Lúc này, trời vừa mới tảng sáng.
Con suối nhỏ hôm qua nàng đến giờ này vắng tanh không một bóng người, bốn bề tĩnh lặng như tờ.
Hạ Văn Khê hít sâu một hơi, tâm trạng vô cùng thư thái. Non xanh nước biếc, điền viên tĩnh mịch, tiếng gà gáy chó sủa xa xa, đây chính là cuộc sống mà kiếp trước nàng hằng ao ước nhưng không thể nào có được.
Nàng vừa ngắm cảnh vừa giặt giũ, lòng nhẹ tênh tựa như dòng nước suối đang lững lờ trôi kia. Chưa đầy nửa canh giờ, Hạ Văn Khê đã giặt xong, lúc này trời cũng đã sáng rõ.
Trên đường trở về, nàng gặp vài nữ nhân trong thôn đi ra suối giặt đồ, nàng chẳng quen ai trong số họ. Khi đi lướt qua nhau, dù đã đi được một đoạn, nàng vẫn nghe thấy tiếng họ thì thầm to nhỏ, chỉ trỏ về phía mình. Hạ Văn Khê dứt khoát dừng lại bên vệ đường, lắng nghe xem họ nói gì.
"Dáng dấp thì cũng được đấy, nhưng nhìn cái thân mình mỏng manh chẳng được mấy lạng thịt kia, chậc chậc, sau này không biết có đẻ nổi con hay không."
"Chứ còn gì nữa, mới về làm dâu mà Mạnh gia ngày nào cũng phải sắc thuốc."
"Nghe nói hôm thành thân, trên đường còn gặp sơn phỉ, lại còn thấy cả máu, đúng là xui xẻo hết chỗ nói. Chậc, Mạnh gia điều kiện như thế, chẳng biết toan tính cái gì."
"Người ta dù sao cũng là tiểu thư con nhà có chữ nghĩa, Mạnh gia thà rước cái sao chổi về nhà chứ đâu thèm để mắt đến đám chân lấm tay bùn như chúng ta. Người trong thôn nghèo đến mức không có gạo mà nấu, Mạnh gia vẫn còn dư lương thực đem bán, mắt nhìn của họ sao mà thấp được?" Một nữ nhân khác đổi giọng, lời lẽ không giấu được sự ghen tị.
Một người khác tiếp lời: "Sáng sớm nay, Mạnh gia lại chở một xe đầy đậu phụ lên huyện, chắc kiếm được khối bạc đấy!"
"Có phiên chợ nào mà họ làm ít đâu?"
"Thôi, lo mà sống cho tốt cái thân mình đi, chúng ta có ghen tị cũng chẳng được, ai bảo nhà các người không có người quen trên huyện thành chứ!"
"..."
Tiếng bàn tán của đám nữ nhân dần xa, Hạ Văn Khê xoay người tiếp tục đi về nhà. Đi được vài bước, nàng thấy Chu thị đang đi tới đón mình.
Chu thị bước nhanh đến đỡ lấy cái gùi sau lưng nàng, miệng trách móc: "Đã lập thu rồi, gió sớm lạnh lắm, con không nên chạy ra suối một mình như thế. Mấy việc này để nương làm là được, lỡ mà nhiễm lạnh thì lại phải uống cái thứ thuốc đắng ngắt kia."
Tuy rằng Khê nhi uống thuốc cứ như nam nhân uống rượu, chẳng nề hà gì vị đắng, nhưng bà nhìn mà trong lòng khó chịu không nói nên lời.
Hạ Văn Khê biết bà có ý tốt, ánh mắt khẽ động: "Đồ cũng không nhiều, con không ở bên suối lâu đâu. Nương sao không ngủ thêm chút nữa?"
"Ban ngày ngủ không sâu, chợp mắt một lát là được rồi."
"Phu quân ngoài bán đậu phụ còn mang cả lương thực đi bán sao?"
"Không phải bán, là mang cho tộc nhân đang kiếm sống trên huyện."
"Tộc nhân?"
Mạnh gia còn có tộc nhân ở huyện Trường Thanh sao? Trước đây hình như chưa từng nghe cô cô nhắc đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)