Ngày hôm sau, Bạc Mạt theo địa chỉ đến nhà Vương Minh Vi.
Hôm nay là cuối tuần, Vương Minh Vi được nghỉ làm, vừa nghe tiếng chuông cửa đã lẹt xẹt dép lê ra mở cửa. Khác hẳn với vẻ ngoài lộng lẫy, trang điểm kỹ lưỡng lần trước, hôm nay cô nàng để mặt mộc, tóc tai rũ rượi, ngáp ngắn ngáp dài.
Cúi người lấy cho Bạc Mạt đôi dép lê mới, Vương Minh Vi nhăn nhó rên rỉ:
"Bé Nhài ơi, cuối cùng cậu cũng đến rồi, tớ bị hành hạ chết mất thôi."
Bạc Mạt có chút tò mò: "Là bé con mấy tuổi vậy, quậy lắm hả cậu?"
Vương Minh Vi vò vò mái tóc xoăn bù xù, mặt nhăn như khỉ ăn gừng:
"Cũng không hẳn là quậy... Thằng bé là con trai của chị gái sếp tớ. Chị Thẩm với tớ thân thiết lắm, mấy hôm nay nhà chị ấy có việc bận không xoay xở kịp nên nhờ tớ trông thằng bé giúp một ngày."
"Để tớ nhớ xem, năm nay thằng bé mười tuổi rồi, nhưng mà so với bọn con trai cùng tuổi... nói sao nhỉ, khác một trời một vực luôn."
Vương Minh Vi đẩy vai Bạc Mạt vào trong: "Cậu vào trong xem thì biết."
Bị những lời của cô nàng khơi dậy sự tò mò, Bạc Mạt bước vào nhà. Đập vào mắt cô đầu tiên là một tấm bảng trắng, trên đó chi chít những công thức toán học.
Chỉ là vị trí hơi thấp. Nhìn theo hướng đó, một cậu bé choai choai đang đứng trước tấm bảng, khuôn mặt nhỏ nhắn đeo cặp kính ra vẻ rất nghiêm túc, trên tay cầm một chiếc... thước dạy học xếp bằng Lego?
Bạc Mạt: ?
Cô nhích lại gần Vương Minh Vi, thì thầm hỏi: "... Chuyện này là sao?"
Vương Minh Vi đưa tay ôm trán:
"Đứa nhóc nhà chị Thẩm đặc biệt cuồng học, lần nào gặp tớ cũng lôi mấy bài toán Lý Hóa ra đố. Tớ không trả lời được là nó bắt đầu ép tớ học cho bằng được."
"Người ta bảo trẻ con thích chơi Lego mà, tớ tính mua cho nó một bộ để nó tự chơi, ai dè tên ranh này lôi ra lắp thành cái bục giảng với cây thước dạy học luôn."
Bạc Mạt gật gù trầm ngâm:
"Xem ra cậu bé định hướng nghề nghiệp tương lai khá rõ ràng đấy."
"Cậu đừng có khen nó nữa." Vương Minh Vi trông chẳng còn chút sức sống.
"Cứu tớ với, bảo nó buông tha cho con gà mờ này đi. Tớ còn phải đánh bang chiến, chậm chân tí nữa là bị cướp cờ mất..."
Cậu nhóc gõ gõ cây thước lên bảng trắng:
"Dì Vi Vi, trong lớp không được nói chuyện riêng. Bài chưa giảng xong đâu, dì ngồi vào chỗ đi."
"Vâng, thầy Hàn."
Vương Minh Vi trưng ra vẻ mặt đau khổ vô cùng, lết thân về ngồi xuống chiếc ghế đẩu trước bảng trắng.
Thẩm Hàn quay sang nhìn Bạc Mạt: "Chị là ai vậy?"
"Thầy Hàn, chị là Bạc Mạt. Chị cũng có vài chỗ chưa hiểu, muốn nghe thầy giảng một chút được không?"
Bạc Mạt chớp chớp mắt, dịu dàng nói.
"Trước tiên, ở bài tập này, chúng ta phân tích đề, rõ ràng kiến thức trọng tâm cần kiểm tra là hàm số lượng giác."
"Thế nên, chúng ta bắt đầu từ tọa độ, vẽ đồ thị hàm số này trên hệ trục tọa độ Đề-các vuông góc, gọi đồ thị đó là (C1), tịnh tiến (C1) sang trái..."
Thẩm Hàn vừa viết bảng vừa giảng giải say sưa, Vương Minh Vi ngồi dưới chống cằm, mắt lim dim buồn ngủ.
Cho đến khi giảng xong, Thẩm Hàn gọi tên: "Dì Vi Vi, dì nghe hiểu chưa?"
Vương Minh Vi giật bắn mình tỉnh giấc, vội vàng ra vẻ nghiêm túc: "Dì hiểu rồi."
"Vậy dì lên giảng lại cách giải cho con nghe xem."
Vương Minh Vi: "..."
Cô nàng đưa ánh mắt cầu cứu sang Bạc Mạt bên cạnh. Bạc Mạt dịu dàng lên tiếng:
"Thầy Hàn, bài giảng của thầy rất dễ hiểu, chị nắm được rồi. Nhưng chị thấy cách này hơi dài dòng, thầy có cách giải nào ngắn gọn hơn không?"
Thẩm Hàn ngẩn ra, nhíu mày suy nghĩ: "Cách giải ngắn gọn hơn..."
Bạc Mạt đứng dậy, cầm bút lông, dựa vào những gì cậu bé vừa viết trên bảng, viết thêm một dòng bên cạnh:
"Thầy Hàn, chị vừa nghĩ, nếu mình bắt đầu từ chỗ này, rồi thế vào công thức này... liệu có đơn giản hơn không?"
Thẩm Hàn nhìn chằm chằm vào bảng, đăm chiêu một lát, bỗng hai mắt sáng rực lên:
"Thật kìa! Làm thế này có thể rút gọn được mấy bước lận."
Bạc Mạt mỉm cười: "Chị còn nghĩ ra vài cách giải khác ngắn gọn hơn nữa đấy."
Mắt Thẩm Hàn sáng lấp lánh, vội vàng xóa bảng: "Chị mau giảng đi!"
Bạc Mạt tỏ vẻ ngập ngừng:
"Nhưng mà chị trót hẹn với bạn chơi game rồi. Hay để dịp khác chị chỉ cho thầy Hàn nhé."
Thẩm Hàn lập tức sốt ruột, kéo tuột Vương Minh Vi đang gà gật qua:
"Chuyện chơi game cứ để dì Vi Vi lo, dì ấy trùm lười biếng trốn việc chơi game luôn. Dù sao dì ấy rảnh rỗi cả ngày, tiền không có đi chơi, thời gian thì đầy."
Vương Minh Vi: "..."
Tuy mục đích cuối cùng cũng đạt được, nhưng sao trong lòng cứ thấy bực bội thế nào ấy nhỉ?
Cô nàng vỗ vỗ vai Bạc Mạt, vẻ mặt vừa sâu sắc vừa tán thưởng:
"Vẫn là cậu trị được bọn con nít."
Nhóm chat bang hội réo gọi liên hồi, Vương Minh Vi nhắn vội một tin "Lên liền đây" rồi chui tọt vào phòng chơi game.
Thẩm Hàn ôm giấy nháp và bút chạy ra phòng khách, ngồi xuống cạnh Bạc Mạt, đôi mắt lấp lánh mong chờ cô giảng thêm những cách giải ngắn gọn hơn.
Bạc Mạt cũng không phụ lòng mong mỏi của cậu nhóc, kiên nhẫn giảng giải từng bước.
Chẳng biết từ lúc nào, danh xưng Thẩm Hàn dành cho cô đã chuyển từ "bạn học Bạc" sang "chị Tiểu Mạt".
"Chị Tiểu Mạt siêu quá, giỏi y như anh họ em luôn!"
Thẩm Hàn chợt nhớ ra điều gì, lon ton chạy đi ôm chiếc máy tính bảng ra, mở một bức ảnh đưa cho Bạc Mạt xem.
"Hôm nọ em lục được bài kiểm tra này trong thư phòng anh họ, em nghĩ nát óc mà chẳng ra, chị Tiểu Mạt biết làm không?"
Bức ảnh chụp một tờ đề thi trống trơn, giấy có vẻ cũ và hơi ngả vàng, chỉ lọt vào khung hình một phần nhỏ.
Bạc Mạt nhìn vào đề bài, hơi sững người. Đây chính là câu hỏi phụ đặc biệt trong kỳ thi Olympic bảy năm trước của cô.
"Làm thì làm được, nhưng mà... chị không dám chắc đúng 100% đâu nhé."
Suy cho cùng, cô đã bỏ lỡ kết quả của kỳ thi năm đó.
Bạc Mạt lấy giấy nháp, cặm cụi viết lại các bước giải bài khi xưa. Dẫu sao đối với cô, thời gian chỉ mới trôi qua vài ngày, những kiến thức ấy vẫn in đậm trong trí nhớ.
Thẩm Hàn nheo mắt nhìn trang giấy nháp kín đặc những bước giải, chống cằm nghiên cứu, bộ dáng đăm chiêu y chang ông cụ non.
Nhìn khuôn mặt cậu nhóc nhăn nhó, Bạc Mạt không nhịn được phì cười.
Mãi cho đến chiều, cậu nhóc vẫn chìm đắm trong suy nghĩ, cho đến khi Vương Minh Vi chơi game xong chui ra nhắc nhở:
"Đến giờ tập đàn rồi, mẹ con dặn dì phải giám sát con đấy."
Lúc này, Thẩm Hàn mới lưu luyến ngẩng đầu lên, lững thững đi về phía cây đàn piano ngồi xuống luyện tập.
Vương Minh Vi nhìn cây đàn piano, chợt nhớ ra điều gì, quay sang hỏi Bạc Mạt:
"Bé Nhài ơi, cậu biết chơi piano không?"
Bạc Mạt chớp chớp mắt: "Biết chút xíu, có chuyện gì không cậu?"
Vương Minh Vi vỗ tay cái đét:
"Thế thì tốt quá, nhà chị Thẩm sắp mở tiệc, nhưng người chơi piano đặt trước lại có việc đột xuất, nói ngày mai không đến được."
Bạc Mạt vội vàng xua tay từ chối: "Không được đâu, mình đánh dở lắm."
Vương Minh Vi: "Tám nghìn tệ một giờ."
Bạc Mạt: "Mình có thể thử."
Vương Minh Vi xách cổ Thẩm Hàn ra chỗ khác, đẩy Bạc Mạt ngồi xuống ghế đàn, cười hề hề:
"Đánh dở cũng chả sao, đến lúc đó tớ gắn cho cậu cái loa bluetooth, cậu cứ ngồi đấy làm màu là được."
"Tớ nói cậu nghe, quan trọng nhất là cái thần thái, thần thái mà tới nơi tới chốn thì nhìn phát biết ngay bậc thầy."
Bạc Mạt nhìn phím đàn trắng đen trước mặt, tĩnh tâm một lát, hít một hơi thật sâu rồi nhấc tay, gõ phím đàn đầu tiên.
Năm phút sau.
Thẩm Hàn vỗ tay bốp bốp, mắt sáng như sao: "Chị Tiểu Mạt đỉnh quá!"
Vương Minh Vi nhào tới véo má Bạc Mạt, nghiến răng nghiến lợi:
"Con Nhài giả trân đáng ghét này, hôm nay tớ phải cho cậu nếm mùi thế nào là sự phẫn nộ của một con gà mờ!"
Nền giáo dục mà nhà họ Bạc áp dụng là nền giáo dục tinh hoa. Từ lễ nghi, cưỡi ngựa, cho đến các loại nhạc cụ, thảy đều có giáo viên chuyên biệt. Trong hơn hai năm sống ở nhà họ Bạc, cô cũng đi học cùng Bạc Cận Phong.
Riêng ở bộ môn piano, cô thua xa cậu ta, thế nên cô mới luôn tự cảm thấy mình đàn rất bình thường.
Bạc Mạt giơ tay đầu hàng, miệng lúng búng không rõ chữ: "Mìn... pít lỗi gòi."
"Muộn rồi!"
Sau đó, Bạc Mạt phải hứng chịu cuộc phản công đầy phẫn nộ của một "con gà mờ", bị phạt đứng cạnh cây đàn piano, ép buộc phải nghe âm thanh ma chê quỷ hờn tra tấn màng nhĩ suốt năm phút đồng hồ.
Thẩm Hàn xoa xoa đôi tai vừa bị chà đạp, nhích lại gần hỏi Bạc Mạt:
"Chị Tiểu Mạt, bản nhạc chị vừa đàn tên là gì vậy?"
"Em thích à?"
"Vâng."
Thẩm Hàn gật gù:
"Nghe có chút buồn man mác, giống như đang nhớ nhung một người xưa cũ... đến đoạn cao trào, tim em bỗng nhói lên một cái."
Không ngờ tri âm đầu tiên cô gặp được trong đời lại là một cậu nhóc mười tuổi. Bạc Mạt mỉm cười, đưa tay xoa đầu cậu bé.
"Là bản nhạc trước đây chị tự sáng tác, để chị chép lại phổ nhạc cho em nhé."
Thẩm Hàn ngẩn ra, ngay sau đó vành tai liền ửng lên một rặng mây đỏ mờ mờ: "... Vâng ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
