Lúc Giản Thành Hi tiễn người khách hàng cuối cùng đi, những quầy hàng chung quanh còn có hơn phân nửa trái cây chưa bán hết. Thậm chí khách trước khi đi còn nói:
“Lần sau để lại cho tôi nhiều hơn một chút
“Quả này thật ngọt.”
“Sau này tôi sẽ tới tiếp.”
Giản Thành Hi không ngờ tới có thể làm ăn tốt như vậy. Hôm nay cậu kiếm được mười tinh tệ, không chỉ thu hồi được tiền vốn, còn có thể mua đồ ăn ngon cho hai đứa nhỏ cho nên cậu đặc biệt vui vẻ, vừa thu sạp vừa nói với người phụ nữ bên cạnh: “Chào dì, cháu về trước đây.”
Người phụ nữ này chính là người ngày hôm qua nói chuyện phiếm cùng Giản Thành Hi, lúc này đối phương cũng không lên tiếng, chỉ trừng mắt nhìn cậu một cái.
Giản Thành Hi do dự một chút, từ trong giỏ lấy ra quả trái cây cuối cùng vốn là định giữ lại cho bản thân ăn, đưa cho dì: “Dì, cám ơn dì hôm qua đã nói chuyện về quân đội với cháu, quả này rất ngọt, dì mang về cho đứa nhỏ trong nhà ăn thử.”
Người phụ nữ ngẩn người, không nghĩ tới Giản Thành Hi còn có thể nghĩ đến bà.
Đều là cùng nhau ra ngoài làm ăn, Giản Thành Hi làm ăn tốt, những người còn lại bán không đắt bằng, tự nhiên trong lòng sẽ khó chịu. Nhưng Giản Thành Hi làm người hào phóng lại nhiệt tình, ngược lại làm bà có vẻ bụng dạ hẹp hòi.
Người phụ nữ liền nhận lấy: “Cảm ơn."
Giản Thành Hi cười cười chuẩn bị trở về.
Người phụ nữ mở miệng nói: “Thành Hi à, sao con nhà cậu không đi cùng?"
“Chân Tiểu Trầm còn đang bị thương, không tiện đi lại, nên Toái Toái phải ở nhà chăm sóc anh trai.” Giản Thành Hi xách giỏ lên nói: “Thật ra để hai đứa nhỏ ở nhà cháu cũng không yên tâm, bây giờ cháu phải trở về xem hai đứa.”
Người phụ nữ nghe xong trong lòng có chút cảm động.
Dù gia đình bà cũng không được sung túc nhưng ít nhất chồng bà vẫn ở đây và các con đều khỏe mạnh.
Chồng của Giản Thành Hi sống chết không rõ, con cái lại tàn tật, một mình nuôi sống gia đình thật không dễ dàng.
Người phụ nữ chủ động nói: “Thành Hi à, con nhà cậu bây giờ cũng đã ba tuổi, là tuổi có thể đi học rồi đó, cậu có thể cân nhắc đưa bọn nhỏ đến trường.”
Giản Thành Hi bắt đầu thấy hứng thú: “Có thể đi học sao?”
Người phụ nữ thở dài, cuối cùng cũng tìm được một chủ đề mà mình am hiểu: “Đương nhiên rồi. Chuyện này cậu không biết?”
Giản Thành Hi cùng người phụ nữ trò chuyện một hồi, lấy được rất nhiều thông tin có ích.
Lúc trước vừa mới xuyên tới thế giới này, cậu bận rộn bên ngoài, trong nhà ăn uống cái gì cũng thiếu, có thể sinh tồn cũng đã không dễ dàng, cho nên tới bây giờ cậu cũng không nghĩ tới những chuyện khác. Hiện giờ mọi thứ đã chậm rãi ổn định, đã đến lúc cho hai đứa nhỏ đi học, dù sao nghèo cái gì cũng không thể nghèo học thức được.
Sau khi về đến nhà, Giản Thành Hi bắt đầu bắt tay vào chuyện đăng ký học cho hai đứa nhỏ.
Có tiền cái gì cũng đơn giản, trường học ở thành phố ngầm không có quy định gì, nộp tiền là có thể học.
Bây giờ đã là suối mùa thu thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, vừa hay có thể mặc quần áo mùa đông mới. Ở thế giới kia cậu rất nghèo, đi học luôn mặc đồ cũ rách, cho dù không có ai cười nhạo, cũng khó tránh khỏi có chút tâm lý tự ti. Hiện tại cậu đã có con, đương nhiên không muốn con mình phải chịu đựng điều tương tự.
Giản Thành Hi mặc áo bông nhỏ màu hồng nhạt cho Toái Toái, mỉm cười nói: “Toái Toái, sắp đi học rồi, con có vui không?”
Lệ Toái Toái trả lời: “Không vui.”
Giản Thành Hi nghi hoặc hỏi: “Vì sao?"
“Bởi vì... Đi học thì không được cùng ba lên núi hái trái cây. “Khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Lệ Toái Toái rất nghiêm túc: “Cho nên không thích."
Giản Thành Hi ngẩn người, nhìn về phía Lệ Trầm: “Tiểu Trầm thì sao?"
Lệ Trầm ngồi ở một bên, cậu bé mặc áo bông màu xanh đậm, gương mặt thanh tú sạch sẽ lại có chút quý phái, trả lời: “Không thích."
Giản Thành Hi hỏi: “Sao vậy?”
Lệ Trầm trả lời ngắn gọn: “Lãng phí thời gian.”
Giản Thành Hi có chút tức giận.
Cậu là con nhà nghèo, đương nhiên biết tầm quan trọng của việc học, hai đứa còn nhỏ nên chưa hiểu, sau này sẽ biết nếu không được học hành, mù chữ sẽ phải chịu bao nhiêu khó khăn.
Giản Thành Hi kéo đứa nhỏ, nhìn bé nghiêm túc nói: “Hái trái cây thì hái lúc nào cũng được, nhưng mà bắt buộc phải đi học. Chỉ có ở trường các con mới có thể học được kiến thức, mới có tương lai, mới có thể thực hiện ước mơ của mình.”
Lệ Toái Toái ngẩn người, không hiểu những gì là có tương lai. Nhưng mà có chữ bé hiểu, mở miệng nói: “Đi học là có thể hoàn thành ước mơ sao?"
Giản Thành Hi gật gật đầu, trẻ nhỏ dễ dạy, mỉm cười: “Đúng vậy, chỉ cần chăm chỉ học tập thì những ước mơ của con đều sẽ thành hiện thực!"
Gương mặt Lệ Toái Toái hiện lên một nụ cười, giọng nói trẻ con tràn đầy ngây thơ: “Hay quá, trường học sẽ dạy ma pháp sao? Toái Toái muốn trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ có thể chế tạo ra quả táo độc và độc dược!"
Lệ Trầm cúi đầu nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Trường học sẽ dạy cách chế tạo cơ giáp, dạy chiến thuật phá hủy Thành ngầm sao?"
Hai đứa nhỏ sau khi hỏi xong đều tràn đầy chờ mong nhìn cậu.
Đồng thanh hỏi: “Được không baba?"
Giản Thành Hi: "..."
Chỉ là một giáo viên mà thôi, các con đừng có mà ép chết người ta.
Quá sức tàn nhẫn, tàn nhẫn thực sự.
Giản Thành Hi đang cùng các con điền đơn thì có một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Ầy, đã lâu không gặp!”
Cả A Hổ và ba nó đều cao to, bước chân của bọn họ vang dội, thậm chí cử động cũng gây ra tiếng động lớn, A Hổ năm nay mười tuổi, dáng người cao gấp đôi so với Lệ Toái Toái và Lệ Trầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)