Lê Chi rất nhanh đã đến địa điểm thực hiện nhiệm vụ tiếp theo.
Nhân viên chương trình bước tới, dùng một dải lụa cản sáng bịt kín mắt cô lại: "Xin mời bốc ngẫu nhiên ba tấm thẻ."
Ống kính cố tình zoom cận vào nội dung trên các tấm thẻ.
Trên đó ghi rành rành tên các bộ phận cơ thể: miệng, mũi, tai, cổ, xương quai xanh, eo…
[Ối giời ơi! Rút mấy cái này để làm trò gì đây?]
[Nhìn toàn mấy chỗ nhạy cảm không à nha. Tui có linh cảm chương trình chuẩn bị "chơi lớn" rồi đây! /Mlem/ /Mlem/]
[Hí hí hí, tui muốn ngắm cái eo của anh sếp mặc vest ~]
[Á á yết hầu của ổng cũng sẹc-xy xỉu! Hay là xé toạc cà vạt, vạch luôn cổ áo ra cho tụi tui ngắm xương quai xanh cũng ôkêla lắm nha!]
Vô số khán giả xoa tay háo hức, hóng chờ ra mặt.
Thế nhưng fan của Giang Chỉ Du vẫn còn đang hậm hực chua loét: [He he, chả hiểu mấy người đang lên đỉnh phấn khích cái nỗi gì! Người đàn ông đó y như hồi công bố danh sách khách mời, có dám vác mặt ra đâu. Chắc chắn là vì ngoại hình xấu ma chê quỷ hờn rồi! Rốt cuộc Lê Chi với bên Đoàn Ballet đã bỏ tiền mua bao nhiêu thủy quân để tẩy trắng vậy?]
Nhưng chả ai thèm đếm xỉa tới mấy con "gà chua loét".
Bây giờ khán giả chân chính chỉ lo hóng xem tiết mục mlem tiếp theo là gì.
Trở lại với Lê Chi lúc này, tầm nhìn của cô đã bị che khuất hoàn toàn. Hàng mi dài cong vút khẽ cọ vào dải lụa khiến cô hơi khó hiểu: "Không phải tôi đi giải cứu nam khách mời sao?"
"Thế sao lại bịt mắt tôi?"
"Bốc thăm để làm gì vậy? Đạo cụ dùng để giải cứu à?"
Nhân viên chương trình nhất quyết giữ im lặng.
Thái độ này khiến khán giả lập tức đánh hơi thấy mùi có gì đó mờ ám.
Thấy không ai thèm đáp lời, Lê Chi tò mò nghiêng đầu. Chiếc vương miện kim cương trên tóc cũng nương theo động tác ấy mà ánh lên những tia sáng lấp lánh, lộng lẫy.
Nhưng nói gì thì nói, thẻ vẫn phải bốc.
Lê Chi vươn tay ra, mò mẫm tìm phương hướng trong màn sương đen kịt. Cũng may nhân viên đã chủ động đưa khay thẻ lại gần chỗ cô.
Ống kính lập tức zoom cận cảnh vào khoảnh khắc bốc thẻ.
Chỉ thấy những ngón tay trắng trẻo ngọc ngà của cô chạm vào vị trí trung tâm, rút trúng ngay tấm thẻ mà khán giả đang vã nhất: [VÙNG CỔ].
[Á á á á á á trúng ngay vùng cổ thật kìa!]
[Tổ chương trình trời đánh! Sao không ghi rõ hẳn là yết hầu đi! Cắn yết hầu! Tui muốn xem cảnh cắn yết hầu!]
[Mlem quá! Trụy tim mất!]
Lê Chi rất nhanh nhẹn rút thêm hai tấm thẻ nữa, lần lượt là [MIỆNG] và [TAI].
Cô đưa ba tấm thẻ lại cho nhân viên.
Chất giọng trong trẻo có phần nũng nịu cất lên: "Tiếp theo phải làm gì đây? Bỏ dải băng bịt mắt ra được chưa vậy? Tôi phải đi đâu để giải cứu anh ấy thế?"
Tuy nhiên, nhân viên chương trình vẫn không hề đáp lời.
Giây tiếp theo, cổ tay Lê Chi bỗng bị ai đó nắm lấy. Cô hơi hé môi, kinh ngạc ngoái đầu lại nhìn.
Cùng lúc đó, màn hình livestream cũng vụt tắt tối thui!
Khán giả chẳng ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chợt có một giọng nói âm hiểm vang lên: "He he, cô Lê Chi, cô sập bẫy rồi! Rất tiếc phải thông báo rằng cô đã bị chúng tôi bắt cóc! Xin hãy kiên nhẫn chờ đợi khách mời nam đến giải cứu nhé~~~"
Điệu cười cộng thêm cái âm thanh này nghe rõ là gợi đòn.
[Vãi cả chưởng! Biết ngay là có điềm mà!]
[Ê-kíp chương trình đúng là quá biết cách tạo content! Á á cú bẻ lái cực gắt! Đột nhiên biến thành kịch bản nam chính đi giải cứu nữ chính!]
[Vậy ba thẻ thăm mà Lê Chi vừa rút ban nãy là để…?]
Khán giả đang vô cùng tò mò!
Nhưng màn hình livestream của Lê Chi vẫn cứ tối thui mãi.
Đến khi có tín hiệu trở lại, đập vào mắt người xem là một khung cảnh lờ mờ, ánh sáng chập choạng, chỉ có chiếc vương miện kim cương trên đỉnh đầu cô là lóe lên những tia sáng rực
rỡ.
Bên trong căn nhà gỗ nhỏ.
Lê Chi đang bị trói chặt trên ghế, đôi mắt vẫn bịt dải lụa ban nãy, cổ chân cũng bị quấn dây thừng.
Ê-kíp chương trình tạm thời vẫn chưa công bố luật chơi.
Nhưng những khán giả đã quá rành rẽ mấy mô típ của show hẹn hò liền mạnh dạn suy đoán: [Hí hí hí, không lẽ là bắt phải dùng miệng để bóc sticker xuống sao?]
Nụ cười bà thím.jpg
Lúc này, ống kính cuối cùng cũng chuyển trở lại phía khách mời nam.
Bên ngoài căn nhà gỗ, cái nắng chói chang của mùa hạ chiếu rọi lên bộ âu phục đen cắt may phẳng phiu, Lâu Yến Kinh sải bước trên đôi giày da bóng loáng đi về phía tấm bảng nhiệm vụ.
Bức màn bí ẩn dần được vén lên.
Lọt vào khung hình là tỷ lệ cơ thể bùng nổ hormone nam tính với bờ vai rộng, vòng eo thon gọn cùng đôi chân dài miên man cực phẩm của Lâu Yến Kinh.
Anh mang theo dáng vẻ uể oải, hờ hững kéo lỏng cà vạt làm chiếc cúc áo trên cùng bung mở.
Khí chất cấm dục khi mới xuất hiện đã hoàn toàn bay biến. Giờ khắc này, anh toát lên sự ngông cuồng khắc sâu trong xương tủy cùng sự ngạo nghễ, phóng túng trong từng cử chỉ.
Tóm lại, sức hút nam tính dường như đã được đẩy lên đến mức bùng nổ!
Ngay khi Lâu Yến Kinh vừa lên sóng.
Hội u mê sắc đẹp trong phòng livestream bỗng chốc trỗi dậy đông đảo lạ thường.
[Má ơi! Cặp giò này còn dài hơn cả mạng sống của tôi nữa!]
[Vai rộng eo thon thế này làm tôi muốn mlem mlem quá đi mất! Loại trừ luôn khả năng đây là mấy ông chú tổng tài lớn tuổi bụng bia bóng nhẫy nha.]
[Lần nào anh zai mặc vest này xuất hiện cũng thao túng tâm lý, làm tôi u mê đứng hình!]
[Hi vọng lúc lộ mặt đừng bị xấu quá nha!]
Ê-kíp chương trình vẫn quyết giấu nhẹm đi gương mặt của Lâu Yến Kinh.
Anh dừng bước trước bảng nhiệm vụ, bàn tay với những đường gân xanh rắn rỏi vươn ra.
Lâu Yến Kinh hờ hững cầm lấy tấm thẻ nhiệm vụ, hơi rũ rèm mi, cất lời: "Nhiệm vụ giải cứu sao?”
Anh quay phim đoán chắc ông anh này lười đọc thành tiếng, nên rất tự giác zoom cận cảnh để khán giả tự đọc luật chơi chi tiết của nhiệm vụ giải cứu lần này.
[Nhiệm vụ giải cứu.]
[Chúc mừng nữ khách mời của bạn đã đi đầu trong việc hoàn thành sắp xếp những bức ảnh để đời. Nhưng thật không may, trên đường đi tìm bạn, cô ấy đã bất ngờ bị nhóm bắt cóc phục kích!]
[Theo nguồn tin đáng tin cậy từ tổ trinh sát, cô Lê Chi đã bị nhóm bắt cóc giấu trong căn nhà gỗ số 1 ngay trước mặt bạn. Bây giờ, bạn cần tiến vào để giải cứu cô ấy.]
[Luật giải cứu cụ thể như sau…]
[Vui lòng giao nộp toàn bộ thiết bị điện tử, phối hợp với nhân viên chương trình để bịt mắt, trói hai tay ra sau lưng, sau đó tiến vào nhà gỗ để tìm vị trí chính xác của bạn đồng hành.]
[Trên người bạn đồng hành của bạn có dán ba tấm sticker phong ấn, vị trí lần lượt là: miệng, tai và cổ.]
[Với điều kiện KHÔNG được dùng tay, xin hãy bóc ba tấm sticker phong ấn trên người đối phương xuống. Cuối cùng, hai người giúp nhau tháo bịt mắt và cởi trói. Hoàn thành các bước trên đồng nghĩa với việc giải cứu thành công!]
Khán giả trong phòng livestream lập tức rần rần phấn khích.
[Á á á tui đoán cấm có sai mà! Không cho dùng tay mà bắt bóc sticker thì chẳng phải chỉ có thể dùng miệng thôi sao!]
[Cứu tui cứu tui! Tui đã tưởng tượng ra được cảnh tượng đó sẽ "hot hòn họt" cỡ nào rồi! Ba cái vị trí này đều rất là "hí hí hí" nha!]
[Lê Chi: Chừa rồi! Cầu xin tha mạng!]
[Chắc chính cô nàng cũng không ngờ được, mấy tấm thẻ mình tự tay bốc lúc nãy lại áp dụng thẳng lên người mình /icon đầu chó]
[Ê-kíp chương trình rành rẽ mấy trò này quá cơ, dùng miệng gỡ sticker trên môi đối phương thì có khác qué gì hôn nhau trực tiếp đâu!]
[Thế này chẳng phải là bài test xem có phải vợ chồng thật hay không à? Hàng real thì thơm một cái có sao đâu, chứ hàng pha kè thì chưa chắc nha.]
[Hồi nãy tui còn cố ý soi kỹ camera bên Lê Chi! Ba cái sticker phong ấn ở ba vị trí đó siêu siêu nhỏ luôn á! Á á á tui bắt đầu hóng rồi nha!]
Khán giả trong livestream phấn khích đến mức muốn lăn lộn gào thét.
Quả nhiên.
Sau khi Lâu Yến Kinh đọc xong luật chơi cũng nắm bắt được ngay trọng điểm mà khán giả vừa nhắc tới.
Anh uể oải nhướng mày, chất giọng trầm khàn vang lên: "Không được dùng tay để gỡ sticker à?"
Anh vẫn không hề lộ mặt trên livestream.
Nhưng ống kính lại quay trọn được yết hầu đang khẽ chuyển động đầy gợi cảm của anh, thu vào được cả một tiếng cười khẽ sâu xa: "Ý là, phải dùng miệng hả?"
Phòng livestream lại được một phen gào thét điên cuồng.
Có người đang miệt mài "chèo thuyền", có người đang hóng hớt ngóng trông, cũng có mấy thành phần anti ghen ăn tức ở nhảy ra chua ngoa: [Cứ chờ đấy! Không chừng lát nữa ảnh từ chối luôn cho xem! Dù sao cũng chỉ là ông chồng "hợp đồng" Lê Chi kéo bừa tới thôi. Cho dù có nhận tiền để diễn kịch đi chăng nữa, thì chắc chắn người ta cũng không tới mức đồng ý bán thân đâu!]
Đáng tiếc, khóe môi Lâu Yến Kinh lại nhẹ nhàng nhếch lên.
Tiếng cười của anh trầm ấm và quyến rũ, yết hầu khẽ rung, độ cong nơi khóe miệng càng không cách nào giấu nổi: "Được thôi."
Antifan: ???
Kết quả là, ông anh "côn đồ mặc vest" ngạo mạn ngông cuồng này lại còn chủ động vươn hai tay ra sau: "Không phải bảo trói tôi sao? Tới đây đi."
Mọi người: ???
Ủa anh trai, lúc nãy khi nhận phỏng vấn, anh còn mạnh miệng khiêu khích cả ê-kíp chương trình, ra vẻ ta đây bất cần đời không ai quản nổi mà.
Giờ nghe bảo muốn trói lại, anh lại còn đi năn nỉ người ta trói là sao vậy trời?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



