Manh Manh nâng niu nắm chặt trong tay: "Em sẽ nhớ chị lắm. Một người tốt như chị, chắc chắn sau này sẽ gặp được người đối xử cực kỳ, cực kỳ tốt với chị, hai người nhất định sẽ ở bên nhau mãi mãi."
Kỳ Nặc bị cô bé chọc cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết. Cô đưa tay quẹt mũi Manh Manh: "Ngoài câu này ra, chắc em chẳng biết nói gì khác đâu nhỉ."
Manh Manh nói: "Em còn biết nói, đêm nay trăng thật đẹp."
Bước chân Kỳ Nặc khựng lại một nhịp, cô hơi kỳ lạ áp tay lên lồng ngực mình, cảm nhận nhịp đập của trái tim. Vừa rồi, hình như nó đã đập nhanh hơn một thoáng?
Là ảo giác sao?
Chắc chắn là ảo giác rồi.
Nếu là ảo giác khiến tim đập nhanh, thì chắc chắn đó là một ảo giác rất tuyệt vời.
Kẹo cho em rồi, em có thể cho chị đôi mắt không?
Kỳ Nặc dắt Manh Manh vừa đi đến chỗ vòng quay ngựa gỗ, một cây kim nhọn mang theo hơi lạnh xé gió lao thẳng về phía cô. Kỳ Nặc nghiêng người dễ dàng né tránh.
Quả nhiên Boss ở đây.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Mạng lớn thật đấy."
Tiếp đó là tiếng bước chân không nhanh không chậm, một người đàn ông mặc trang phục chú hề dày cộm bước ra. Dưới ánh trăng, nụ cười trên gương mặt người đàn ông trông càng quái dị hơn. Anh ta nhếch miệng cười: "Nhận bong bóng của tôi mà vẫn còn sống đến bây giờ, cô là người thứ 2."
Đôi mắt Kỳ Nặc cong lại như vầng trăng khuyết, chẳng chút sợ hãi: "Thế thì hơi đáng tiếc vì tôi không phải người đầu tiên."
Cô đẩy Manh Manh đang nấp sau lưng mình ra, khẽ nói: "Chú của em ở ngay đây."
Manh Manh nhìn chăm chú hồi lâu với đôi mắt to tròn, rồi mới nói: "Người này không phải chú ạ."
Ánh mắt chú hề hiện lên cảm xúc kỳ lạ: "Cô đến đây chỉ vì nhóc con này sao?" Anh ta lạnh lùng cười một tiếng: "Vậy thì cô đoán sai rồi, tôi không phải người cô bé cần tìm."
Kỳ Nặc nhướng mày, nụ cười càng tươi hơn: "Trong 251 tấm ảnh trên bàn không có Manh Manh. Hay là để tôi tự kiểm tra túi áo của anh nhé, thưa quý ngài hề, hình như trong túi anh đựng không ít đồ đâu."
Trong căn phòng đầy mắt ở nhà ma, Kỳ Nặc đã xem hết tất cả ảnh đặt trên bàn. Trí nhớ của cô rất tốt, thậm chí còn được gọi là trí nhớ máy ảnh, đây cũng là mục đích duy nhất mà người cha trên danh nghĩa kia tìm cô về nhà. Suy cho cùng, ở nhà họ Kỳ, người thông minh như Kỳ Nặc hiếm lắm.
Nụ cười của chú hề thu lại một chút.
Kỳ Nặc bảo: "Manh Manh à, dù sao em cũng đã ở trong thùng lâu như vậy, một số người thay đổi là chuyện bình thường, vả lại những việc đó anh ta cũng không tự nguyện làm."
Manh Manh rụt rè gọi một tiếng: "Chú ơi?"
Manh Manh nghĩ, tại sao mình không phải là bé gái trong ảnh nhỉ?
Ngày Manh Manh đến công viên giải trí tìm chú là một ngày hè rực nắng. Một ông chú béo tốt bụng cười híp mắt ngăn con bé lại: "Bé con, sao lại có một mình thế này?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
