Nước máy cũng không có, phải đi gánh nước ở giếng gần đó, vậy mà chủ nhà vẫn há miệng đòi hơn bốn đồng tiền thuê nhà.
“Ngày mai anh đến đơn vị hỏi xem có căn nhà công nào trống không.” Trần Ký Bắc đưa Hạ Thược về nhà khách.
Đúng lúc ngày mai Hạ Thược muốn đi may quần áo: “Thế thì đợi anh tan tầm rồi nói sau.”
Trần Ký Bắc không nói gì nữa, nhìn Hạ Thược vào nhà khách, sau đó quay xe rời đi.
Nữ lễ tân mặt tròn của nhà khách nhìn thấy cảnh này qua cửa kính, hỏi Hạ Thược: “Đây là đối tượng mà em đến đây để kết hôn à?”
Chị em nhà Hạ Thược đã ở đây mấy ngày, cũng quen mặt với mọi người trong nhà khách.
Nhưng có một số chuyện không cần phải nói quá nhiều, cô cười cười không phủ nhận.
Biểu cảm của nữ lễ tân lập tức trở nên kỳ lạ, dường như có điều muốn nói, nhưng lại không biết có nên mở lời hay không.
“Sao vậy?” Hạ Thược dừng bước.
"Không sao cả." Nữ lễ tân ấp úng nói: "Anh chồng của chị và anh họ của anh ấy sống gần đây, đã gặp nhau vài lần."
Phản ứng này không giống như chỉ gặp nhau vài lần, nhưng nhìn thế, cô cũng không có ý định biết thêm.
Dù sao cũng là người lạ, Hạ Thược không tiện hỏi nhiều, vì vậy nhìn vào công việc trên tay cô ấy: "Bộ quần áo này không tệ."
"Em nói cái này à? Chị may để mặc Tết năm nay đấy, cúc áo bị rơi nên chị vá lại."
Nữ lễ tân mặt tròn dùng kéo nhỏ cắt chỉ thừa, cầm lên ướm vào người, sau đó gấp lại cẩn thận, rõ ràng là rất thích.
Hạ Thược nhân tiện hỏi cô ấy đã may quần áo ở đâu: "Em sắp kết hôn rồi, muốn may một bộ để mặc trong ngày cưới".
"Vậy thì phải may một bộ". Nữ lễ tân mặt tròn cười đồng tình: "Chị may ở chỗ Tiểu Tôn phía sau cửa hàng lương thực, em cũng đã gặp chồng cô ấy rồi, chính là anh công an Tiểu Khương cao cao, mặt hơi đen thường đến nhà khách kiểm tra phòng đấy."
Sợ Hạ Thược cảm thấy đối phương quá trẻ, cô ấy lại nói thêm: “Trước đây cha của Tiểu Tôn là thợ may nổi tiếng ở thành phố Giang, chỉ là mấy năm gần đây mắt không tốt nên không làm nữa. Ban đầu chị cũng không tin tưởng lắm nhưng cha cô ấy đảm bảo với chị, chị mới thử may một bộ. Không ngờ tay nghề lại tốt thật, kiểu dáng cũng mới mẻ nữa.”
Nghe nói là nghề gia truyền, Hạ Thược càng yên tâm hơn: “Vậy ngày mai em qua xem thử.”
Cô cảm ơn đối phương, lấy ra hai quả trứng từ trong túi vải màu vàng: “Vừa mới mua lúc chiều, em và Mặc Huy hai người cũng không ăn bao nhiêu, chị mang về cho các cháu nhé.”
Lúc đi xem nhà, cô đi ngang qua một chợ nhỏ do nông dân bày bán ở gần đó, tiện thể mua mười quả trứng về, định sáng mai đem đi luộc.
Nhà họ Lý không phải là gia đình chịu thua kém, chỉ cần nhìn hai mối hôn sự của con trai bọn họ là biết.
Hạ Thược có thể bàn điều kiện với bọn họ là vì cô nắm thóp bọn họ, bọn họ chỉ có thể nhắm mắt làm theo. Bây giờ chuyện hôn sự đã thành, lại vừa bị Hạ Thược chơi một vố, thái độ của nhà này lập tức thay đổi, không mang cơm trưa đến cho hai chị em nữa, có lẽ là đang tức đến phát điên.
May mà Lục Trạch Đồng mang đến khá nhiều bánh, tận ba cân, lại toàn là bánh óc chó đắt tiền nhất.
Bánh óc chó nhiều dầu nhiều đường, ăn vào mềm xốp tan trong miệng, dù là ăn trực tiếp hay ngâm nước uống đều rất no. Ăn tạm bánh và trứng, đợi hai ngày nữa thuê được nhà, cô có thể mua gạo mua thức ăn, tự nấu nướng.
Một quả trứng giá một xu, đủ để mua hơn một cân bột ngô, cũng không phải ai cũng nỡ ăn.
Lễ tân mặt tròn cũng ngại lấy, nhưng Hạ Thược lại để đồ xuống rồi đi lên lầu. Không còn cách nào khác, cô ấy đành đuổi theo mấy bước: "Mai chị dẫn em đi nhé. Em mới đến đây, biết tìm ở đâu chứ, mai chị tan làm sẽ dẫn em đi."
Lễ tân của nhà khách làm việc theo hai ca, hôm sau một nhân viên lễ tân khác đến làm việc, sau khi nữ lễ tân mặt tròn bàn giao xong với cô ấy thì Hạ Thược cũng đã ăn sáng xong.
"Chị họ Quan, em cứ gọi chị Quan là được." Nữ lễ tân hỏi cô: "Em mua vải chưa?"
Tất nhiên là Hạ Thược chưa mua, chị Quan đành dẫn cô đến cửa hàng bách hóa trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
Chương 32 bị lặp lại 1 đoạn nè ad
@June Hà dạ để mình báo nhà đăng ạ