Lúc bên đối diện cãi nhau đã có dân làng nhiệt tình đi gọi trưởng thôn. Theo hướng ngón tay Chu thị, trưởng thôn dẫn theo một đám người vội vã chạy tới.
Lẫn trong đám người, cô cô Hạ Mai vẫy tay với Chu thị đang bám trên đầu tường.
"Khê nhi, con ở nhà đi, nương qua xem sao."
Chu thị thấy thế vội vàng leo xuống khỏi đầu tường, mở cửa sân sau đi ra ngoài.
Trưởng thôn vào sân, liếc thấy Dung Tam muội nằm trên đất đầy máu, đưa tay thăm dò hơi thở, thấy người còn sống liền vội bảo mấy phụ nhân khiêng nàng ta vào nhà, lại sai người đi mời đại phu trong thôn. Cái sân nhỏ chật ních người.
Mặt trời lên cao, nắng chiếu có chút nóng bức. Hạ Văn Khê leo xuống khỏi đầu tường, trở lại sân trước tiếp tục luyện quyền.
Chu thị trở về, chốc chốc lại thở ngắn than dài bất bình thay cho Dung Tam muội, chốc chốc lại lo lắng cho cháu gái sau này tìm phải nhà chồng không tốt.
Bà nhìn cái bụng bằng phẳng của Hạ Văn Khê, u sầu thở dài: "Cháu gái tuy rằng mềm mại đáng yêu, nhưng lớn lên phải gả chồng, nhà chồng nếu không tốt thì có lo cũng không hết chuyện. Con sau này tốt nhất đừng sinh con gái, sinh con trai đi. Con trai da dày thịt béo. Lớn lên cưới vợ về nhà, đối tốt với vợ là được."
Bây giờ lại ngay trước mặt nàng thảo luận chuyện sinh con, Hạ Văn Khê mới thành thân rốt cuộc da mặt vẫn còn mỏng.
"Nương, giờ nói chuyện này còn sớm mà."
"Xương hôm qua Lãng nhi mua về vẫn còn, nương đi hầm canh ngay đây, con mau chóng điều dưỡng thân thể cho tốt, sớm ngày sinh một thằng cu mập mạp." Chu thị nói xong liền chui vào bếp bận rộn.
Hạ Văn Khê dở khóc dở cười. Nàng còn chưa cùng Mạnh Yến Lãng viên phòng, mang thai con cái lại càng phải xem duyên phận, đâu phải chuyện ngày một ngày hai.
Hai kiếp trước sống đến hơn hai mươi tuổi vẫn còn độc thân, hiện tại thân thể này tuổi đã tròn mười tám, hơn nữa cũng đã thành thân, nàng giữ thái độ "đã đến rồi thì cứ an tâm ở lại", muốn ở thế giới này sinh một đứa con có huyết mạch ràng buộc với chính mình.
Cho nên đối với chuyện sinh con, Hạ Văn Khê cũng không bài xích.
Trời chập choạng tối Mạnh Yến Lãng mới về đến nhà. Thôn Bộ Sơn Khẩu cách huyện Trường Thanh hơi xa, một đi một về trên đường cũng mất ba bốn canh giờ.
"Khê nhi, cô cô con ở nhà nấu cơm xong rồi, ban nãy đi ngang qua cứ gọi chúng ta về ăn."
Hạ Văn Khê đang phụ giúp bên cạnh khuyên nhủ: "Cô phu, nương đã nấu xong rồi, hai người cứ ăn chút gì rồi hãy về."
"Thôi, hôm nay mệt cả ngày rồi, chúng ta về sớm chút, mai còn phải xới đất trồng lúa mì vụ đông."
Lê Chinh lộ nụ cười chất phác, thấy đồ đạc dỡ xong liền quay đầu xe bò, gọi con trai Thường An lên xe.
Thường An nhảy lên xe, vẫy tay với Hạ Văn Khê và Mạnh Yến Lãng đang đứng ở cửa.
"Biểu tỷ, biểu tỷ phu, hai người vào đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)