Bạc Cận Phong tháp tùng hai vị phụ huynh đi dạo phố, ăn tối, rồi lại ngồi đồng ở quán trà nghe bình phẩm kịch. Cuối cùng, lịch trình hành xác một ngày cũng khép lại.
Đương nhiên, trong suốt khoảng thời gian đó không thể thiếu tiết mục "bài ca muôn thuở" - giục anh tìm bạn gái.
Bạc Cận Phong nghe tai này lọt tai kia, coi như gió thoảng bên tai, ậm ừ đối phó cho qua chuyện. Mãi mới lê lết được đến buổi chiều, đợi tài xế đưa hai vị phụ mẫu về nhà.
Đưa Tần Tĩnh Vân về đến tận cổng nhà cũ, Bạc Cận Phong vừa đánh lái chuẩn bị quay đầu về thì bà sực nhớ ra chuyện gì, bèn dặn với theo:
"Ngày mốt là sinh nhật dì Thẩm của con, đừng có mải vẽ vời mà quên mất thời gian đấy, nhớ phải đến, mà nhớ đến sớm chút nhé."
Hai nhà Bạc - Thẩm vốn giao hảo nhiều năm, tiệc mừng thọ năm mươi tuổi của phu nhân nhà họ Thẩm, gia đình họ đương nhiên sẽ không thể vắng mặt.
Bạc Cận Phong hờ hững gác tay lên vô lăng, uể oải ừ một tiếng: "Con biết rồi."
Lái xe về nhà, sắc trời đã chập choạng tối. Đến khi xe tiến vào khu căn hộ cao cấp ven sông Hoài Đình thì trời đã tối mịt, lại còn lất phất mưa rào.
Trong lúc chờ đèn đỏ, những ngón tay Bạc Cận Phong lười nhác nhịp nhịp lên vô lăng. Anh lơ đãng liếc mắt sang bên đường, tình cờ nhìn thấy một cô gái mặc chiếc áo thun cộc tay phom rộng màu trắng, giản dị đang bước lên xe buýt.
Mái tóc đen nhánh buộc đuôi ngựa, bóng lưng mỏng manh gầy gò, gấu quần short kaki để lộ ra một đoạn bắp chân trắng muốt.
Mãi đến khi chiếc xe buýt khuất bóng, anh mới giật mình hoàn hồn.
Ý thức được bản thân vừa ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của một người xa lạ, Bạc Cận Phong đưa tay day day ấn đường. Có vẻ như chứng ảo giác của anh ngày càng trở nên tồi tệ, nhìn người qua đường nào cũng thấy giống cô.
Đỗ xe vào gara xong xuôi, trên đường đi thang máy lên nhà, Bạc Cận Phong rút điện thoại ra. Tài khoản công việc thường ngày đều ném cho Đường Dịch xử lý, đây là tài khoản cá nhân của anh.
Có tin nhắn mới từ hai người.
Một người là Đường Dịch, báo cáo sơ qua tiến độ công việc, cuối tin nhắn còn tiện miệng hỏi anh cảm thấy cô bé trợ lý chăm mèo thế nào?
Bạc Cận Phong thoát ra, nhấn mở khung chat còn lại.
Người này gửi đến khá nhiều tin nhắn. Vuốt màn hình lên trên, ngay dưới dòng tin nhắn ban sáng của anh:
[Nó rất ghét tiếp xúc với người lạ, đừng chạm vào nó, nó cào đấy], người này phản hồi lại một câu:
[Ủa? Nhưng thưa tiên sinh, tôi thấy nó có vẻ khá là... quấn người mà.]
Đính kèm bên dưới là một đoạn video ngắn khoảng mười giây.
Anh nhấn mở.
Trong video, con mèo đen cuộn tròn trên đùi cô, cái đầu nhỏ không ngừng cọ cọ rúc rúc vào lòng cô, làm vò nhàu cả chiếc áo thun trắng. Tiếng kêu rừ rừ trong họng nó to chẳng kém gì tiếng động cơ xe tải, nhìn qua rõ mười mươi cái dáng vẻ "mất giá" cọ nhiệt.
Còn người bị cọ thì hiển nhiên có chút lúng túng, một bàn tay cứ chần chừ khựng lại giữa không trung, dường như không biết có nên kéo nó ra hay không.
Bạc Cận Phong: "..."
Anh vô cùng không muốn thừa nhận con "mèo simp" trước mắt này là sủng vật nhà mình. Anh nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu.
Lướt xuống dưới, hàng loạt tin nhắn đều là báo cáo công việc: hôm nay ăn bao nhiêu hạt, chơi đùa bao lâu, lượng vận động tiêu hao thế nào.
Bạc Cận Phong vừa định thoát khung chat thì chợt nhớ ra điều gì, bèn quay ngược lại xem đoạn video ban nãy.
Trong video có để lộ một nửa cẳng tay nhỏ nhắn. Cộng thêm việc con mèo cứ cọ cọ vào phần hõm eo, khiến nếp áo vô tình phác họa ra đường cong mỏng manh, vòng eo thon gọn của người thiếu nữ.
Bạc Cận Phong cau mày, thoát ra vào lại khung chat hỏi Đường Dịch: [Trợ lý cậu tìm là nữ à?]
Bạc Cận Phong: [Dị ứng với phụ nữ]
Đường Dịch: [???]
Nhắn xong, Bạc Cận Phong cũng mặc kệ đống dấu chấm hỏi của Đường Dịch, tắt màn hình rồi bước ra khỏi thang máy.
Quẹt vân tay mở khóa, đẩy cửa.
Mèo đen nghe thấy tiếng động liền bước những bước nhỏ thoăn thoắt chạy ra đón. Nhưng khi nhìn rõ người vừa bước vào là ai, trong đôi con ngươi màu hổ phách lập tức xẹt qua một tia thất vọng hiện rõ mồn một, nó khựng lại.
Bạc Cận Phong không nhịn được bật cười vì tức. Anh xách gáy nó nhấc bổng lên, trừng mắt đối thị:
"Người ta cho mày uống bùa mê thuốc lú gì mà mới có một ngày đã quấn quýt không rời thế hả?"
Mèo đen: "Meo meo!"
Bạc Cận Phong xách con mèo, mở khóa bước vào một căn phòng. Giữa cơ man nào là những khung tranh lớn nhỏ, anh tiện tay đưa nó đến trước bức tranh to nhất.
"Ngắm bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa nhớ hả, đây mới là mẹ mày. Ngoan ngoãn tự kiểm điểm đi, cúp một tuần pate. Nhìn tao làm gì, tại mày không tuân thủ 'miêu đức', không giữ được sự trong sạch trước."
Mèo đen tủi thân: "Meooo..."
…
Thực ra, thời gian Bạc Mạt rời khỏi khu Hoài Đình đã khá trễ.
Vốn dĩ theo lịch là năm giờ chiều sẽ về, nhưng hôm nay Tiểu Bạch thừa năng lượng, cứ quấn lấy đòi chơi cùng cô. Bạc Mạt hơi mệt, vô tình ngủ quên luôn trên ghế sô pha ngoài phòng khách.
Đến lúc tỉnh giấc, Tiểu Bạch cũng đang cuộn tròn say giấc trong lòng cô. Ngó đồng hồ thì đã sáu giờ tối.
Ngồi trên chuyến xe buýt về nhà, Bạc Mạt đang mải nhắn tin tám chuyện với Châu Nhiên – lúc này vẫn đang đi làm thêm – để bàn xem tối nay ăn gì, thì Đường Dịch đột nhiên gửi tin nhắn tới.
Đường Dịch: [Xin lỗi bé Mạt nha, ngày mai em không cần qua Hoài Đình chăm mèo nữa đâu. Đương nhiên không phải là chê bai gì em đâu, em chăm sóc nó cực kỳ tốt luôn!]
Đường Dịch: [Là do trước đó anh chưa hỏi kỹ, sếp anh không muốn để con gái đến nhà nên muốn tìm một bạn nam.]
Bạc Mạt ngẩn người, ngẫm nghĩ một lát, chắc hẳn là Serein đã có bạn gái, không muốn bạn gái hiểu lầm đây mà.
Bạc Mạt bày tỏ sự thông cảm: [Dạ không sao đâu anh.]
Đường Dịch: [Đã chuyển khoản 5.000 tệ]
Đường Dịch: [Đây là thù lao ngày hôm nay của em. Sau này có việc part-time gì anh sẽ ưu tiên gọi em nhé!]
Bạc Mạt ngớ người: [Hình như hơi nhiều quá thì phải ạ?]
Thoáng im lặng một chốc, điện thoại lại chợt sáng lên.
Vương Minh Vi: [Cứ nhận lấy đi Nhài Nhài, sếp ổng giàu nứt đố đổ vách, không tiếc chút tiền còm này đâu.]
Vương Minh Vi: [Với lại, giang hồ cứu cấp! Chị mình đi công tác, bắt mình trông đứa cháu một ngày vào ngày mai. Cậu qua cứu viện giúp mình với, SOS!!!]
Bạc Mạt: [Không vấn đề gì.]
Bạc Mạt: [Nhưng mà... Anh Đường đi công tác rồi cơ mà? Hai người đang ở cùng nhau à?]
Vương Minh Vi: [À chuyện này hả, máy tính ổng bị hỏng, có tệp tài liệu khẩn nhờ mình xử lý hộ nên mình đăng nhập WeChat của ổng chút thôi.]
Vương Minh Vi: [Nhài Nhài à, mai cậu nhất định phải qua giúp mình nhé! Danh dự và tôn nghiêm cả đời mình phó thác hết vào cậu đấy!]
Bạc Mạt nhìn màn hình điện thoại, không nhịn được phì cười, nhắn gửi chữ "Được".
Ngẫm nghĩ một hồi, cô vẫn chuyển sang khung chat của Serein, gõ một dòng: [Cảm ơn ngài].
Trên màn hình lập tức nảy lên một dấu chấm than màu đỏ chót báo lỗi gửi.
Bạc Mạt: "..."
Tốc độ block người của vị tiên sinh tốt nghiệp khóa "Nam đức" này, công nhận cũng nhanh tay thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

