Thành phố Giang có tổng cộng sáu cửa hàng bách hóa, trong đó cửa hàng lớn nhất có tới ba tầng. Hàng hóa từ những thứ nhỏ như khăn mặt, xà phòng, giày dép, vải vóc cho đến những thứ lớn như đồng hồ, xe đạp, máy khâu, máy thu thanh, có thể nói là rất đầy đủ vào thời đại này, chỉ có điều hầu hết đều phải dùng phiếu mới mua được.
"Ừ. Đây là bạn chị, Tiểu Hạ, sắp kết hôn rồi, muốn may hai bộ đồ."
"Vậy thì phải mua loại tốt rồi." Người bán hàng lấy ra mấy tấm vải từ dưới cùng của quầy: "Đều là hàng mới về, chắc chắn là bền và khó sờn."
Những người bán hàng này bán đồ không chỉ dựa vào khách hàng, mà còn dựa vào tâm trạng, hàng tốt thường không bày ra mặt tiền.
Hai quả trứng của Hạ Thược đúng là cho đúng người, không cần sờ cũng có thể thấy mấy tấm vải này đẹp hơn những tấm vải ở trên.
"Em thấy thế nào, vải ở chỗ Tú Phương rất đầy đủ, nếu chỗ cô ấy không có thì em cũng không cần xem ở quầy khác nữa." Chị Quan vỗ ngực đảm bảo.
Hạ Thược nhìn một lượt, hai tấm vải mà đối phương giới thiệu đều là vải hoa nhỏ, may váy liền thì được, còn để may quần áo mặc vào mùa này thì cô thấy hơi lòe loẹt.
Cuối cùng cô chọn một tấm vải chéo màu xanh lục quân, dày hơn vải trơn nhưng không quá mềm như vải nhung.
"Em định may quân phục à?"
Thời này nhiều người thích mặc quân phục để kết hôn, chị Quan hỏi như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Hạ Thược không phủ nhận, cô quay sang hỏi Hạ Mặc Huy: "Em thích màu nào?"
Trên chiếc quầy không xa có đặt một chiếc lọ thủy tinh trong suốt, bên trong toàn là các viên bi đủ màu sắc. Có cậu bé đứng bên dưới nhìn chằm chằm, đáng tiếc là chiếc quần vá chằng chịt còn sạch hơn cả mặt bọn họ, căn bản là không mua nổi.
Hạ Mặc Huy cũng đang nhìn, nghe cô hỏi thì ngẩn ra một lúc: "Hỏi em à?"
"Ừ, chị cũng may cho em một bộ."
"Không cần đâu." Hạ Mặc Huy vội vàng lắc đầu: "Đó là đồ cưới của chị, em may đồ mới làm gì?"
"Em định mặc đồ này đi dự đám cưới à?" Hạ Thược nhìn bộ đồ đang mặc trên người của em mình.
Nguyên chủ là một cô gái biết chú ý đến mọi việc, dù quần áo cũ nhưng vẫn có thể mặc được. Không giống Hạ Mặc Huy, đang ở độ tuổi mười sáu mười bảy ham chơi, mẹ Hạ phải vá hết nữa ngày mới gom đủ hai bộ quần áo cho anh ta ra ngoài.
Hai chị em đứng cạnh nhau, nhìn thật không đẹp mắt, Hạ Mặc Huy gãi đầu, không biết nói gì.
Hạ Thược dứt khoát giật vải ra rồi so lên người Hạ Mặc Huy: "Chị thấy vải này được đấy, không sợ bẩn."
Cô dứt khoát quyết định: "Cứ lấy loại này, cho tôi tám thước."
Hạ Mặc Huy cao hơn cô, sợ rằng bảy thước là không đủ. Cũng may Trần Ký Bắc đã cho cô mười lăm thước vải, dư sức may hai bộ.
Nhìn người bán hàng dùng thước gỗ đo vải, cắt một đường kéo thật dứt khoát, Hạ Mặc Huy chỉ biết nuốt lời định nói vào trong bụng.
Màu vải này cho cậu mặc thì được, nhưng Hạ Thược mặc thì quá xấu, nhất là mặc để kết hôn.
Hạ Mặc Huy đau lòng.
Tận tám thước vải, bình thường được cung cấp phiếu phải, một năm cũng chỉ được khoảng bảy tám thước.
Đột nhiên cậu nhớ ra điều gì đó, vội vàng lục túi khâu bên trong quần áo: "Đây là của hồi môn mẹ chuẩn bị cho chị gả qua nhà họ Lý, em suýt quên. Trước khi ra ngoài mẹ lén đưa cho em một số phiếu. Bà ấy nói là mấy năm trước chuẩn bị cho chị lấy chồng, để dành cho chị đấy."
Đúng là quê cô có tục lệ sắm đồ hồi môn cho con gái, nhưng mấy năm trước tài nguyên thiếu hụt nghiêm trọng, gia đình lại đột ngột gặp chuyện, Hạ Thược còn tưởng mẹ không chuẩn bị gì.
Không ngờ Hạ Mặc Huy không chỉ tìm thấy phiếu vải mà còn có mấy phiếu bông nữa, cũng không biết phải tích góp bao lâu mới được.
Hạ Thược nhớ lại tiền lộ phí mẹ đưa trước khi lên đường, cũng toàn là những tờ phiếu như thế này, dùng dây thun buộc chặt thành một xấp.
Hạ Mặc Quang thấy thế thì nổi giận, chất vấn mẹ tại sao có tiền mà không đưa cho mình. Mẹ chỉ khóc, nhưng nhất quyết không nói là không cho Hạ Thược đi Đông Bắc.
Mẹ Hạ là một người phụ nữ rất truyền thống, tần tảo, chịu thương chịu khó, chỉ có điều tính tình quá nhu nhược. Trước kia khi ông Hạ còn sống, bà ấy còn có chỗ dựa, giờ phải sống nhờ vào lương của con trai, hoàn toàn không còn chút khí thế nào, thậm chí bà ấy cũng không dám to tiếng với Hạ Mặc Quang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)