếng thịt lọc xương vào bát hắn. Bát canh thịt viên tươi ngon, đa phần những viên thịt đều yên vị trong bát hắn.
Nói đến phần sau, Sở Hòa thực sự nghiêm túc vạch ra kế hoạch cho bước tiếp theo.
Nàng một tay chống cằm, tay kia gần như theo thói quen cứ gắp thịt bỏ vào bát hắn, miệng lẩm bẩm không ngừng.
Thiếu niên rủ mắt nhìn đăm đăm đỉnh đầu đen nhánh của nàng. Hàng lông mi in bóng râm tinh tế lên gò má tái nhợt. Đôi con ngươi mang sắc màu diễm lệ mà thiên về tông lạnh, dưới ánh nến chập chờn, dường như dần nhuốm chút sắc màu ấm áp, lấp lánh rạng rỡ.
Nhân lúc cơn gió đêm ngoài cửa sổ cuốn tung một lọn tóc đen của nàng lướt qua ngón tay hắn, những ngón tay gầy gò thon dài tựa như con rắn lạnh lẽo trườn tới, men theo ngọn tóc từ từ luồn lên trên. Những ngón tay quấn quýt lấy lọn tóc đen, tỉ mỉ vuốt ve.
"Cho nên, ăn xong bữa ngon này, sắp tới chúng ta phải thắt lưng buộc bụng đấy!"
Kết thúc bài ca lải nhải, Sở Hòa ngẩng mặt lên thông báo kết luận nàng vừa rút ra. Nào ngờ chưa kịp phản ứng, nàng đã đâm sầm vào đôi mắt đỏ rực điểm xuyết những vì sao lấp lánh kia. Nhịp thở bỗng chốc như chậm lại nửa nhịp.
Ngón tay thiếu niên vấn vít quanh lọn tóc nàng, sắc trắng và đen đan xen vào nhau, không còn ranh giới phân biệt.
"Sở Hòa." Trên khuôn mặt mỹ lệ tuyệt trần kia nở một nụ cười tuyệt đẹp, tựa như con diễm quỷ câu hồn đoạt phách. Thế nhưng ánh mắt lại trong sáng thơ ngây hệt như một đứa trẻ.
Hắn nói: "Ta muốn làm chuyện phu thê với ngươi, ngươi đồng ý không?"
A Cửu không hiểu thế nào là hàm súc, chỉ biết bộc lộ trần trụi những khao khát từ tận đáy lòng ra ngoài mà chẳng buồn che giấu. Sự thẳng thắn này ngược lại khiến hắn có vẻ phóng khoáng tự nhiên.
Thế nhưng, là một người không quen với sự trần trụi nhường ấy, đầu óc Sở Hòa nhất thời trở nên trống rỗng.
Không nhận được câu trả lời, ngón tay đang quấn lấy lọn tóc đen của nàng hơi siết lại: "Sở Hòa, ngươi không nghe ta nói gì sao?"
Hắn ngây thơ cho rằng Sở Hòa không nghe thấy câu hỏi của mình nên mới không phản ứng, chứ không nghĩ rằng nàng bị câu hỏi của hắn làm cho sét đánh ngang tai.
Sở Hòa căng thẳng nuốt nước bọt cái ực: "Ta nghe thấy rồi."
"Vậy ngươi có muốn làm chuyện phu thê với ta không?"
Sở Hòa: "Nếu ta nói không muốn, ngươi sẽ mất hứng sao?"
A Cửu ngẫm nghĩ một chút: "Có lẽ là sẽ thế."
Sở Hòa dở khóc dở cười.
"Ngươi nói trước kia chúng ta đã từng làm rồi, sao bây giờ lại không muốn làm với ta nữa?" Hắn hỏi một cách ngây thơ, vẫn nhớ như in cái câu chuyện ma quỷ bịa đặt rằng bọn họ là cặp vị hôn phu thê cùng nhau bỏ trốn kia.
Sở Hòa chỉ hận không thể tự tát mình hai cái, nhưng lại sợ chọc cho A Cửu nghi ngờ. Lỡ hắn mà tính sổ chuyện cũ, với mấy thủ đoạn giết người của hắn, nàng có đắp bao nhiêu cái mạng cũng chẳng gánh nổi.
Sự trong trắng quan trọng, hay cái mạng nhỏ này quan trọng hơn?
Sở Hòa không do dự chọn vế sau.
Nàng nhắm nghiền mắt lại, rồi mở bừng ra, vẻ mặt như thể đang bước lên pháp trường, lại tựa như tráng sĩ tráng sĩ chặt tay, liều mạng nói: "Ta đương nhiên là muốn rồi."
Mắt A Cửu sáng rực lên.
Sở Hòa thì mặt xám như tro tàn. Nàng nhắm mắt lại, nói: "Tới đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)