Thậm chí còn quên kiểm soát biểu cảm, cứ thế bày ra vẻ chán ghét và hoang mang trước mặt Trình Đường.
Trình Đường cười khẩy một tiếng, giọng nói trong trẻo như băng giá đầu đông: "Cho cô một cơ hội hối hận nữa. Từ đâu đến thì về đó!"
Trần Trà nhìn Trình Đường rồi lại nhìn căn nhà dột nát này, cắn môi suy nghĩ vài giây, vẫn kiên quyết lắc đầu.
Trình Đường đưa lưỡi đẩy má trong, gật đầu:
"Không đi à? Vậy thì khai thật đi, cô tên gì, từ đâu tới? Theo tôi làm gì?"
Trần Trà vừa định mở miệng, Trình Đường đã chặn họng cô.
"Nghĩ kỹ rồi hãy nói! Không phải cô nói mình là kẻ mù chữ sao?
Kẻ mù chữ biết chơi chữ à? Cô nói không câu nào là thật, nếu còn nói bậy bạ nữa thì tôi bán cô đi."
Lúc đó nghe cô nói tên đã thấy không đúng, sau mới nghĩ ra là cô gái này lại nói bậy bạ, lấy tên mình ra đùa.
Trình (thành) Đường (đường) Trịnh (chứng) Cống (cung).
Nghĩ thông suốt cũng chẳng sao, loại người như anh có gì đáng để người ta tính kế chứ?
Trần Trà bĩu môi, thành thật khai báo: "Tôi tên Trần Trà, năm nay 20 tuổi. Nhà ở..."
Trình Đường giơ tay ngăn cô nói tiếp, anh hỏi chỉ muốn cho cô biết, anh không phải kẻ ngốc để cô lừa.
Còn về lời Trần Trà nói, anh không tin nửa chữ.
Thật giả không quan trọng, vẫn câu nói đó, Trần Trà nhất quyết theo anh, bất kể vì lý do gì, người chịu thiệt cũng không phải anh.
Trình Đường nắm lấy cổ tay Trần Trà ném cô lên đống rơm dày: "Tôi không thích người khác coi tôi là kẻ ngốc, cô đã nói mình là vợ tôi, vậy thì làm những việc mà vợ nên làm đi!"
Người dân thôn Tiền Du thường dùng rơm lúa mì, cỏ tranh làm củi, dùng làm củi thì đủ mềm nhưng nằm lên vẫn hơi cứng.
Trần Trà mặc áo bông mà vẫn bị cấn đến nhíu mày.
Không để ý đến cơn đau ở lưng, cô giơ ngón trỏ chặn lên đôi môi đang hôn xuống của Trình Đường, cười tươi từ chối:
"Nói thì nói vậy nhưng anh không đưa tôi sính lễ, cũng không tổ chức hôn lễ với tôi.
Cho dù tôi không cần gì cả thì ít nhất anh cũng phải cho tôi một cái giường chứ?"
Trình Đường cúi đầu, đôi mắt đen láy phản chiếu khuôn mặt Trần Trà.
Trần Trà tự cho rằng mình nói dối không chê vào đâu được nhưng nhìn vào mắt anh lại thấy đầy sơ hở.
Cô gái này trắng trẻo sạch sẽ, trên tay không có lấy một vết chai, nói gì thì nói cũng không phải xuất thân từ vùng núi nghèo như cô nói, ít nhất thì gia đình không phải làm nông.
Cô cố tỏ ra không sợ hãi, ra vẻ phong trần nhưng thực ra ánh mắt hoảng hốt như một chú nai hoang mang và bất lực.
Khuôn mặt nhỏ trắng như trứng gà bóc vỏ, trắng nõn nà, nhìn muốn véo một cái.
Trình Đường cũng thực sự véo, ngón tay cái và ngón trỏ véo má cô, không nhẹ cũng không nặng.
Trần Trà suýt khóc ngay tại chỗ, đôi mắt ướt át tố cáo anh nhưng lại không dám thực sự trách móc anh.
Vẻ ấm ức dám giận mà không dám nói khiến bản tính xấu xa trong xương tủy Trình Đường lại động đậy.
Trần Trà có đôi mắt đào hoa, trong mắt hàm trứ nước mắt càng thêm quyến rũ động lòng người.
Trình Đường vốn chỉ muốn dọa cô, lúc này máu toàn thân lại dồn về một chỗ, anh đứng phắt dậy nhưng miệng vẫn không tha cho cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



