Trần Trà nghe vậy ngẩng đầu đánh giá Trình Đường, dù cô nói dối không chớp mắt nhưng cũng không dám trái lương tâm nói Trình Đường trông giống người tốt.
Thực ra ngũ quan của Trình Đường rất đẹp chỉ là trông rất có tính xâm lược, đứng đó thôi cũng in mấy chữ "không nên trêu vào".
Lời nói lại càng lạnh, ánh mắt như một ông trùm băng đảng khét tiếng.
Nhưng lại là một ông trùm què.
Đặc biệt là bây giờ, Trình Đường đầy tính xâm lược giam cô giữa tường và cơ thể anh, Trần Trà căng thẳng nuốt nước bọt, vô thức nhìn về phía đồn công an, cắn môi.
Trình Đường cười xấu xa xúi giục cô: "Còn không kêu cứu?"
Trần Trà lắc đầu, cô không hiểu sao lại tin tưởng anh, chỉ cảm thấy anh sẽ không hại mình.
Điểm mấu chốt là kêu cứu xong, cô rất khó thoát thân.
Trình Đường bị cô chọc cười: "Thấy tôi không phải người tốt, cô còn dám theo tôi?"
Trần Trà không chút do dự gật đầu.
Trình Đường quay đầu bỏ đi: "Đừng hối hận!"
Anh cao chân dài bước lớn, dù khập khiễng, Trần Trà vẫn đuổi theo rất vất vả.
Cô chạy vài bước đuổi theo Trình Đường, đưa tay nắm lấy góc áo anh kéo kéo: "Anh có thể chậm một chút không? Em đuổi không kịp."
Trình Đường thậm chí không thèm nhìn cô nhưng bước chân chậm lại rất nhiều.
Trần Trà cúi đầu nhướng mắt nhìn trộm, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông rồi mím môi cười.
…
Đổi vài phương tiện giao thông, đi bộ hơn mười cây số, cuối cùng hai người cũng đến thôn Tiền Du.
Trình Đường dẫn người đến trước cửa nhà mình.
Cửa sổ gỗ cũ kỹ vẫn còn dán giấy bóng kính, hơn nữa đã mục nát chỉ còn lại viền mép.
Trình Đường thấy vẻ mặt đờ đẫn của cô cười khẩy một tiếng, giơ chân dài đá nhẹ một cái.
Cánh cửa gỗ cũ kỹ kết thúc sứ mệnh, đập xuống đất làm tung lên một đám bụi tràn ngập khắp nhà, che khuất tầm nhìn.
Trần Trà vẫy tay, đợi bụi lắng xuống nhìn vào trong nhà, suýt nữa không thở nổi.
Trần nhà thủng một lỗ lớn, vừa hắt sáng vừa lọt gió.
Bên trong phòng càng thảm không nỡ nhìn, tường đất thô ráp đừng nói đến quét vôi, ngay cả trát phẳng cũng không, lộ ra từng đoạn rơm rạ lơ thơ chống đỡ.
Đồ đạc chỉ đếm được bằng một bàn tay, góc tường là một chiếc rương gỗ sơn đỏ cũ kỹ, giữa phòng là một nửa khúc gỗ liễu không biết dùng làm củi hay bàn, kê thêm hai chiếc ghế dài hẹp cũng không ngồi được.
Ngoài ra... không còn gì nữa.
Nếu nhất định phải nói còn gì nữa thì có lẽ là góc Tây Bắc của ngôi nhà có một chiếc giường đất sập và một bếp không có nồi trên đầu giường, trên tường còn treo lủng lẳng một số dụng cụ cũ như rìu và liềm đã gỉ sét.
Củi chất đầy hơn nửa căn phòng, nói là nhà ở còn không bằng nói là nhà củi.
Trình Đường dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, một chân dài hơi cong đạp lên khung cửa bên kia, chặn Trần Trà trong phòng, nói một câu dập tắt hy vọng của cô:
"Đây là nhà tôi!"
Trần Trà há miệng rồi lại ngậm lại, cái miệng vốn thấy người nói chuyện với người, thấy ma thì nói chuyện với ma lần đầu tiên câm nín.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




K câm nín k đc. Biết nói sao bây giờ chứ ha 🤣🤣🤣🤣