Giản Thành Hi khẽ nhíu mày. Nhưng xuất phát từ lễ phép vẫn gật đầu với hai người bọn họ xem như chào hỏi.
A Hổ đi tới, ỷ vào chiều cao của mình nên nó từ trên cao nhìn xuống Lệ Trầm, sắc mặt không hề thân thiện.
“Thành Hi, cậu cũng đưa con đi học à?” Ba của A Hổ nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt khinh miệt: “Chân Lệ Trầm nhà cậu đã bình thường lại chưa? Đi đứng cũng không xong mà cũng có thể đi học sao?"
Lệ Trầm đứng bên cạnh Giản Thành Hi.
So với A Hổ cao lớn khỏe mạnh, Lệ Trầm ba tuổi tuy gầy yếu nhưng sống lưng thẳng tắp, khí chất ưu tú, không hề thua kém một chút nào.
Giản Thành Hi nắm tay Lệ Trầm, không hề tức giận mà lại cười: “A Hổ nhà anh lớn tuổi như vậy mà không phải cũng được nhà trường cho vào học sao?"
Vẻ mặt của ba A Hổ thay đổi: “Ý cậu là gì?”
“ Ý của anh sao thì ý của tôi như vậy đó” Giản Thành Hi nhìn ba của A Hổ không hề sợ hãi, trên khuôn mặt thanh tú của cậu không trang điểm, nhưng lại có vẻ xinh đẹp thoát tục của tộc Tinh Linh: “Đều như nhau đó thôi”.
Ba A Hổ tức giận trừng mắt nhìn Giản Thành Hi, nhưng đây là cổng trường, hắn không thể làm gì, chỉ có thể cười gằn, giận dữ nói: “Cậu đúng là miệng lưỡi dẻo quẹo mà, trước kia tôi không nhìn ra cậu ngoại trừ có bản lĩnh quyến rũ đàn ông khắp nơi, còn mồm mép như vậy.”
Giản Thành Hi cười tủm tỉm nói: "Quá khen, so với anh thì kém xa. "
Ba A Hổ tức giận đến nghẹt thở: “Cậu!!”
Người vây xem trước cổng trường càng ngày càng nhiều, chủ yếu là vì dung mạo của Giản Thành Hi thật sự rất chói mắt, tuy rằng cậu mặc quần áo cũ kỹ nhưng ở thành ngầm này, khuôn mặt kia vẫn là xinh đẹp quá mức, khiến người ta muốn dừng chân thưởng thức.
Ba của A Hổ không chịu được mất mặt, chỉ có thể hậm hực chịu đựng, hung hăng trừng mắt nhìn cậu, nhỏ giọng: “Cậu chờ đó cho tôi."
Giản Thành Hi chẳng buồn quan tâm.
Chờ bọn A Hổ đi rồi, Giản Thành Hi mới mang theo hai đứa nhỏ đi đến.
Phụ huynh đều chỉ có thể đưa con đến cổng trường, đoạn đường còn lại đều phải dựa vào các bé tự đi. Trước kia cậu chưa từng làm cha mẹ, chỉ là nhìn những phụ huynh khác đưa con đến trường mẫu giáo lúc đi sẽ khóc, cậu cảm thấy cái đó thật không cần thiết, tan học thì bọn nhỏ sẽ về, có cái gì đáng để khóc đâu. Hiện tại mình cũng làm ba rồi, nhìn hai đứa con nhỏ trước mặt, trước kia mỗi ngày đều ở bên nhau, giờ tự nhiên đưa con đi cả ngày không gặp, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy có chút buồn.
Giản Thành Hi giúp Lệ Toái Toái thắt chặt chiếc nơ trên tóc một chút.
Sau đó lại giúp Lệ Trầm chỉnh lại cúc áo.
“Ở trường phải hòa đồng với các bạn cùng lớp, phải nghe lời cô giáo.” Giản Thành Hi nắm đôi tay lạnh lẽo của Lệ Trầm, cẩn thận dặn dò: “Nếu có bạn học bắt nạt con, thì nhất định phải tìm cô giáo, nhất định phải nói cho ba biết không?”
Lệ Trầm nhìn cậu, không nói gì.
Hốc mắt Giản Thành Hi đỏ lên, cậu ôm đứa bé luôn trầm mặc ít nói vào lòng, nhẹ giọng nói: “Tan học ba sẽ đến đón các con.”
Ánh mắt Lệ Trầm thay đổi, bé và Lệ Toái Toái được Giản Thành Hi ôm, tự nhiên có thể nhận thấy được tâm tình ba không hề bình tĩnh, thậm chí còn có chút run rẩy, đây cũng là lần đầu tiên, hai bé cảm nhận được ba đang không nỡ.
Ba không nỡ để bọn chúng đi học.
Đây là một loại tình cảm chưa bao giờ có.
Dù sao trước kia ba rất ghét bỏ bọn chúng, ước gì bọn chúng không được sinh ra, như vậy thì có thể sớm đi theo tình nhân rồi.
Không chỉ một lần, bọn chúng trốn ở cửa, nghe ba oán trời trách đất nói mình mang theo hai bình xăng.
*Ý là vật cản á .
Vô số lần, bọn họ đều thấy được sự lạnh lùng trong mắt ba, lạnh lùng đến mức hận không thể khiến bọn chúng biến mất, không bao giờ gặp lại.
"Ba."
Lệ Trầm nâng bàn tay nhỏ bé có chút gầy yếu lên, ngón tay của bé giúp Giản Thành Hi lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt, giọng nói của trẻ con là thẳng thắn không vòng vo nhất, bé nói: “Ba bị ba của A Hổ dọa khóc sao?
"..."
Giản Thành Hi có chút mất mặt nói: “Làm gì có, ba làm sao có thể sợ anh ta được chứ. “
Lệ Trầm nói: “Nhưng ông ta cao hơn ba."
Giản Thành Hi dừng lại.
Lệ Toái Toái ở bên cạnh tiến lại gần nói: “Giọng của ông ta cũng to hơn ba nữa!”
"..."
Giản Thành Hi bị hai đứa nhỏ đâm tới đâm lui, bầu không khí buồn bã, không nỡ đã hoàn toàn biến mất, cậu đẩy đẩy hai tiểu ma vương vào trong nói: “Mau đi học đi, chiều cao và giọng của ba cũng đủ giải quyết hai đứa rồi.”
*
Sau khi đưa hai đứa nhỏ đến trường, Giản Thành Hi trở về nhà.
Đợt trái cây trước đó đã bán hết, tuy rằng bán trái cây có vị ngọt kiếm được tiền nhiều hơn loại bình thường, tiền vốn cũng thu hồi lại nhanh nhưng mà nhược điểm cũng cực kỳ rõ ràng, chu kỳ trưởng thành của loại cây này thật sự là quá chậm. Hiện tại hai đứa nhỏ chính là thời kì phát triển, nếu chỉ trông cậy vào cây này, khẳng định là dựa vào không được bao lâu.
Giản Thành Hi nhìn vườn cây ăn quả, trong lòng có chút lo lắng: “Làm sao bây giờ."
Hệ thống nói: [Thực vật có thể ăn được trên hành tinh này quá ít. 】
Giản Thành Hi gật gật đầu.
Trên đường trở về, tâm trạng cậu rất tệ.
Hệ thống hỏi: 【Ký chủ, tâm tình không tốt sao?】
“Ta muốn trị chân cho Tiểu Trầm.” Giản Thành Hi lục lọi ngăn tủ trong nhà: “Tiểu Trầm đã uống thuốc bác sĩ kê toa cả tháng nay, nhưng chân của nó vẫn không có tiến triển gì. Nó còn nhỏ, ta không muốn nó cả đời không thể đi lại hay chạy nhảy như đứa nhỏ bình thường. Nếu như không phải vì chăm sóc em gái, vì hái trái cây, tiểu Trầm cũng sẽ không bị tật ở chân như vậy. “
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



